Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:07:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tạ Chiêu về !"

"Đi mà mua nhiều đồ thế ?"

"Còn , chắc chắn là tìm Trình tri thức trẻ ."

Nhắc đến Trình Dao Dao, bầu khí thoáng chốc trở nên chút kỳ lạ. Tạ Chiêu chỉ khẽ gật đầu với những quen thuộc, xách đồ về nhà.

Lúc , Tạ Chiêu chỉ mang theo một chiếc túi hành lý màu xanh quân đội nhỏ gọn, nhưng khi về mang theo nhiều túi lớn túi nhỏ, bàn tay to của cầm chúng trông hề vẻ nặng nhọc.

Một cô gái mặc áo bông màu đỏ nước chen khỏi đám , theo Tạ Chiêu, nhiệt tình : "Anh Ba Tạ, em giúp nha. Anh mua gì ?"

Tạ Chiêu ngẩng đầu lên: "Không cần."

"Nhiều đồ thế chắc nặng lắm. Anh Ba Tạ, cứ để em giúp ." Lâm Lộ dễ dàng từ bỏ, cô bám sát theo Tạ Chiêu, đợi mở lời vươn tay giật lấy một túi đồ.

Tạ Chiêu dùng bàn tay thon dài, khỏe khoắn nắm lấy túi đồ, dừng bước, đầu Lâm Lộ: "Lần rõ với em ."

Lâm Lộ, vốn đang mong chờ điều gì đó buổi sáng, dội gáo nước lạnh ngay từ câu đầu tiên. Mắt Lâm Lộ bỗng đỏ hoe, môi mím , cô cố gắng : "Dù chúng cũng là cùng thôn, cùng làng, lẽ nào em giúp một tay cũng ?"

Lâm Lộ càng càng tỏ vẻ thành tâm, tự thuyết phục bản .

Tạ Chiêu nhàn nhạt , : "Dao Dao sẽ vui ."

"......" Lâm Lộ nước mắt tuôn trào, lớn tiếng : "Là Trình Dao Dao cho để ý đến em đúng ? Em , bao giờ đối xử với em như . Là Trình Dao Dao cho theo em, còn bắt để ý đến em!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-429.html.]

Lâm Lộ ngừng tuôn những lời trách móc: "Anh Ba Tạ, nghĩ Trình Dao Dao là như thế nào? Cô chỉ là lợi dụng việc cho cô , giống như đây ở điểm tri thức trẻ . Cô coi thường , coi thường nhà ... Cô nghĩ ..."

Lâm Lộ, với sự hổ và đau đớn tràn ngập, đầu óc nóng lên, lung tung thứ nghĩ đến.

Tạ Chiêu bình tĩnh ngắt lời: "Em con gái như ."

Lâm Lộ đang một nửa thì cắt ngang, ngây ngẩn cả Tạ Chiêu.

Tạ Chiêu, phong trần mệt mỏi, đôi mắt hẹp dài vẫn sáng rực như cũ, dường như thể hút . Đây là mà cô để ý mười mấy năm, từ một thiếu niên u ám gầy gò trở thành một đàn ông tuấn tú, sắc sảo, khí thế ngút trời như bây giờ. Tạ Chiêu với giọng điệu bình thản: "Anh đây em là vì Dao Dao , cô ghét em."

Nhắc đến Trình Dao Dao, gò má Tạ Chiêu thoáng dịu , : "Anh em là một cô gái , cần lời khác, cũng tùy tiện đ.á.n.h giá một thiện ý."

Phía Lâm Lộ xa, gốc cây lộ nửa khuôn mặt. Tạ Chiêu ánh mắt sắc bén quét qua, đó nhanh ch.óng rụt trở .

Nói xong lời , Tạ Chiêu đầu , sải bước dài rời . Anh nguyện ý nhắc nhở Lâm Lộ là vì nhớ hồi xưa, khi xa lánh , cô lập , con gái nhà bí thư chi bộ, cô gái nhỏ Lâm Lộ, từng thử nhét cho một quả táo.

Tạ Chiêu khi còn trẻ nhận ít sự ấm áp thiện ý, dù chỉ một chút cũng đều ghi nhớ trong lòng, chỉ thôi. Hiện tại đến một nơi nhất, đủ để bù đắp cho tất cả những khó khăn trải qua.

Bóng lưng thẳng tắp của Tạ Chiêu dần xa trong tầm mắt Lâm Lộ, khác hẳn với thiếu niên cô độc, u ám ngày xưa.

Rất nhiều năm về , khi vợ, , Lâm Lộ hiểu rõ rằng cô gái trẻ đều một đoạn tình cảm bộc phát, liều lĩnh. Đoạn tình cảm đó thể trở thành một trong những kỷ niệm đáng mừng nhất trong cuộc đời một phụ nữ. Cô thật may mắn khi gặp Tạ Chiêu.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

lúc , Lâm Lộ vẫn là một cô gái nuông chiều quá mức. Cô hiểu ý nghĩa trong lời của Tạ Chiêu. Cô trơ mắt Tạ Chiêu rời , tức giận giậm chân, nức nở về.

 

 

Loading...