"Không vấn đề!" Đạo diễn Vinh : "Dao Dao, hôm nay em thể hiện tự nhiên, cứ giữ vững như . Còn vài điểm..."
Đạo diễn Vinh ôn hòa kiên nhẫn với Trình Dao Dao về một vài vấn đề trong quá trình chụp hình hôm nay. Ông là đạo diễn lớn, lời trọng lượng, Trình Dao Dao dần trở nên nghiêm túc. Nhiếp ảnh gia và những khác cũng tham gia thảo luận, khí chuyên nghiệp.
Tạ Chiêu ở một bên, Trình Dao Dao chuyên tâm và nghiêm túc. Gương mặt của Trình Dao Dao phai nhạt vẻ đáng yêu và ngây thơ, toát một loại hào quang khiến khác thể rời mắt.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Sau khi thứ quyết định, đạo diễn và đoàn phim cuối cùng cũng cáo từ. Lâm Đại Phú còn đặc biệt chạy tới, hết đến khác mời đạo diễn cùng đoàn ở dùng cơm, nhưng đạo diễn Vinh từ chối.
Nhìn chiếc xe của phòng văn hóa huyện rời , Lâm Đại Phú mới thở phào hỏi Tạ Chiêu: "Mấy vị lãnh đạo lớn tìm thanh niên tri thức Trình việc gì ?"
Tạ Chiêu im lặng . Vẫn là Trình Dao Dao : "Họ tìm một trấn cổ để phim, đến đây xem cảnh."
"Thì là !" Lâm Đại Phú xoa xoa tay : "Chúng cũng cầu Vũ và mấy căn nhà cổ, thể dùng ? Nếu , thể trợ cấp ?"
Trình Dao Dao : "Không trợ cấp."
Nghe trợ cấp, hứng thú của Lâm Đại Phú liền biến mất, vẫn : "Vậy đây cũng là chuyện vẻ vang! Được phim, thể hiện mặt mũi bao."
Đối với nông dân thời đại , phim quả thực là chuyện thần bí và xa vời. Có đạo diễn lớn đến thôn họ phim, càng là chuyện mơ cũng thể tưởng tượng .
Trình Dao Dao : "Vâng. chuyện nên giữ bí mật, nếu để thôn khác tiếng gió, thể..."
Lâm Đại Phú vẻ mặt nghiêm túc: " hiểu, hiểu!"
Trình Dao Dao lén lút mỉm , ánh mắt Tạ Chiêu, : "Làm gì như ?"
Tạ Chiêu dời mắt, thẳng về phía : "Nói khoác chớp mắt. Em nghĩ xem, nếu ngày mai tin tức lan , cả làng đều đến xem, nghĩ đến thấy phiền lòng."
Vì buổi chụp hình kéo dài đến tối muộn, bà nội Tạ đơn giản nấu cháo, vài món ăn nguội. Mọi cùng ăn. Trình Dao Dao hôm nay đặc biệt khẩu vị, cầm bát cháo ăn ngon lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-360.html.]
Không khí bàn cũng vô cùng náo nhiệt. Tạ Phi líu lo trò chuyện với Dao Dao về buổi chụp hình hôm nay.
"Chị Dao Dao, chiếc váy của chị quá, dáng chụp hình cũng... cũng , như minh tinh điện ảnh!"
"Máy của họ đắt lắm ? To như , bên trong nhiều máy móc!"
"Ngày mai họ chụp, mang quần áo cho chị ? Còn trang điểm nữa, chị..."
Trình Dao Dao tranh thủ thời gian trả lời: "Sẽ mang quần áo và trang điểm đến, đến lúc đó em sẽ thấy."
Trình Dao Dao đưa bát cho Tạ Chiêu: "Ăn thêm một chén nữa ."
Tạ Chiêu nhận lấy bát, múc nửa bát cháo đặt mặt cô. Bà nội Tạ ngạc nhiên : "Hôm nay ăn cơm ?"
"Đói quá." Trình Dao Dao : "Chụp hình lúc đó cảm thấy, chụp xong mới thấy đói."
Bà nội Tạ : "Nói thật, Dao Dao chụp hình cũng dáng lắm."
"Cũng tạm." Trình Dao Dao cầm bát cháo uống một ngụm nước gạo đặc, tùy tiện đáp, nhưng vẻ đắc ý khuôn mặt nhỏ nhắn ai cũng thể thấy.
Bà nội Tạ khỏi lắc đầu, nhưng thấy một tia u sầu trong mắt cháu trai.
Bà nội Tạ múc thêm một muỗng lớn cháo bát của Tạ Chiêu, với Trình Dao Dao: "Em đừng vênh váo. Đã hứa với , em chụp cho nghiêm túc, đừng lãng phí phim của ."
"Vâng!" Trình Dao Dao nghiêm túc gật đầu: "Em sẽ ."
Sau khi ăn xong, bà nội Tạ nấu một nồi nước t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c cho Trình Dao Dao tắm. Bà cẩn thận cho nước tắm: "Nóng thì cứ với bà, nhé?"
Giọng yêu thương của bà nội Tạ khiến Trình Dao Dao nhớ tới chồng. Cô nũng: "Bà giúp con chà lưng."
"Được." Bà nội Tạ dở dở , cầm khăn lau lưng cho Trình Dao Dao: "Lớn như còn cần bà chà lưng ?"
Trình Dao Dao chống cằm thành bồn, : "Con còn nhỏ mà."