Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-19 19:54:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một gia đình lấy việc g-iết lợn kế sinh nhai mấy đời, thì thể sách gì chứ?

 

Vân Hướng Vãn cẩn thận suy nghĩ một chút, thực sự một cuốn sách như , đè hương án, bụi đóng dày cộm.

 

“Sách gì cũng ?

 

nuốt lời đấy nhé?”

 

“Sao thể chứ?

 

Ta là lớn, lừa gạt một đứa trẻ như con gì?

 

Ngược là con, lấy sách đấy?

 

Đừng bước khỏi nhà con đuổi đ-ánh nhé?”

 

Vân Hướng Vãn nghiêm trang sử dụng kế khích tướng.

 

“Hừ!

 

Cái đàn bà đó, bà dám đ-ánh .”

 

Vương Hổ khinh thường, ngay đó chằm chằm Vân Hướng Vãn .

 

“Cô cứ chờ ở đây, về ngay.

 

nhất cô nên chuẩn khoai tây chiên sẵn , nếu sẽ tha cho cô !”

 

“Đó là đương nhiên.”

 

Vân Hướng Vãn nhướng mày.

 

Nếu Vương Hổ thực sự thể mang thứ cô đến, thì cho nó hai gói khoai tây chiên thì ?

 

Sau khi rời , Vân Hướng Vãn tìm một tảng đ-á khá bằng phẳng bên đường xuống.

 

Chưa đầy nửa canh giờ, Vương Hổ .

 

thấy Vân Hướng Vãn vẫn còn ở chỗ cũ, rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, đó chạy hộc tốc đến mặt cô, thở dốc một hồi, từ vạt áo lấy một cuốn ‘sách’ dày hai ngón tay.

 

“Đây…

 

đây là cuốn sách cô .

 

Khoai tây chiên ?

 

Ta khoai tây chiên.”

 

Vân Hướng Vãn liếc bìa cuốn sách cũ nát quen thuộc, trong lòng vui mừng nhưng mặt hề lộ chút nào.

 

“Nhà con chỉ cuốn thôi chứ?

 

Trông giống sách lắm.”

 

“Ta mặc kệ, cô hối hận , mau đưa khoai tây chiên cho .”

 

Vương Hổ chịu buông tha, cuốn Thủy Vân Quyết bẩn thỉu trong tay gần như dí mặt Vân Hướng Vãn.

 

nhanh ch.óng đổi lấy khoai tây chiên từ tay đàn bà đó, nếu đợi bà phát hiện đây là cuốn sách chữ, sợ là sẽ đổi với nó nữa.

 

Vân Hướng Vãn chỉ thể ghét bỏ đưa tay nhận lấy cuốn sách cũ nát đó, đưa một cái túi vải căng phồng cho Vương Hổ.

 

Nó lập tức sung sướng ôm lấy túi vải hít hà một , đúng , chính là cái mùi vị !

 

“Được , cũng đổi với con , đừng lẽo đẽo theo nữa đấy.”

 

Vân Hướng Vãn tiện tay bỏ Thủy Vân Quyết gian hệ thống, phủi tay dậy.

 

Vương Hổ gì, chỉ như ôm báu vật, ôm lấy khoai tây chiên nhanh ch.óng rời khỏi nơi .

 

Đàn bà, một khi trao đổi, đừng hòng hối hận.

 

Hahaha… dùng một cuốn sách rách đổi lấy một túi khoai tây chiên lớn thế , nó lời to !

 

Vân Hướng Vãn thấy cũng nhiều, cô cũng đang vội về nghiên cứu Thủy Vân Quyết.

 

“Mẹ, cuối cùng cũng về .”

 

bước cửa, liền thấy một bóng dáng nhỏ bé lao về phía .

 

Vân Hướng Vãn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, ôm lên.

 

“Vi Vi nhớ ?”

 

“Ưm ưm.”

 

Tiểu bao t.ử trong lòng gật đầu lia lịa, bé vươn hai tay ôm lấy cổ Vân Hướng Vãn, nhẹ nhàng gác cái đầu nhỏ của lên vai cô.

 

Thân mật, tràn đầy sự dựa dẫm, còn thơm tho mềm mại, khiến Vân Hướng Vãn cưng chiều thôi.

 

“Mẹ, em gái, rửa tay ăn cơm thôi.”

 

Lúc , Tiêu Nghiên Thanh từ trong bếp ló đầu .

 

Mấy ngày nay, trọng trách nấu nướng cơ bản rơi tay Tiêu Nghiên Thanh.

 

Tài nấu nướng của nhóc cũng phụ sự mong đợi, tiến bộ vượt bậc, bây giờ còn ngon hơn cả cô.

 

Vân Hướng Vãn vui vẻ nhàn rỗi, đáp ứng nhanh.

 

“Được .”

 

Cô dắt tay Tiêu Dư Vi rửa tay, nắm tay cùng bếp, những món ăn bàn, Vân Hướng Vãn khỏi sáng mắt lên.

 

“Tối nay ăn sủi cảo ?

 

Nghiên Thanh giỏi thật đấy.”

 

Cô nhớ mới chỉ mẫu một hôm , hôm nay đứa trẻ thể bắt đầu từ việc cán vỏ sủi cảo, tự gói sủi cảo .

 

“Vâng, nhân hẹ trứng thích, nhân thịt cũng .”

 

Tiêu Nghiên Thanh trả lời múc sủi cảo.

 

“Oa!

 

Tiểu Thanh thật giỏi, các con đều là những đứa trẻ !”

 

Đây là phản diện, đây rõ ràng là đứa con trai ngoan của cô mà!

 

“Nhân đều là con trộn, nếu thấy ngon thì thể ăn.”

 

Ngay khi Vân Hướng Vãn đang Tiêu Nghiên Thanh với ánh mắt lấp lánh, một đôi đũa đột nhiên chắn mắt, kèm theo lời cứng nhắc của nhóc.

 

“Hì hì…”

 

Vân Hướng Vãn một tay nhận lấy đũa, một tay nhân lúc để ý, véo véo má .

 

Ừm, bọn trẻ gần đây đều mập lên , véo cảm giác .

 

“Mẹ gì thế?”

 

Tiêu Nghiên Lăng trừng mắt Vân Hướng Vãn, trông vẻ tức giận, nhưng đôi chân hề nhúc nhích nửa bước.

 

“Ấy da đừng nhỏ mọn như chứ?

 

Cho véo một chút thì nào?

 

Con trai, dịu dàng một chút, nếu tìm lão… nương t.ử .”

 

Vân Hướng Vãn bắt đầu lải nhải.

 

“Con cần nương t.ử.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-me-cua-cac-dai-ma-dau-tam-gioi/chuong-17.html.]

Tiêu Nghiên Lăng câu đó vô cùng chắc nịch.

 

Trẻ con, khí thế đúng là đủ đầy mà.

 

“Ồ ồ, cũng ảnh hưởng đến việc véo con.”

 

Vân Hướng Vãn véo thêm cái nữa, véo thành con cá nóc , lúc mới buông tay.

 

ảnh hưởng đến việc con ăn sủi cảo .”

 

Tiêu Nghiên Lăng kháng nghị.

 

“Ăn mau ăn mau, ăn xong chuyện với các con.”

 

Vân Hướng Vãn dứt lời, khí ấm áp vốn trong bếp lập tức đình trệ, bốn em nhà họ Tiêu , đều thấy sự bất an trong mắt đối phương.

 

Mấy ngày gần đây, thỉnh thoảng ngoài dạo vài vòng, kỳ lạ.

 

Điều khiến bọn trẻ vốn chẳng chút cảm giác an nào, một nữa trở nên mất thất thường.

 

Giờ đây Vân Hướng Vãn đột nhiên chuyện , lập tức bùng nổ nỗi lo lắng chôn giấu trong lòng các con mấy ngày nay.

 

“Các con mặt mày đứa nào cũng khó coi thế?

 

Mẹ sẽ , tập trung ăn của các con .”

 

Vân Hướng Vãn nhịn vươn tay mỗi đứa thưởng cho một cái cốc đầu.

 

Sau khi ăn cái cốc đầu , bọn trẻ vui vẻ .

 

Ăn xong, bọn trẻ lấy giấy lau miệng, ăn ý cùng Vân Hướng Vãn.

 

Vân Hướng Vãn cũng thức thời, xoay tay lấy cuốn Thủy Vân Quyết từ gian hệ thống.

 

“Các con, các con hiện tại đều dẫn khí nhập thể, bước Ngưng Khí nhất giai, nhưng các con còn thiếu một bộ công pháp phù hợp để tu luyện.”

 

Công pháp?

 

Anh em nhà họ Tiêu khỏi về phía cuốn sách bẩn thỉu cũ nát đến mức hình dáng ban đầu mặt cô?

 

, cuốn chính là công pháp hệ Thủy địa giai thượng phẩm, tên là Thủy Vân Quyết, phù hợp với Vi Vi.”

 

Vân Hướng Vãn đẩy Thủy Vân Quyết đến mặt Tiêu Dư Vi.

 

Địa giai thượng phẩm, chỉ thiếu một bước là đến thiên giai.

 

Công pháp thiên giai sẽ lưu hành thị trường, địa giai thượng phẩm cũng cực kỳ hiếm.

 

Chúng chỉ xuất hiện trong những gia tộc tu tiên, tông môn và các buổi đấu giá lớn, giá trị liên thành.

 

Trong ký ức của nguyên chủ, trong tàng bảo các của phủ Thành Chủ rộng lớn, cũng chỉ vài bộ công pháp địa giai.

 

Còn về hệ Thủy, thì một bộ cũng .

 

Có thể thấy sự trân quý của Thủy Vân Quyết.

 

“Cảm ơn .”

 

Mặc dù cuốn sách mặt trông đen thui, bốc mùi, nhưng Tiêu Dư Vi vẫn vui vẻ nhận lấy.

 

mở xem, trong trang sách ngoài bụi bặm gây sặc sụa, bất kỳ chữ nào.

 

“Mẹ, đây…”

 

Tiêu Dư Vi ngẩn .

 

Ba đứa còn cũng ngơ ngác.

 

Không là công pháp ?

 

Vậy gì cả?

 

“Công pháp từ địa giai trở lên đều linh tính, Vi Vi, con nhỏ một giọt m-áu lên nó thử xem.”

 

Nhà họ Vương chính vì chuyện , mới khiến ngọc quý bụi bám.

 

“Dạ, .”

 

Tiêu Dư Vi , dứt khoát đưa ngón tay miệng c.ắ.n mạnh một cái, nhỏ m-áu lên cuốn sách rách đó.

 

Toàn bộ quá trình, tiểu bao t.ử đầy bốn tuổi ngay cả chớp mắt cũng .

 

Vân Hướng Vãn thấy , khóe miệng khỏi giật giật.

 

Sự ngoan độc toát từ tận xương tủy của những đứa nhóc , thực sự bình thường thể .

 

Khi giọt m-áu đỏ tươi nhỏ lên bìa cuốn sách rách nát bẩn thỉu đó, nó ngay lập tức hấp thụ.

 

đó, chuyện gì xảy .

 

Vân Hướng Vãn thấy , khỏi gãi gãi đầu, phản ứng…

 

“Ông——”

 

Giây tiếp theo, ánh sáng xanh rực rỡ phóng lên tận trời.

 

Đồng thời, bộ Thủy Vân Quyết trút bỏ sự cũ nát và bẩn thỉu, từng chút một khôi phục dáng vẻ ban đầu.

 

Đồng thời, trong ánh sáng xanh lam, hiện lên từng chữ cái huyền ảo, chúng xoay chuyển, nhảy múa, như những con bướm, từ giữa trung bay trong sách.

 

Đây… ch-ết tiệt!

 

Động tĩnh lớn quá đấy?

 

Vân Hướng Vãn cảm thấy , còn kịp xem hết bộ quá trình, vội vàng chạy sân.

 

Cũng may lúc mặt trời đang ở cao, ánh nắng rực rỡ, ánh sáng xanh khi phóng trung thì nhạt nhiều.

 

Không , cải tạo nhà cửa, bố trí trận pháp là việc cấp bách.

 

Nếu theo thiên phú tu luyện của bọn trẻ, sợ là cứ vài ba bữa động tĩnh lớn.

 

Đến lúc đó, thu hút ánh của những kẻ tâm thì .

 

Cũng may ánh sáng đến nhanh, cũng nhanh, chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi.

 

Trong làng đều là tu sĩ giai đoạn Ngưng Khí, đối với dị tượng cảm nhận cũng nhạy bén, xác nhận thu hút sự chú ý của khác, Vân Hướng Vãn mới yên tâm trở trong bếp.

 

“Mẹ, mau qua đây xem.”

 

Tiêu Dư Vi hào hứng vẫy vẫy tay.

 

Vân Hướng Vãn bước qua xem, liền thấy cuốn sách rách lúc giờ đổi .

 

Bìa sách trông như điêu khắc từ ngọc bích, đó còn hoa văn sóng nước mắt.

 

Ở chính giữa, ba chữ “Thủy Vân Quyết” hiện lên rõ rệt.

 

Cô nhịn đưa tay sờ thử, chạm ôn nhuận như ngọc, dường như những gợn sóng đang dập dềnh giữa các ngón tay.

 

Cảm giác như nó sự sống .

 

là nó, nhưng các con , với các con một việc vô cùng tàn khốc.”

 

Vân Hướng Vãn xuống ghế, một tay chống cằm, vẻ mặt bất lực.

 

“Sao ạ?

 

Mẹ.”

 

Mấy đứa trẻ lập tức căng thẳng.

 

“Mẹ chỉ thể tìm công pháp cho các con, nhưng khi công pháp, thứ đều dựa sự lĩnh hội của chính các con, giúp gì cả.”

 

 

Loading...