Trình Dao Dao tiếng kêu meo meo của chú mèo con đ.á.n.h thức. Tạ Triêu cầm nước nóng , tiên xổm xuống tách đám lông đang quấn lấy . Cô rụt tay khỏi chăn, lạnh buốt trở : "Quá lạnh, em chịu nổi nữa , em ngủ tiếp đây..."
"Ngoan." Bàn tay ấm áp của Tạ Triêu cầm lấy tay cô: "Hôm nay thi."
"Hôm nay thi ?"
Trình Dao Dao giật : "Mấy giờ?"
Tạ Tam giữ lấy vai cô, : "Còn sớm, dậy rửa mặt. Bà nội đang cơm ."
Trình Dao Dao cầm đồng hồ đeo tay bên gối lên , mới năm giờ bốn mươi. Cô ngáp một cái, lười biếng gác đầu xuống, vặn áp lên lòng bàn tay Tạ Tam.
Mái tóc đen nhánh của Trình Dao Dao xõa gối, lười biếng tựa như đóa hải đường đang say ngủ. Cô vùi mặt lòng bàn tay Tạ Tam, hít mùi t.h.u.ố.c lá và xà phòng.
Trình Dao Dao nũng nịu : "Thời gian còn sớm mà."
"Người khác đều xe kéo thành, hôm nay xuất phát sớm một chút." Tạ Tam chịu nổi vẻ nũng nịu , đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô.
Trình Dao Dao hé mắt : "Em ngủ thêm một lát nữa, chỉ một lát thôi."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Tạ Tam mặt sắt lạnh: "Dậy ."
Đầu ngón tay Trình Dao Dao móc lấy ngón út của Tạ Tam, như móng vuốt mèo con cào nhẹ lòng bàn tay: "Năm phút thôi."
Tạ Tam cô với vẻ mặt nghiêm nghị, Trình Dao Dao lập tức xẹp lép, uốn éo đôi mắt hoa đào rũ xuống, rút tay , miễn cưỡng dậy.
Ngón tay giữ trong lòng bàn tay ấm áp, Tạ Tam đồng hồ: "Chỉ năm phút thôi."
Trình Dao Dao vui vẻ ừm một tiếng, dụi mặt cổ tay Tạ Tam. Những con mèo con nghịch ngợm cào lấy ga giường trèo lên, Tạ Tam lượt gỡ chúng xuống. Chỉ Tiểu Bạch là Tạ Tam đặc biệt sủng ái, bò đến bên gối Dao Dao, cuộn tròn .
Trình Dao Dao thuận tay ôm Tiểu Bạch lòng, một mèo một đều vẻ mê hồn, dáng vẻ ngủ say lười biếng giống hệt .
Nửa mơ nửa tỉnh ngủ thêm năm phút, Trình Dao Dao ngoan ngoãn dậy. Cô che miệng ngáp, dáng vẻ mơ màng thật đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-733.html.]
Tạ Tam vắt khăn nóng đặt lên mặt cô, Trình Dao Dao cuối cùng cũng tỉnh táo : "Hôm nay em mặc cái váy đó!"
"Hôm nay trời lạnh." Tạ Tam lấy áo len và vớ từ lò sưởi xuống.
Trình Dao Dao "hừm hừm" vui. khi Tạ Tam nắm lấy mắt cá chân cô, xỏ cho cô đôi vớ sưởi ấm, cô liền còn phản kháng mạnh mẽ nữa.
Cuối cùng, Trình Dao Dao mặc áo len dày mềm mại và quần dài, khoác thêm một chiếc áo bông dày cổ lông, càng tôn lên khuôn mặt trắng như tuyết của cô.
Khi khỏi phòng, cô mới Tạ Tam lừa . Hôm nay trời lạnh đến lạ, cơn gió thổi tới giòn cả xương .
Trương Tiểu Phong và Hàn Yên cũng đến. Hai mặc áo bông dày cộp, vẫn run bần bật vì lạnh.
Bà nội Tạ nấu một nồi cháo loãng đặc, ăn cùng một đĩa bánh màn thầu trắng mềm. Một đĩa trứng ốp la chiên mỡ lợn và dưa muối. Mọi quây quần bên bàn, ăn một bữa sáng nóng hổi, mới cảm thấy ấm áp trong bụng và cả .
Thời gian còn đến tám giờ rưỡi. Mọi xem một chút bài thi, chuẩn xuất phát.
Bà nội Tạ luộc một giỏ trứng gà, đuổi theo đưa cho Trình Dao Dao mang theo, còn nhét mấy quả túi của Hàn Yên và Trương Tiểu Phong, dặn dò: "Buổi trưa trong thành hôm nay ăn ngon đấy!"
"Bà yên tâm ạ." Trình Dao Dao mỉm đáp lời bà nội: "Bà ở nhà đợi chúng con tin lành nhé."
Bà nội Tạ quấn tạp dề, gật đầu: "Rồi! Bà đợi tin các cháu! Tốt lắm, đừng vội!"
Trình Dao Dao và Tạ Tam đến đầu ngõ, đầu , bà nội Tạ bên cửa ngóng trông.
Xe kéo nổ máy rền rĩ, chở một xe những thanh niên trí thức đầy chí khí hướng về phía thành phố.
Ngày 10 tháng 12 năm 1977, năm trăm mười vạn thí sinh bước phòng thi đại học vốn đóng bụi bấy lâu nay.
Trong dòng chảy lịch sử, ngày hôm nay lẽ quan trọng. đối với năm trăm mười vạn thí sinh , đó là bậc thang đổi vận mệnh của họ.
Vận mệnh của vô giao thoa tại đây, về những hướng khác biệt.