[Xuyên Sách Đấu Trọng Sinh] Đổi Hôn Thập Niên 80: Vị Sĩ Quan Chết Sớm Bỗng Trở Về - Chương 70: Là Chị Hại Chết Anh Trai Tôi

Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:57:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mượn một chiếc xe đạp từ Sở An ninh Quốc gia. Hai dừng ở huyện thành mà thẳng về Bình An thôn.

 

Ngồi yên xe, Kiều Văn Văn vẫn tinh thần gì, đôi tay nhỏ bé ôm lấy vòng eo săn chắc của Lục Thừa Dịch, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng áp lưng . Tiếp tục ngủ bù. Cô thể xử lý gọn gàng Từ Mỹ Lệ và Lý Đại Tráng cũng tốn ít tâm sức. Còn chăm sóc cảm xúc của Cố Thư Di. Lại để mắt đến Lục Tầm. Từ khi Lục Thừa Dịch xảy chuyện, tình trạng của Lục Tầm khả quan cho lắm. Dường như càng tự kỷ hơn.

 

Kiều Văn Văn đang ngủ say, đôi tay ôm Lục Thừa Dịch nới lỏng một chút. Lục Thừa Dịch chuyển sang một tay cầm lái, một tay nắm lấy tay cô, giữ c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé . Đồng thời thấp giọng : “Vợ , vất vả cho em .”

 

Vợ đối xử với , đối xử với và em trai , đối xử gấp bội với cô mới .

 

Khi qua một con dốc đất, chiếc xe xóc nảy lên một cái. Kiều Văn Văn theo bản năng siết c.h.ặ.t cánh tay, cũng giật tỉnh giấc: “Lục Thừa Dịch!”

 

Không tại , mơ thấy cảnh Lục Thừa Dịch và Quách Lượng rơi xuống núi. Cô vội vàng đưa tay bắt lấy. Sợ toát cả mồ hôi lạnh. Lúc liền ôm c.h.ặ.t eo đàn ông hơn. Cũng tỉnh táo .

 

“Văn Văn, ?” Lục Thừa Dịch dừng xe , đầu Kiều Văn Văn, “Gặp ác mộng ?”

 

Mặc dù vợ hung hãn, đ.á.n.h dữ dằn mạnh mẽ. cũng là một cô gái mới hai mươi tuổi. Đã từng trải qua nhiều chuyện như .

 

Ôm c.h.ặ.t vòng eo săn chắc của Lục Thừa Dịch, nửa ngày Kiều Văn Văn mới bình tĩnh , trán rịn đầy mồ hôi lạnh, hít một thật sâu mới chậm rãi lên tiếng: “Em , về nhà thôi…”

 

Cô cũng ngờ, trong tiềm thức của , cô vẫn quan tâm đến Lục Thừa Dịch. Sự căng thẳng của cô, lẽ là vì trong tương lai xa, còn thực hiện một nhiệm vụ nguy hiểm nữa. Mà , thể sẽ khiến mãi mãi thể trở về. Nghĩ đến đây, trong lòng bàn tay cô toát mồ hôi lạnh. Bất an ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Sự bất an của cô, Lục Thừa Dịch thể cảm nhận , bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay cô, trong lòng khỏi xót xa.

 

Khi về đến thôn, trời sáng rõ. Mặc dù mùa màng bận rộn, nhưng trong thôn cũng đều thức dậy. Có đồng nhổ cỏ, bón phân, còn một núi hái ít đồ rừng. Lúc , con đường đất duy nhất dẫn thôn, qua tấp nập. Tuy nhiên, khi thấy Lục Thừa Dịch và Kiều Văn Văn, ai nấy đều mang vẻ mặt như gặp ma. Càng dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp. Lục Thừa Dịch chào hỏi từng một.

 

Chiếc xe đạp chạy một mạch về đến căn nhà lớn của nhà họ Lục. Căn nhà của nhà họ Lục, ở trong thôn là độc nhất vô nhị. Mặc dù hẻo lánh một chút, nhưng cũng bao nhiêu nhòm ngó.

 

Lục Tầm đang cúi đầu bên cửa thấy tiếng xe cũng ngẩng đầu lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-dau-trong-sinh-doi-hon-thap-nien-80-vi-si-quan-chet-som-bong-tro-ve/chuong-70-la-chi-hai-chet-anh-trai-toi.html.]

 

“Tiểu Tầm!” Kiều Văn Văn nhảy xuống xe, gọi một tiếng, “Cho em kẹo .”

 

Cô đưa cho bé một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thố. Mấy ngày nay, nước gian của cô cho Lục Tầm uống ít. chỉ thể cho gân cốt của bé chắc khỏe hơn, thể cải thiện vấn đề trí tuệ chậm phát triển của .

 

Lục Tầm dè dặt : “Chị dâu, họ đều , chị hại c.h.ế.t cả .”

 

Kiều Văn Văn cứng đờ , nắm kẹo sữa trong tay rơi xuống đất. Cô cũng ngờ, Lục Tầm những lời như . Thảo nào đứa trẻ , hai ngày nay một lời. Cô chỉ nghĩ là bé quá buồn bã. Không ngờ, suy nghĩ như .

 

“Tiểu Tầm, em cái gì?” Lục Thừa Dịch dựng xe xong, sải bước lớn tới, giọng trầm thấp, chút lạnh lùng. Từ cao xuống trừng mắt với Lục Tầm.

 

Mấy ngày nay, nếu Kiều Văn Văn, Lục Tầm và Cố Thư Di đám nhà cũ họ Lục nuốt chửng . Anh vì nhiệm vụ, thể mặt. Em trai như . Đương nhiên tức giận.

 

Lục Tầm đột ngột ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ khó tin, chỉ là ngây ngốc: “Anh, cả…”

 

Trong lúc chuyện, Lục Thừa Dịch đỡ Kiều Văn Văn mới xổm xuống dậy, ôm lòng, nhẹ nhàng vỗ vai cô: “Văn Văn, xin em!”

 

Lúc , bao nhiêu lời cũng đều là nhạt nhẽo vô lực. Sau đó, Lục Thừa Dịch với Lục Tầm: “Tiểu Tầm, xin chị dâu em !”

 

Lục Tầm nhát gan, lúc sợ hãi trực tiếp thẳng dậy, hai chân khép , hai tay nhỏ buông thõng bên , ngón tay ngừng bấu c.h.ặ.t vạt áo. Càng lắp bắp xin Kiều Văn Văn: “Chị, chị dâu, xin, xin , em tin lời họ , em chỉ là, chỉ là chỗ đau.”

 

Vừa , chỉ n.g.ự.c, nước mắt liền rơi xuống. Nước mắt rơi xuống, liền thể thu . Giống như chuỗi hạt đứt dây . Khóc mãi mãi, Lục Tầm liền nức nở. Tủi vô cùng.

 

Cố Thư Di tỉnh từ lâu, tỉnh dậy thấy Kiều Văn Văn , liền một vòng quanh thôn tìm . Bà vẫn tinh thần gì. nghĩ đến Kiều Văn Văn và Lục Tầm, thể để bản gục ngã. Đều chuẩn hôm nay cầm cọ vẽ đồ trang sức . Hàng hẹn với Vương Diễm Dung vẫn xong. Không gì cả, ba con họ sớm muộn gì cũng c.h.ế.t đói. Cố Thư Di nhát gan, tính tình hiền lành, nhưng giống như cỏ dại, luôn sinh trưởng vô cùng ngoan cường.

 

Bà bước sân, liền thấy bóng dáng cao lớn đang ôm Kiều Văn Văn. Bởi vì Kiều Văn Văn và Lục Thừa Dịch lưng về phía bà, mặc dù bóng lưng đàn ông giống đứa con trai sống c.h.ế.t rõ của , nhưng cảm thấy bản đang mơ mộng hão huyền. Đã bao nhiêu ngày tìm thấy , gì còn hy vọng sống sót. Chỉ nghĩ rằng, Kiều Văn Văn tìm bến đỗ mới. Trong lòng đừng nhắc tới là tư vị gì.

 

 

Loading...