[Xuyên Sách Đấu Trọng Sinh] Đổi Hôn Thập Niên 80: Vị Sĩ Quan Chết Sớm Bỗng Trở Về - Chương 119: Ghen Tuông
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:58:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kiều Văn Văn liếc Cố Thư Di, bà đang dỗ Lục Tầm và Xảo Xảo.
Cố ý tránh một chút.
Cũng một phần nguyên nhân là, Cố Thư Di khá sợ Phó Tuấn mặt lạnh.
Mặc dù Lục Thừa Dịch cũng thường xuyên nghiêm mặt, trưng bộ mặt lạnh lùng.
đó là con trai bà, bà đến mức sợ hãi.
Tuy nhiên, Cố Thư Di cũng thỉnh thoảng ngẩng đầu hai .
Bà đương nhiên cũng con dâu quá gần với đàn ông khác.
May mà, Kiều Văn Văn đều quang minh chính đại gặp mặt Phó Tuấn, gì cũng tránh khác.
“Có chuyện gì xảy ?” Kiều Văn Văn sợ Phó Tuấn mặt lạnh, vẻ mặt bình tĩnh.
“Ông già nhúng tay .” Phó Tuấn khó chịu, những năm nay, ông già đối với hai con đó thật sự là lời răm rắp.
May mà đây gây chuyện gì.
liên quan đến điệp viên địch, còn dám nhúng tay, thật sự là đem cả nhà họ Phó mạo hiểm.
Anh tuyệt đối cho phép.
Anh cảm thấy ông già cặp con tẩy não .
Chuyện gì cũng dám .
Lần , nhất định để Phó Hiểu Hiểu trả giá.
Chuyện , dù là vô ý, liên quan đến ân oán cá nhân, cũng lột một lớp da.
Kiều Văn Văn cũng nhà họ Phó chắc hẳn phận địa vị, nếu , Phó Hiểu Hiểu thể kiêu ngạo như .
Ngay cả Thẩm Chính Phi cũng dám trực tiếp đắc tội Phó Hiểu Hiểu.
Hai , đều là Phó Tuấn tự tay.
“Bằng chứng, ở trong tay chồng .” Kiều Văn Văn suy nghĩ một chút, tuy tiếp xúc với Phó Tuấn nhiều, nhưng công chính liêm minh.
Đáng tin cậy.
“Bây giờ đưa cô đến quân khu, cô lấy bằng chứng .” Phó Tuấn chắc như đinh đóng cột, chút mơ hồ, “Xe của ở bên ngoài, bây giờ thể .”
“Chuyện kéo dài thêm, Vương Hải Yến sẽ xử lý xong.” Phó Tuấn tiếp.
Đến lúc đó là c.h.ế.t đối chứng.
Anh cũng sợ Kiều Văn Văn tin , mới như .
Anh cũng thật sự sợ chuyện sẽ đến bước đó.
Kiều Văn Văn cũng nghĩ đến điểm .
“Được, với một tiếng.” Kiều Văn Văn gật đầu, cô cũng thể Phó Hiểu Hiểu cứ nhảy nhót như .
Đã múa may mặt cô .
Bây giờ giúp cô xử lý chuyện , cô tự nhiên thuận nước đẩy thuyền.
“Ừm, để dì và hai đứa trẻ ở đây , chúng từ quân khu về, sẽ đến đón họ về Thập Sát Hải.” Phó Tuấn cũng cảm kích Cố Thư Di, bằng lòng giúp trông con.
Phó Xảo Xảo ở bên cạnh Cố Thư Di, còn hơn nhiều so với ở bên cạnh cô ruột và bà nội.
Còn về bố Trần, cũng quan tâm đến đứa trẻ.
hai một chỉ thể , một chỉ thể xe lăn, thể chăm sóc đứa trẻ.
Bảo mẫu mới đến là một dễ chuyện.
Phải chăm sóc hai già, cũng thể ở bên cạnh đứa nhỏ.
Tương đối mà , Cố Thư Di chăm sóc đứa trẻ hơn.
Cố Thư Di hỏi nhiều, chỉ lượt đồng ý, dặn dò Kiều Văn Văn đường cẩn thận, sớm về sớm.
“ , dì Trần chứ?” Lên xe, thắt dây an , Kiều Văn Văn hỏi Phó Tuấn đang ở ghế lái.
Anh đó cũng đến bệnh viện.
Phó Tuấn thẳng về phía , vẻ mặt nghiêm túc: “Không , cả đưa về bên Thập Sát Hải .”
Anh sở dĩ nghiêm trị Phó Hiểu Hiểu, cũng một phần nguyên nhân từ Trần.
Làm ầm ĩ một như , Trần suýt nữa xảy chuyện.
Không thể nữa.
Tiểu Vân còn, thể để bố cô xảy chuyện nữa.
Kiều Văn Văn cũng thở dài một : “Không là .”
Cô cả trong miệng là Trần Học Bình.
“Thầy Trần vẻ khá bận.” Kiều Văn Văn thuận miệng hỏi một câu.
“ là bận.” Sắc mặt Phó Tuấn đổi, nhưng nhanh trở bình thường, “Dù nhà họ đây xảy chuyện, nỗ lực hơn khác, mới thể trọng dụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-dau-trong-sinh-doi-hon-thap-nien-80-vi-si-quan-chet-som-bong-tro-ve/chuong-119-ghen-tuong.html.]
“Không … minh oan ?” Kiều Văn Văn chút hiểu, dù cũng từng trải qua, chỉ qua lớp lịch sử, xem qua một tài liệu.
“Nhà họ còn vấn đề ở nước ngoài.” Phó Tuấn lạnh lùng, khá là hoạt ngôn.
Đương nhiên, xem đối phương là ai.
Kiều Văn Văn đến đây, gật gật đầu, hỏi nhiều.
Cô chỉ thông qua bố Trần để kết giao với Trần Học Bình, từ đó giải quyết vấn đề học.
Nhiều hơn, cần .
Cũng .
“Cô định chỉ mấy việc kinh doanh nhỏ thôi ?” Phó Tuấn liếc Kiều Văn Văn, bất giác hỏi một câu.
Người phụ nữ chủ kiến, xem , là kế hoạch của riêng .
“Đương nhiên , còn thi đại học.” Kiều Văn Văn nghiêm túc.
“Vậy cô còn… về Bình An thôn?” Phó Tuấn do dự một chút, thực cũng khá bất ngờ.
“Nếu bên tìm trường học nhận , thì chỉ thể về Bình An thôn.” Trên mặt Kiều Văn Văn nhiều cảm xúc thừa thãi.
Cô đương nhiên là nhất định ở Kinh Đô.
Nếu thể, tìm trường học ở đây là nhất.
Không , thì về Bình An thôn thi.
Chỉ là vất vả.
Phó Tuấn nhiều, bộ dạng đó thật sự chỉ là chuyện phiếm mà thôi.
Anh cũng dám nhiều.
Thái độ của cô đối với vẫn luôn nóng lạnh.
Kiều Văn Văn cũng chỉ thôi.
Cô vẫn theo kế hoạch ban đầu, bắt đầu từ phía ông Trần.
Sẽ dễ dàng hơn.
Dù trong nguyên tác, Tần Tư thành công.
Cứ theo lối mòn đó mà là .
Đến quân khu, Phó Tuấn đợi trong xe.
Kiều Văn Văn thủ tục đăng ký, khu chiến đấu.
Cô đây đến một , hỏi thăm một chút, nhanh tìm Lục Thừa Dịch.
“Văn Văn, em đến đây?” Lục Thừa Dịch thấy Kiều Văn Văn, chút ngạc nhiên, buổi sáng mới chia tay, còn chút hoảng hốt, trong lòng vô cùng nỡ, bây giờ thấy vợ .
Như đang mơ.
Thực những chuyện xảy trong thời gian , đều cảm thấy chân thực.
“Em đến đây bằng cách nào?” Lục Thừa Dịch hỏi một câu.
Anh về đến quân khu là bắt đầu bận rộn.
Rất nhiều chuyện xử lý.
Lúc , tâm trạng dịu nhiều.
“Quân trưởng Thẩm bằng chứng đưa cho ?” Kiều Văn Văn tươi, nắm lấy tay Lục Thừa Dịch, “Hôm nay thể về nhà ?”
Vết thương nặng như , thế nào cũng nghỉ ngơi thêm.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ của cô, mặt Lục Thừa Dịch đỏ lên, cũng về nhà.
thương lâu như , quá nhiều chuyện xử lý.
Chỉ thể lắc đầu.
Mang theo vài phần áy náy: “Văn Văn, xin em.”
Nhẹ nhàng nắm tay cô.
Tự nhủ nhất định bù đắp cho vợ.
Kiều Văn Văn thì thể hiểu: “Anh cần như , chăm sóc cho bản , vết mổ còn lành, thể vận động mạnh, thể quá mệt mỏi.”
“Ừm, .” Lục Thừa Dịch lời gật đầu.
“Bằng chứng ?” Kiều Văn Văn hỏi một câu, “Nhà họ Phó hành động, còn bảo vệ Phó Hiểu Hiểu.”
“Nhà họ Phó giới hạn như .” Lục Thừa Dịch cũng nổi giận, “Yên tâm, sẽ đấu với họ đến cùng.”
“Không , Phó Tuấn bằng lòng mặt.” Kiều Văn Văn hạ thấp giọng, nhỏ, “Anh đối với em gái kế , tuyệt đối sẽ nương tay.”
Khiến Lục Thừa Dịch cứng , đột nhiên hỏi một câu: “Phó Tuấn đưa em đến?”
Trong lòng chua loét.