“Về đây.”
Sầm Bách đồng hồ tường là 9 giờ rưỡi tối, vội vàng dậy thu dọn đồ đạc về nhà. Hai cùng khỏi văn phòng. Cao Trường Đông bước lên xe đạp, thở dài: “Giờ mới về, chắc thằng cu ở nhà nó đón về .”
Sầm Bách quan tâm đến nhà trẻ hơn nhiều, thuận miệng hỏi : “Nhà trẻ công nhân viên chức của Cục Công an chúng thế nào?”
“Khá , phát hai bộ quần áo bông, ngày thường con cái ăn uống trong đó cũng điều độ, nó yên tâm lắm.”
Cao Trường Đông đùa: “Hôm nào Tri Viễn và Tri Vi nhà đội trưởng cũng đến, lúc đó ba đứa thể chơi cùng , cũng bạn.”
“ định để hai đứa nó ở nhà đến hai tuổi hẵng cho nhà trẻ.”
Sớm quá yên tâm. Sầm Bách xong đạp xe về nhà.
Đêm đông lạnh thấu xương, há miệng thở là một làn khói trắng, ch.óp mũi đỏ bừng. Sầm Bách xoa xoa tay dắt xe đạp nhà dựng lên. Nhung Nhung đang ngủ trong phòng khách thấy tiếng động, lồm cồm bò dậy, sủa khẽ hai tiếng.
“Đừng kêu.”
Sầm Bách tiến xoa đầu nó, bước lên lầu.
Giờ Trương Quang Hương về phòng ngủ . Tô Tuyết Trinh dỗ Bình Bình An An ngủ xong đang sách bên bàn. Sầm Bách cởi cảnh phục , rửa tay , lò than sưởi ấm, cảm thấy dần ấm lên: “Mai còn đến bệnh viện em?”
“Không nữa.”
Nghỉ sinh cũng chẳng còn mấy ngày, Tô Tuyết Trinh tranh thủ thời gian ở bên con nhiều hơn: “Còn ? Vụ án đột phá gì ?”
Sầm Bách nhấc ấm nước lò than rót cho cốc nước ấm, nhẹ giọng đáp: “Hung thủ nhận tội .”
“Nhanh thế á?”
Tô Tuyết Trinh thỉnh thoảng kể về vụ án, thường quá trình thẩm vấn ít nhất cũng ba bốn ngày, ít khi ngắn như , chút bất ngờ.
“Nhìn chung thẩm vấn khá thuận lợi.”
Sầm Bách cũng giấu giếm, kể sơ qua vụ án cho cô . Tô Tuyết Trinh xong mới ngọn nguồn vụ hỏa hoạn, nhất thời cũng nên lời, nên gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-280.html.]
Người ngoài nghề như họ ai mà nghề biển đ.á.n.h cá nội tình như thế .
“Điều tra cụ thể chắc còn mất một tuần nữa. Không , bọn đều giải quyết .”
Sầm Bách ở nhà cũng lan tỏa những cảm xúc tiêu cực , uống vài ngụm nước, tay bớt lạnh mới đến bên giường xem Bình Bình và An An. Hai đứa trẻ ngoan ngoãn ngủ giường.
Bên ngoài lạnh lẽo, ngày thường hai đứa trẻ cơ bản khỏi phòng ngủ, nuôi dưỡng cực , khuôn mặt trắng hồng, ngón tay nhỏ cũng hồng phấn, trông vô cùng đáng yêu khiến cưng nựng. Sầm Bách thế nào cũng thấy chán.
Có lẽ là do mùi hương quen thuộc đột nhiên xuất hiện, Bình Bình bỗng mở mắt, chớp chớp vài cái, chút ngơ ngác, dường như đang phản ứng xem cái mặt to đùng từ chui .
“Tỉnh hả con?”
Sầm Bách thuận tay bế con lên, đưa đến mặt Tô Tuyết Trinh: “Xem , đang học bài đấy!”
Hành động thực sự ghét bỏ, Tô Tuyết Trinh lườm một cái cháy mắt. Sầm Bách lập tức rụt , Bình Bình còn thấy gì bế đến lò than. Anh ôm con xuống, giới thiệu: “Cái gọi là lò than con nhé.”
Đến gần lò than ấm áp lạ thường, nhưng cứ để như mãi thì nóng quá. Bình Bình nóng hun cho khó chịu, cựa quậy cái hình bé nhỏ.
Ngồi ghế, nhiệt độ đầu tiên hướng lòng . Sầm Bách thấy Bình Bình cựa quậy, sờ cái chăn nhỏ, nóng quá!
Anh hỏng việc, theo bản năng Tô Tuyết Trinh một cái, thấy cô chú ý bên , vội vàng ôm con dậy: “Chúng vẫn là về giường ngủ thôi.”
Bình Bình giường, bĩu môi .
“Có đói con?”
Sầm Bách bộ tịch pha sữa bột.
Tô Tuyết Trinh thấy mới hồn khỏi sách vở, vội đáp: “Chắc là thế, pha ít sữa cho con .”
Sầm Bách lập tức pha sữa bột về, thử nhiệt độ đút cho Bình Bình. Nhìn con uống hết từng chút một, trịnh trọng dặn dò: “Uống bình sữa là quên chuyện lúc nãy nhé.”
Bình Bình nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ