Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:51:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình Dao Dao lấy tờ đơn đăng ký trong túi , giơ lên mặt Tạ Tam: "Nếu ghi tên ngay bây giờ thì ngày mai là thể . Văn công đoàn đãi ngộ , còn chỗ ở nữa. ghi tên hôm nay, ngày mai là thể ."

"Nhanh ?" Tạ Tam đột ngột ngẩng đầu, Trình Dao Dao với ánh mắt rời : "Em ... nghĩ ?"

Khuôn mặt vốn luôn biểu cảm của Tạ Tam lúc cơ hàm siết c.h.ặ.t, bộ dạng như đang một đằng nghĩ một nẻo rơi mắt Trình Dao Dao mới lạ thú vị. Cô một mực bịa đặt: "Lâm gia lý, văn công đoàn đãi ngộ , còn thể giúp thành nữa. Chẳng ghi tên ?"

Không, ... Tạ Tam hận thể lao lên, cổ họng như bàn tay vô hình bóp nghẹt, nên lời.

Trình Dao Dao đó như đóa hoa rực rỡ ánh mặt trời, đôi chân dài thướt tha, còn nơi nào thích hợp với cô hơn văn công đoàn? Cô xinh như , lẽ nào để sống lay lắt cả đời ở nông thôn?

Trình Dao Dao đợi một lúc, khuôn mặt nhỏ cuối cùng cũng nhăn : " đây!"

Cô hừ hừ bỏ , ngẩng đầu mới vài bước, chân đột nhiên vấp ngã: "Aiyo!"

Cô loạng choạng ngã về phía , một đôi bàn tay vững chắc từ phía đỡ lấy cô, để cô ngã sõng soài mặt đất.

Tim Trình Dao Dao đập thình thịch, cô vịn tay Tạ Tam thẳng dậy, tức hổ, cúi đầu , kêu lên: "Giày của !"

Trình Dao Dao một đôi dép da trắng dây buộc, tôn lên cổ chân thon thả, bàn chân trắng nõn. Lúc dây dép da ở cổ chân đứt rời, chính là nguyên nhân khiến Trình Dao Dao ngã.

Trình Dao Dao tức đến nghiến răng, chắc chắn Ngô Mạn cố ý đẩy cô một cái, đứt dây giày. Vừa mới một đoạn, dây giày ngừng thì lạ gì.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Tạ Tam quỳ xuống một nửa, nhẹ nhàng nâng bàn chân và cổ chân của Dao Dao: "Cử động thử xem, bong gân ?"

Trình Dao Dao thử cử động chân: "Không đau, bong gân. ... chính là giày..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-208.html.]

Tạ Tam : "Gần đây chỗ sửa giày. Có thể tạm dùng ?"

Trình Dao Dao nhấc chân lên, chiếc giày treo lủng lẳng đầu ngón chân, vết rách như một cái miệng xí: "Không ! Xấu c.h.ế.t !"

Tạ Tam thấy , : " xã cung ứng mua cho em một đôi giày vải."

" mới cần!" Giày da ở xã cung ứng cần phiếu giày, còn giày vải thì mặt giày màu nâu sẫm và đen, giày trắng, buộc dây nơ , trông thật quê mùa. Hơn nữa Trình Dao Dao hôm nay mặc một chiếc váy nhỏ kiểu Tây, phối với một đôi giày vải thì thành cái gì chứ?

Trình Dao Dao chỉ tưởng tượng thôi ngạt thở, cô điên cuồng lắc đầu: "Xấu c.h.ế.t , cần giày vải! thà... chân trần còn hơn!"

Tạ Tam ngẩng đầu khuôn mặt kiêu kỳ của Trình Dao Dao, thở dài: "Nơi cách xưởng máy xa. đưa em về lấy dụng cụ sửa."

Trình Dao Dao dùng ngón tay gõ nhẹ cằm, bộ suy tư, cuối cùng gật đầu: "Vậy ."

Tạ Tam lấy một sợi dây lụa buộc tóc của Trình Dao Dao vòng từ đế giày lên giày, buộc hai vòng, thắt nơ con bướm, giúp Trình Dao Dao thể tạm thời , đưa cô về xưởng máy.

Nắng gắt như đổ lửa, sân trường xưởng máy bốc trắng xóa. Các loại phụ tùng máy móc, lốp xe và xe thùng sắt đậu sân, những thanh niên phơi đẫm mồ hôi, vẫn miệt mài việc. Không khí phảng phất mùi dầu máy, như mồi lửa châm lên hormone.

Trình Dao Dao xa bóng cây, Tạ Tam theo một trông giống lãnh đạo để chuyện. Một lúc , xách một chiếc hộp về: "Đi thôi."

Tạ Tam phía , cố ý giữ một cách với Trình Dao Dao. Trên sân, cả đám thanh niên vẫn còn dài cổ ngóng trông, ánh mắt dõi theo bóng dáng màu vàng nhạt uyển chuyển. Lãnh đạo liên tục quát mắng vô ích.

Ký túc xá trồng mấy cây hoè cổ thụ, bóng râm phủ đầy đất. Hai tầng ký túc xá vuông vức ngăn nắp. Lên tầng hai, bước phòng Trình Dao Dao ngửi thấy mùi mồ hôi chua loét.

 

 

Loading...