Ba cầm hộp cơm của khỏi nhà kho. Đầu nhà kho là một bậc thang bằng đất, mặt trời sưởi ấm nóng hổi. Trương Tiểu Phong trải tờ báo mang đến bậc thang, ba xuống ăn cơm. Những cô gái khác cũng tự tụ tập thành từng nhóm, xem mang gì, nếm thử của . Chỉ Lưu Mẫn Hà là trốn xa , ăn cơm một cách lén lút.
Hàn Ân nhỏ giọng : "Anh trai cô năm nay kết hôn, cô gửi hơn một nửa tiền lương hàng tháng về nhà , bữa nào cũng chỉ ăn một cái bánh ngô. Cô với hộ gia đình đang ở hòa thuận, cho cô dùng bếp lò, cô chỉ thể một tuần mới hấp một , ngày nào cũng lạnh."
Trương Tiểu Phong vội vàng kêu lên: "Nhà đó thể như !"
Hàn Ân nhạo: "Cô ở nhờ đại đội cho dân địa phương tiếp nhận tri thức trẻ, năm mươi cân lương thực, đều do cô chiếm dụng. Đun nước nấu cơm đều dùng củi của . Ở nửa năm mà cũng cho chút lợi lộc gì. Còn... các cô bệnh của cô đấy."
Trình Dao Dao và Trương Tiểu Phong ngầm hiểu.
Lưu Mẫn Hà thích chiếm tiện nghi, còn luôn thói quen trộm vặt. Lúc đầu bám víu Trình Dao Dao ăn , còn ăn cắp xà phòng của cô , Trình Dao Dao ghê tởm. Bây giờ Lưu Mẫn Hà ở nhờ nhà dân, cũng chiếm tiện nghi của nhà họ bao nhiêu. Trong thôn dân ai cũng tiết kiệm, từng cây xà phòng đều tính toán, dễ lừa gạt như Dao Dao.
Trình Dao Dao hỏi: "Cô ăn bánh bao mà trốn ăn?"
"Cố chấp thể diện," Hàn Ân đảo mắt, khác gì Lưu Mẫn Hà. Cô ăn cũng là bánh ngô, nhưng cô hề cảm thấy mất mặt.
Mọi mang đến đều giống , hoặc là bánh bao, hoặc là một ít dưa muối hoặc củ cải khô nhà . Nhà khó khăn mang bánh bao tạp diện, nhà khá giả mang bánh ngô mạch hoặc hai củ khoai lang, cũng ai giấu giếm.
Hàn Ân và Trương Tiểu Phong chỉ mang bánh bao. Trình Dao Dao mở hộp cơm của , bên trong là hai cái bánh bao bột trắng mềm, nửa hộp rau xào ớt xanh. Bà nội Tạ cô quá gây chú ý, chỉ mang đồ ăn giống .
Trình Dao Dao đẩy hộp cơm giữa: "Ăn ."
Trương Tiểu Phong và Hàn Ân gắp một đũa ăn. Món dưa muối trông lạ mắt, ăn miệng thì thơm lừng, nguyên lai là xào bằng mỡ lợn. Trình Dao Dao nháy mắt với họ mấy cái, họ vội thu vẻ mặt, c.ắ.n bánh bao khô khan một miếng lớn, nhai kỹ, chỉ cảm thấy bánh bao thô ráp cũng trở nên ngon miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-597.html.]
Trình Dao Dao còn mang theo gạo lứt, đựng trong bình quân lục. Cô hào phóng rót cho Trương Tiểu Phong và Hàn Ân mỗi một ly gạo lứt mang theo mùi thơm khét, tiêu thực thanh nhiệt bổ nguyên khí, miệng trơn tru, giải cơn khát khi nhai bánh bao khô.
Trương Tiểu Phong và Hàn Ân ăn ngon lành khen ngợi: "Nước ngon thật Dao Dao , cô ?"
Trình Dao Dao : "Đây là gạo lứt tự rang. Ngày mai mang cho cô một ít để pha nước uống."
"Không giống!" Hàn Ân như lời bà nội Tạ, lắc đầu ngán ngẩm: "Cô pha cho cũng ngon như . Chẳng lẽ là nước đặc biệt ngọt?"
Chính lúc ăn cơm, Trình Noãn Noãn chợt run lên, ngẩng đầu về phía Trình Dao Dao ở xa xa. Đôi tai cô nhạy bén bắt một chữ "nước", trái tim thắt .
Lâm Đan và Lâm Bình đang ngừng ồn ào, thì thầm Trình Dao Dao, Noãn Noãn rõ lời Hàn Ân.
"Đừng ồn nữa!" Trình Noãn Noãn tức giận gầm lên.
Xung quanh nhất thời im bặt.
Trình Noãn Noãn hồn, mới phát hiện giọng của quá sắc bén, xung quanh các cô gái đều cô với vẻ kỳ lạ.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trình Noãn Noãn đầu chằm chằm Trình Dao Dao.
Trình Dao Dao bọn họ cũng thấy lời của Trình Noãn Noãn, đang kinh ngạc cô. Trình Dao Dao liếc cô một cái đầu với Hàn Ân. Trình Noãn Noãn chính là trong mắt cô thấy sự châm chọc, cô đang với Hàn Ân. Cái tiện nhân !