Trong nguyên tác, Tạ Tam thường lên núi hái t.h.u.ố.c, tay nghề. Trình Dao Dao lập tức yên tâm, quả nhiên cảm thấy chân cảm giác.
Cô mỹ nhân kiều diễm đang cỏ, ánh mắt trong veo như nước, phản chiếu bóng tối đáng hổ của .
Tạ Tam hung hăng véo mạnh lòng bàn tay, ép dời mắt, : "Em nghỉ ngơi một lát , sẽ ."
Trình Dao Dao ôm lấy đầu gối, ngoan ngoãn yên nhúc nhích. Tạ Tam cũng xuống nghỉ ngơi, nửa ngày giằng co, dây thần kinh căng thẳng lúc mới dần thả lỏng.
Trình Dao Dao đột nhiên hỏi: "Tang dâu ?"
Tạ Tam theo kịp dòng suy nghĩ nhảy vọt của cô, sững .
Trình Dao Dao : "Em ăn tang dâu. Vừa nãy ..."
Trình Dao Dao mất tính mạng nguy hiểm, ăn uống. Vừa mới xuống Tạ Tam: "...".
Trình Dao Dao chuẩn sẵn một rổ lời đợi Tạ Tam, ai ngờ Tạ Tam gì, xắn ống quần lên xuống nước.
Cây dâu lớn đó bao nhiêu năm, cành lá sum suê, rễ cây cuộn , vắt ngang mặt nước. Dáng Tạ Tam, nước vươn thể hái dâu.
Dâu càng già quả càng ngọt, những quả dâu to, màu sắc từ hồng nhạt, hồng đậm, tím đỏ, như những viên hồng ngọc trong tán lá. Lại gần thể ngửi thấy mùi hương chua ngọt đặc trưng của dâu, khiến miệng chảy nước miếng.
Cây dâu cách thôn xa, nếu rơi miệng trẻ con, cũng còn nhiều như .
Bàn tay Tạ Tam to rộng, nhưng khi hái dâu khéo léo, lâu hái một nắm đầy, tiện tay còn kéo mấy cọng cỏ tranh, rửa sạch dùng lá bọc đưa đến mặt Trình Dao Dao.
"Lâu lắm em mới ăn dâu." Trình Dao Dao cầm một quả dâu, : "Dâu thể nhiều thứ ngon lắm, ăn mứt dâu ?"
Tạ Tam lắc đầu.
"Em cho ăn nhé. Ưm, ngọt quá!" Dâu cho miệng, nước chua ngọt b.ắ.n tung tóe, đầu lưỡi tiên cảm nhận vị chua, dần dần nếm vị ngọt. Rễ cỏ tranh trắng nõn, nhai nước ngọt, cũng ngon.
Trình Dao Dao từng viên đưa miệng, Tạ Tam nửa mặt cô, cầm lá bọc kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-45.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ăn một lúc, Trình Dao Dao mới phản ứng , vụng trộm Tạ Tam.
Tạ Tam mắt cô, mắt chỉ nắm dâu dần vơi , dám Trình Dao Dao lấy một cái.
Trình Dao Dao quan sát tỉ mỉ một chút, trong ti vi hút nọc rắn xong môi sẽ biến thành tím đen, biến thành miệng vịt như Lương Triều trong Đông Thành Tây Tựu.
May mà, môi Tạ Tam dày, hai cánh môi hình thoi xinh vẫn là màu đỏ hồng.
Ánh mắt Trình Dao Dao thẳng thắn và ngây thơ khiến phớt lờ. Tai Tạ Tam dần nóng lên, đặt dâu tay Trình Dao Dao dậy : "Anh nốt việc."
"Vậy em thì !" Trình Dao Dao vội vàng dậy, chân thương đặt hờ mặt đất: "Ở đây rắn."
Tạ Tam nhắm mắt , trong giọng luôn điềm tĩnh thêm một chút bất đắc dĩ.
Trình Dao Dao giữa việc phơi nắng và rắn c.ắ.n, do dự một chút kiên quyết : "Em sợ."
Tạ Tam tìm giày của Trình Dao Dao đặt bên chân cô. Trình Dao Dao xỏ chân trái , chân thương thì để hở gót, như dép lê, khập khiễng theo Tạ Tam về ruộng, trông thật hiên ngang đầy ý chí.
Vết rắn c.ắ.n nhỏ bé đến nỗi... Lời của Tạ Tam lăn đầu lưỡi hai vòng, vẫn nuốt xuống.
Nửa luống đất còn Tạ Tam nhanh gieo xong hạt giống, mấy ngày nay nước dồi dào cần tưới.
Trình Dao Dao chống nạnh, vung tay hùng hồn : "Nhìn xem, đây đều là đậu em trồng!"
Tạ Tam lau mồ hôi bằng áo, Trình Dao Dao.
"... Trình Dao Dao chột , lập tức sửa lời: "Nhìn xem, đây đều là đậu của chúng ! Mệt quá, chúng về nhà ?"
Trình Dao Dao , thu dọn một đống đồ: dâu ăn xong, rễ cỏ tranh, còn vài viên sỏi cuội .
Tạ Tam nhặt cuốc lên, về phía luống ngô: "Còn bảy luống đất."
Ánh mặt trời gay gắt chiếu xuống, mười mấy luống ngô thẳng tắp lay động trong gió, như chế giễu sự ngây ngô của Dao Dao.