Đôi mắt hẹp dài của Tạ Tam nhướng lên. Trình Dao Dao lập tức xìu xuống, : "Vậy... , em nghỉ một lát theo ."
"Không !" Tạ Tam nghiêm giọng : "Đội trưởng dặn phụ trách bộ chuyện của em."
Trình Dao Dao : "Em sức khỏe cũng gánh vác, thêm nữa là em mệt c.h.ế.t mất."
Tạ Tam tháo sợi dây thắt lưng: "Đội trưởng dặn phụ trách việc ."
"Anh!" Trình Dao Dao trừng mắt . Ai Tạ Tam năng vụng về chứ? Chỉ một câu cũng thể cô tức c.h.ế.t. Cô cố tình dám phản bác.
Trình Dao Dao phồng má giận dỗi, Tạ Tam tiến tới hai bước, dọa cho cô giật lùi về phía : "Làm gì!"
Sợi dây thừng trong tay Tạ Tam buông thõng mắt Trình Dao Dao: "Em tự , theo như lúc ?"
Sợi dây thừng thô ráp còn vương mùi m.á.u tanh, rung rinh mắt Trình Dao Dao mang theo sức uy h.i.ế.p mười phần. Cảnh tượng cái móng giò hôm còn ám ảnh. Trong lòng Trình Dao Dao tràn ngập lửa giận, cô liếc Tạ Tam đầy thù hận!
Tạ Tam thản nhiên, hỏi một : "Đi ?"
Trình Dao Dao thể chịu thua ? Cô mếu máo, giọng lớn: "Đi thì chứ gì!"
Tạ Tam lặng lẽ chờ đợi. Trình Dao Dao mãi một lúc lâu mới đỏ mặt lúng túng : "Chân em tê ..."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
khóe môi Tạ Tam cong lên khó nhận , đưa sợi dây cho cô: "Nắm lấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-39.html.]
Trình Dao Dao nắm lấy sợi dây. Tạ Tam khẽ kéo, nhấc bổng bộ cơ thể cô lên. Trình Dao Dao phản kháng, nhân cơ hội dồn bộ sức nặng lên sợi dây. Tạ Tam cũng quản, một tay vác giỏ, một tay kéo Trình Dao Dao về phía .
Trình Dao Dao cố tình chậm , giống như một con vật cưng lời, mượn sức lực của Tạ Tam để tiến về phía . Lưng Tạ Tam rộng lớn thấm đẫm mồ hôi, cơ bắp cánh tay nổi lên, vững vàng kéo sợi dây. Cô lén trộm, đột nhiên kéo mạnh về phía . Trình Dao Dao loạng choạng vài bước, lao thẳng về phía , suýt chút nữa đ.â.m lưng Tạ Tam.
Tạ Tam đầu cô một cái đầy nghiêm túc. Cô ngoan ngoãn, ủy khuất theo , dám bậy.
Dù là quá khứ hiện tại, Trình Dao Dao vẫn là một mỹ nhân tuyệt sắc. Bất luận nội tâm thế nào, mặt cô luôn chỉ vẻ kiêu ngạo, như một nàng công chúa, thèm để mắt đến ai.
Lúc một gã thôn phu nắm giữ c.h.ặ.t chẽ, cô càng thêm ủy khuất, cái miệng nhỏ bĩu cao, lắc lư Tạ Tam dắt .
Đi qua con đường nhỏ, qua một cây cầu mưa. Đầu cầu một miệng suối, hoa dại cỏ dại cầu đung đưa, cầu nước chảy róc rách. Gió lùa qua khe cầu mát rượi phả mặt, thoải mái vô cùng.
Trình Dao Dao ướt đẫm mồ hôi, làn nước mát lạnh thổi qua, chỉ bám c.h.ặ.t lấy cột cầu buông. Lại sợ Tạ Tam trói cô , đang giằng co thì Tạ Tam đột nhiên dừng .
Tạ Tam đặt giỏ và dây xuống, về phía miệng suối. Trình Dao Dao vội vàng theo. Từ sáng đến giờ cô uống nước, cổ họng khô khốc.
Vừa đến gần, cảm nhận nước mát lạnh ập mặt. Nước suối chảy từ vách núi, từng giọt từng giọt hội tụ thành một miệng suối nhỏ. Miệng suối lớn hơn chậu, trong vắt thấy đáy. Rong rêu mềm mại lay động đáy nước, còn thể thấy những chú tôm nhỏ trong suốt bơi lội. Xung quanh là đất cát ẩm ướt mọc đầy cỏ hoa tím và cỏ hoàng . Bên cạnh còn một cái bát sứ vỡ.
Tạ Tam chắp tay múc nước, thỏa thích rửa mặt. Những giọt nước chảy dọc theo đường nét tuấn khuôn mặt , khiến Trình Dao Dao ngây . Lần đầu tiên, cô thấy Tạ Tam thực sự tuấn. Khuôn mặt góc cạnh thon gầy sắc sảo, đôi mắt hẹp dài sáng rực như lạnh. Môi dày mỏng là đôi môi trái tim xinh . Làn da rám nắng mang theo một luồng khí chất nam tính, là vẻ mạnh mẽ thuần túy.
"Khát ?" Lời của Tạ Tam phá tan dòng suy nghĩ của Trình Dao Dao. Cô đối diện với ánh mắt lạnh nhạt của Tạ Tam, giật tỉnh .
Cô cư nhiên thể ngẩn ngơ mặt đại lão tương lai. Trình Dao Dao, cô là trai, tỉnh táo !