Trương Diễm Thu trợn mắt há hốc mồm Lý Hướng Vãn, cả run rẩy, hoãn hơn nửa ngày, mới tức giận : “Cô dựa cái gì, dựa cái gì động thủ…”
“Có ý gì? Nàng là giả vờ nhảy sông tự sát?” Không đợi Trương Diễm Thu xong, Vương Tiểu Mai một nổ tung chảo, chỉ thấy cô lạnh lùng trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi chằm chằm Trương Diễm Thu.
Lý Hướng Vãn ánh mắt âm trầm, trong lòng nghĩ Vương Tiểu Mai còn đến mức quá ngốc, chậm rãi mở miệng : “Chúng xe lửa, Trương thanh niên trí thức chính là cố ý khoe khoang về sự tích quang vinh hạ sông cứu của cô đó!” Nói xong Vương Tiểu Mai, : “Đường phố còn cố ý phát cho cô một bông hoa hồng nữa đó!”
Vương Tiểu Mai khí thế đều phảng phất cao vài phần!
“Con tiện nhân , hại cả thôn mắng tớ, lão nương hôm nay lột da mày thể, xem ai còn tin cái loại miệng phét dối trá như mày.” Nói xong vén tay áo liền nhào qua.
Lâm Ngọc Trúc lườm một cái rõ to, tiến lên ôm lấy cô bạn.
Vương Tiểu Mai tức đến hôn đầu, khoát tay sức giãy thoát, trong miệng hùng hùng hổ hổ kêu: “Buông tớ , hôm nay tớ thế nào cũng đ.á.n.h cho nó đến cả nó cũng nhận .”
Lâm Ngọc Trúc thiếu chút nữa Vương Tiểu Mai kéo ngã, cũng cô bé lùn khỏe thế, sức lực , cô dùng hết sức b.ú sữa mà vẫn kéo .
Tức giận buông tay, trong lòng mắng: (Heo đồng đội, mang nổi, thôi, quản , cố hết sức .)
Buông Vương Tiểu Mai trong nháy mắt, quả thực là cả nhẹ nhõm, thế giới đều thanh tịnh!
Lâm Ngọc Trúc lúc mới nhận thấy ánh mắt Lý Hướng Vãn qua, ? Trong đầu liền toát một câu: (Ngươi ở chăm chú vực sâu, vực sâu cũng ở chăm chú ngươi.)
Hai bốn mắt , trong mắt bình đạm ngược thực quỷ dị.
Lâm Ngọc Trúc Lý Hướng Vãn thể hiểu .
(Chỉ thể tớ thì tớ thôi! Có thể nhát gan ?)
Lý Hướng Vãn một lát, liền thu hồi ánh mắt.
Cô vẫn luôn cho rằng thể thấu Lâm Ngọc Trúc, tính tình lạnh lùng, vô hại, phòng nặng, giống như là tùy ý thổ lộ tình cảm.
Có thể như dễ kết giao, hóa là cô nhầm, như Vương Tiểu Mai mà cô cũng thể đối đãi thật lòng vài phần, thế?
cũng đúng, cái sự lạnh nhạt toát từ xương cốt của cô thể che giấu , nếu cũng thể nhanh như liền buông tay.
Vừa cô Lâm Ngọc Trúc đơn giản là xem cô sẽ về phía ai, hiển nhiên, cô tự đại, !
Cô thích Vương Tiểu Mai, lợi dụng lên càng sẽ nương tay, dù các cô ch.ó c.ắ.n ch.ó một miệng lông, cô vui khi thấy cảnh , trong phòng thông minh vẫn còn nhiều, cô xem, cô xong lời , cũng nhiều phản ứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-70-tu-duong-cua-mot-quan-chung-hong-chuyen-lam-ngoc-truc-x-tham-bac-quan/chuong-74-va-mat-xong-thi-di-an-com.html.]
Cô kỳ thật chán ghét Lâm Ngọc Trúc, thậm chí cố ý kết giao một chút, bất quá xem cô cùng Vương Tiểu Mai càng càng gần loại ý tưởng cũng liền phai nhạt, hiện giờ cô lựa chọn ở Vương Tiểu Mai một bên, rốt cuộc là thể kết giao.
Mọi vốn tưởng rằng Vương Tiểu Mai tránh thoát trói buộc sẽ xông lên đem Trương Diễm Thu một trận béo tấu.
mà cũng !
Vương Tiểu Mai chỉ là bò lên giường đất, túm cổ áo đối phương dùng sức lắc, lắc mắng hổ, đồ dối trá linh tinh những lời thô tục hề lực trấn nhiếp.
Cứ lặp lặp vài câu như , Lâm Ngọc Trúc loại xúc động che mặt.
Trương Diễm Thu ở đó vô lực giãy giụa, hiệu quả lớn, khuôn mặt trắng bệch chút huyết sắc, phảng phất tùy thời đều thể ngất xỉu .
Lâm Ngọc Trúc còn sợ thật sự ngất xỉu, đến lúc đó Vương Tiểu Mai cho rằng cô giả vờ bất tỉnh, xông lên cho cô hai cái tát.
(Thế thì oan uổng bao.)
Ánh mắt đều tập trung Vương Tiểu Mai, ngay cả Lý Hướng Bắc cũng chú ý tới ánh mắt lạnh tanh của Chu Nam đang chằm chằm Lý Hướng Vãn, tựa hồ xuyên thấu qua cô đang cái gì…
Cứ lăn lộn như , Lâm Ngọc Trúc đói bụng cồn cào, tiếp tục xem náo nhiệt nữa, chân rẽ một cái liền sân về phòng .
Làm việc cả buổi sáng cô mệt như ch.ó , buổi trưa chỉ đơn giản hấp cơm hai loại gạo, từ trong gian mua một lọ tương thịt bò trộn cơm ăn.
(Xào rau, thật sự còn sức mà !)
Ăn miếng cơm trộn tương thịt bò đầu tiên xong, Lâm Ngọc Trúc cảm thấy cô sống .
Nga
(Lọ tương thịt bò trong gian quả thực tuyệt vời, thơm béo, hạt thịt bò cũng to, độ cay , hương vị đậm đà, kết hợp với cơm quả thực là hảo!)
Nuốt cả quả táo liền ăn sạch một tô lớn cơm trộn, ợ một cái, cả thấy đủ dựa ghế tiêu thực.
Lúc Vương Tiểu Mai giống một con gà trống chiến thắng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c .
(Không cái bụng nháo đến lúc , Lâm Ngọc Trúc cũng là bội phục Vương Tiểu Mai, sức sống thật đúng là tràn đầy.)
Người phòng liền hỏi Lâm Ngọc Trúc: “Cậu với Trương Diễm Thu cũng cùng chuyến xe lửa tới ? Cậu đây cô bơi ?” Trong ánh mắt rõ ràng mong đợi.
Lâm Ngọc Trúc Vương Tiểu Mai bình tĩnh : “Chuyện tớ thật sự , tớ là lên xe . cũng , tớ cho dù , lúc cũng sẽ mặt vạch trần cô .”