Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 368

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:04:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trình Dao Dao buồn ngủ, đôi mắt đào hoa lim dim, chớp chớp về phía Tạ Chiêu. Tạ Chiêu hiểu ý: "Việc đóng phim cần lo, ngoan ngoãn ."

Giọng của Tạ Chiêu trầm ấm mê , má Trình Dao Dao áp tay , cảm thấy thư giãn và chìm giấc ngủ.

Tấm chăn lông cừu mềm giữ ấm, Trình Dao Dao cảm thấy như đang ở chiếc giường lớn cao cấp của , thoải mái đến nỗi ngủ . Bà nội Tạ thương cô mấy ngày nay vất vả, cũng gọi cô dậy, đợi đến khi Trình Dao Dao tự tỉnh thì giữa trưa .

Trình Dao Dao mặc đồ ngủ chạy ngoài: "Tạ Chiêu, Tạ Chiêu!"

Bà nội Tạ đang việc giật , vội vàng bỏ dở công việc chạy tới: "Dao Dao, ? Mơ thấy ác mộng ?"

Trình Dao Dao quanh căn phòng: "Bà nội, Tạ Chiêu ?"

"Anh Chiêu sáng sớm ngoài ." Bà nội Tạ càu nhàu: "Mau mặc quần áo , hôm nay lạnh, con mặc thế sẽ cảm đấy."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Trình Dao Dao gấp đến nỗi giậm chân: "Tạ Chiêu gọi con dậy!"

Trình Dao Dao , là hai giờ , đạo diễn hẳn .

"Có chuyện gì mà vội thế?" Bà nội Tạ Trình Dao Dao: "Nhìn con sắp chảy nước mắt, ai chọc giận đó chứ?"

Trình Dao Dao méo miệng định với bà nội Tạ, lúc cánh cửa viện vang lên, Tạ Chiêu bước nhanh , trong tay cầm một tấm vé: "Vai nữ phụ là của em."

"Tạ Chiêu!" Trình Dao Dao hét lên một tiếng, chạy vội tới: "Sao với đạo diễn! Họ hôm nay ?"

Tạ Chiêu khoác chiếc áo khoác ngoài lên cô, : "Đạo diễn dời lịch , ngày mai đợi em cùng ."

Trình Dao Dao hưng phấn đến nỗi nhảy cẫng lên, chỉ cảm thấy Tạ Chiêu giống như đang phép thuật, gì là thể. Cô kìm mà nhào lòng Tạ Chiêu nũng nịu, chỉ là ngước với vẻ ngưỡng mộ: "Anh thật ! Sao đưa em cùng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-368.html.]

Tạ Chiêu dắt cô về phòng tất: "Để em ngủ thêm một chút."

Bà nội Tạ hiểu , vỗ n.g.ự.c: "Ôi trời, bà già đừng ầm ĩ thế."

Trình Dao Dao ngang qua bà nội Tạ, giơ tấm vé lên khoe với bà nội Tạ, vui vẻ : "Bà nội, con đóng phim !"

Bà nội Tạ cũng quá ngạc nhiên, chỉ : "Vội thế ? Ngày mai , đồ đạc còn chuẩn xong! Tiểu Phi, Tiểu Phi! Mau đây giúp bà soạn đồ!"

Trình Dao Dao sắp đóng phim, hơn nữa còn đến một nơi xa xôi như Tô Châu. Nghe Tô Châu nhiều nước, mùa đông ẩm lạnh, cũng Trình Dao Dao chịu nổi . Bà nội Tạ bảo Tiểu Phi bận bận soạn đồ, ước gì mang cả gia sản cho Trình Dao Dao.

Trình Dao Dao mặc xong quần áo, giày dép tất vớ, ngoài : "Bà nội, bà đừng bận nữa. Đoàn phim sẽ sắp xếp chỗ ở, cái gì cũng ."

"Ra ngoài, đồ đạc thể đầy đủ như ở nhà." Bà nội Tạ cả đời từng xa, trong suy nghĩ của bà, ngoài là một chuyện vất vả: "Năm đó Chiêu nước ngoài, hầu cận theo còn mấy , mỗi năm đều gửi mấy thùng đồ sang."

Khi thấy bà nội Tạ bắt đầu gói chăn đệm, Trình Dao Dao cuối cùng cũng về phía Tạ Chiêu cầu khẩn: "Tạ Chiêu..."

Tạ Chiêu : "Chỗ của em gái bà đủ cả , bằng chuẩn chút đồ ăn mang theo."

"Anh đúng!" Bà nội Tạ vỗ đùi, lục lọi đồ đạc và bảo Tiểu Phi: "Tiểu Phi, mang mấy hạt đậu và lạc mới thu hoạch đây, còn cả bột sắn và dưa muối!"

Tiểu Phi bà nội Tạ sai bảo, chạy tới chạy lui trong nhà.

Trình Dao Dao cũng rảnh rỗi, cô lưu luyến những quả bí đỏ nhỏ - một loạt quả bí đỏ nhỏ bậu cửa sổ bếp, hình dáng kỳ lạ, vàng ươm, trông vô cùng đáng yêu.

Những quả bí nhỏ do Trình Dao Dao tự tay trồng, là nước linh tuyền khiến quả bí biến dị, là giống đúng mà mọc quả bí nhỏ, hương vị thì vô cùng thơm ngọt. Mỗi quả bí nhỏ đều hiệu riêng, Tiểu 6 tặng cho nhà máy hóa chất, Tiểu 12 Cường Cường hỏng nên tặng cho con cừu nhỏ, nhà tự ăn 2 quả Tiểu 5 và Tiểu 7, còn một quả.

 

 

Loading...