Cổng thành phố Lâm An hai ba trăm thí sinh và nhà chen chúc. Có một đám cảnh sát mặc quân phục xanh lá cây canh gác an ninh xung quanh khu vực thi.
Các thanh niên trí thức thôn Điềm Thủy đều chen chúc bên bức tường dán danh sách giấy đỏ. Tên của các thí sinh xáo trộn, phân bổ ngẫu nhiên các phòng thi khác . Nhiều ở phòng nào, liều mạng chen lên xem, cảnh tượng hỗn loạn thể tả.
Tạ Tam dùng hình cao lớn chặn đám đông, Trình Dao Dao nép lòng , hỏi: "Sao ? Phòng thi của chúng ở ?"
"Chúng cùng một phòng." Tạ Tam khảo sát hôm qua, hề chen lấn với khác, dẫn Trình Dao Dao, Trương Tiểu Phong và Hàn Yên sang một bên: "Đợi đến giờ thi là ."
Hàn Yên ôm cây đợi thỏ, lẩm bẩm sách. Trương Tiểu Phong vẻ mặt bình tĩnh, Trình Dao Dao mấy câu với cô cũng phản ứng, kỹ khóe môi cô đang mím c.h.ặ.t, rõ ràng cũng đang trong trạng thái căng thẳng.
Thực chỉ hai , khí căng thẳng lan tỏa khắp cả trường. Trình Dao Dao quanh, từ những thanh niên trí thức lớn tuổi mặt phong trần đến những thiếu niên mười bảy tuổi, mặc bộ đồng phục dính đầy dầu máy của nhà máy đến, còn nữ thí sinh mang theo con nhỏ bên ngoài phòng thi.
Tạ Tam theo ánh mắt của Trình Dao Dao, lập tức dời , khẽ ho khan: "Đứng mỏi ?"
Trình Dao Dao ngước : "Không phiền."
Giữa đám đang co vai rụt cổ, mặt mày lo lắng sợ hãi, Tạ Tam thẳng như tùng, thần thái bình tĩnh. Sự bình tĩnh cuốn hút Trình Dao Dao, cô gần Tạ Tam hơn, hít hà ấm dương khí , : "Em căng thẳng."
"Căng thẳng gì chứ? Cái gì cần học đều học , thi đỗ cũng ." Tạ Tam chỉnh mái tóc xù của cô, : "Lạnh ? Muốn uống chút nước ?"
Trình Dao Dao gật gật đầu. Tạ Tam lấy bình nước màu xanh lá cây , vặn nắp đưa cho cô. Bình nước vẫn luôn ở trong lòng, nước vẫn còn ấm. Trình Dao Dao chỉ uống một ngụm nhỏ ẩm cổ họng, uống nhiều để lát nữa vệ sinh phiền phức.
Tạ Tam vặn nắp bình nước , đặt trong lòng, kéo Trình Dao Dao lòng. Anh lưng về phía đám đông, che chắn cho Trình Dao Dao khỏi ánh mắt và gió lạnh của . Hai , trong lòng tràn đầy sự vui vẻ, thỏa mãn.
Ba mươi năm , hồi tưởng , đám đông ồn ào xô bồ trong gió lạnh u ám, những tòa nhà xi măng đều nhạt nhòa thành phông nền mờ ảo. Trình Dao Dao với làn da như tuyết, môi đỏ như hoa đào, khắc sâu trong võng mạc của Tạ Tam, cũng khắc sâu trong trái tim .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-734.html.]
Khi tiếng còi vang lên, hàng rào mở , các thí sinh lượt phòng thi, khí tại hiện trường một nữa dâng cao. Có cao giọng chào tạm biệt nhà, thậm chí quên mất thẻ dự thi.
Bị khí trường thi cảm nhiễm, Trình Dao Dao cũng hoảng hốt: "Thẻ dự thi của em ?"
"Trong túi áo ."
"Phòng thi của chúng ở ?"
"Đi theo ."
Tạ Tam một tay nắm c.h.ặ.t Trình Dao Dao, một tay dẫn đường, dẫn ba cô gái phòng thi.
Trường trung học thành phố Lâm An là một tòa nhà ba tầng bằng xi măng, một cầu thang chia đôi từ giữa tòa nhà học tập, hai bên lượt ba phòng học. Cửa phòng học đều dán hiệu và tên. Trình Dao Dao và Tạ Tam phân cùng một phòng thi, căn phòng cuối hành lang tầng hai.
Hàn Yên và Trương Tiểu Phong ở tầng ba. Các cô ở cầu thang lời tạm biệt Trình Dao Dao đầy lưu luyến.
Hàn Yên sợ , nắm c.h.ặ.t t.a.y Trình Dao Dao: "Thế nào, lát nữa em vệ sinh thì , em căng thẳng là vệ sinh. Trước em học thế nhỉ..."
Trình Dao Dao : "Nước đến chân mới nhảy, hơn nữa em ôn tập sớm hơn khác cả nửa năm ! Đừng căng thẳng, em chắc chắn sẽ ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trương Tiểu Phong cũng an ủi: "Đến nước , là ngựa là dê đều kéo chạy thử. Chúng cùng lên Thượng Hải!"
Ba ôm c.h.ặ.t lấy , khích lệ lẫn . Khi chia tay, Hàn Yên lau nước mắt, cùng Trương Tiểu Phong lên lầu.