Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Chương 190
Cập nhật lúc: 2026-04-19 20:15:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đó là Thái thượng trưởng lão đấy nha, ông gần ngàn năm nhận đồ .
Vậy mà hiện tại dành sự ưu ái cho tiểu sư thúc, chắc hẳn thiên phú của tiểu sư thúc là hiếm từ xưa tới nay."
“Từ khoảnh khắc tiểu sư thúc bước Tiên Kiếm Tông, liền , sẽ là con phượng hoàng sải cánh giữa chín tầng trời."
“Tiểu sư thúc, chỉ điểm cho chúng nhiều hơn nha."......
Trên quảng trường, Vân Hướng Vãn mới hạ cánh bất thình lình thấy những lời , chân loạng choạng suýt chút nữa vững.
Cái quái gì thế?
Nàng vội vàng ngước mắt lên, liền thấy Vân Miểu Miểu đang cách đó mười mấy mét, một đám vây quanh như vây quanh trăng.
Mặc dù Hoắc Vô Thương, Lương Hoành và Ngu Thương đều ở đây, nhưng điều đó hề ngăn cản nàng trở thành vạn mê.
Thậm chí, còn đông hơn .
Không đúng, vấn đề , nãy nàng thấy cái gì?
Tiên Kiếm Tông chỉ một vị Thái thượng trưởng lão đúng ?
Vạn Hầu Trường Lang nhận Vân Miểu Miểu đồ truyền?
Cái chuyển ngoặt ma quái gì thế ?
“Chủ nhân, cẩn thận, Vạn Hầu Trường Lang khả năng đạt một loại quan hệ hợp tác nào đó với Thiên đạo bóng tối."
Hệ thống nghiêm giọng nhắc nhở.
“Mẹ kiếp!
Cái lão Vạn Hầu Trường Lang đúng là cầm đèn l.ồ.ng soi trong nhà vệ sinh, tìm phân (tìm ch-ết) mà."
Thế mà hợp tác với Thiên đạo bóng tối?
Lần chuyện trở nên phức tạp hơn .
Vân Hướng Vãn khỏi vò đầu bứt tai, vô cùng đau đầu.
“Phong chủ, cũng cảm thấy kỳ lạ đúng ?"
Lưu Ngọc Trạch hạ thấp giọng .
Vân Hướng Vãn gật đầu, đó hai về phía Tàng Bảo Các.
Vân Miểu Miểu dường như cảm nhận điều gì đó liền đầu , thoáng qua bóng lưng Vân Hướng Vãn và Lưu Ngọc Trạch đang song hành, trong mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia u quang.
“Vãn Dạ?
Coi thường đúng ?
Chẳng bao lâu nữa, ngươi ngay cả cơ hội quỳ xuống l-iếm giày cho cũng ."
Tàng Bảo Các ở phía bên trái quảng trường Tứ Tướng Phong, là một tòa lầu chín tầng, từ thô tới mảnh, hình nón.
Nhìn từ xa, giống như một ngôi bảo tháp sừng sững ở đó.
Tầng cùng thô nhất, diện tích ít nhất cũng hai ba ngàn mét vuông.
“Trưởng lão, đây là ngọc giản của t.ử."
Đến lối , Vân Hướng Vãn lấy khối ngọc giản mà vị trưởng lão áo tím đưa cho nàng, giao cho một vị trưởng lão râu trắng đang canh cửa.
“Ồ?
Ngươi chính là Vãn Dạ?"
Trưởng lão râu trắng đặc biệt Vân Hướng Vãn thêm một cái.
Vân Hướng Vãn thể cảm nhận thần thức bàng bạc của ông đang quét qua , nhưng sắc mặt nàng đổi, vô cùng lịch sự.
“Vâng, trưởng lão, t.ử chính là Vãn Dạ, t.ử tới để nhận phần thưởng của đại hội tông môn."
Trưởng lão râu trắng gật đầu, đó trả ngọc giản cho nàng.
“Vào , pháp khí Thiên giai thượng phẩm ở tầng bảy."
“Cảm ơn trưởng lão."
Vân Hướng Vãn cũng dông dài, nhận ngọc giản liền thẳng Tàng Bảo Các.
Sau khi nàng , Lưu Ngọc Trạch cũng lấy ngọc giản của .
“Ngươi chắc hẳn pháp khí Thiên giai trung phẩm ở chứ?"
Trưởng lão râu trắng tự nhiên là nhận Lưu Ngọc Trạch.
“Bạch trưởng lão, t.ử ạ, ở tầng sáu."
Lưu Ngọc Trạch cung kính lễ phép .
“Vậy ngươi cũng ."
Bạch trưởng lão phất phất tay, đó phịch xuống chiếc ghế bập bênh ở cửa.
“Đa tạ trưởng lão."
Lưu Ngọc Trạch ôm quyền hành lễ xong, liền tăng tốc đuổi theo bước chân của Vân Hướng Vãn.
Thực cũng cần đuổi theo cho lắm, bởi vì Vân Hướng Vãn kinh ngạc tới mức há hốc mồm phẩm giai, chủng loại và lượng pháp bảo cất giấu ở tầng một .
Trong Tàng Bảo Các của Tiên Kiếm Tông, giữa các tầng lầu hề cầu thang.
Lối của nó ở chính giữa, từ tầng một thể thấy tận tầng chín.
Khí tức của các loại pháp bảo tràn ngập trong đó, khiến nhịn mà tim đ-ập nhanh hơn.
“Tại Tàng Bảo Các pháp bảo thuộc hai phẩm giai Hoàng, Huyền ?"
Vừa thấy Lưu Ngọc Trạch , Vân Hướng Vãn liền nhịn mà hỏi.
Nàng thực sự ngạc nhiên, bởi vì bắt đầu từ tầng một, phẩm giai thấp nhất cũng chính là pháp khí Địa giai hạ phẩm.
Hoàn thấy bóng dáng của pháp khí thuộc hai phẩm giai Hoàng, Huyền cả!
“Phong chủ, pháp khí thuộc hai phẩm giai Hoàng, Huyền cấp bậc quá thấp, tư cách Tàng Bảo Các của Tứ Tướng Phong.
Chúng đều ở trong Tàng Bảo Các của riêng các đỉnh núi khác cơ."
Lưu Ngọc Trạch giải thích như .
“Hóa là thế."
Mặc dù Vân Hướng Vãn từng thấy qua ít cảnh tượng lớn lao, nhưng vẫn sự tích lũy của Tiên Kiếm Tông cho chấn động tới mức hồi lâu thể định thần .
Xung quanh là những dãy kệ trưng bày, cao tới năm sáu mét.
Những kệ trưng bày như thế , ở tầng một , tới ít nhất hàng ngàn cái.
Pháp bảo đó càng nhiều đếm xuể.
Chỉ riêng pháp bảo ở tầng , giá trị ít nhất cũng gấp hai trở lên so với pháp bảo trong Tàng Bảo Các của Thiên Huyền Tông.
Chưa kể tới những pháp bảo phẩm giai cao hơn từ tầng hai trở lên, cách đó càng lớn hơn nữa.
Xem , Thiên Huyền Tông đuổi kịp Tiên Kiếm Tông, tuyệt đối dễ dàng như nàng tưởng tượng ban đầu, vẫn còn một đoạn đường dài .
Tầng hai, liền bộ là pháp bảo Địa giai thượng phẩm trở lên.
Các loại pháp khí, công pháp bí kỹ, phù lục, phù bảo, trận pháp, cái gì cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-me-cua-cac-dai-ma-dau-tam-gioi/chuong-190.html.]
Từ tầng bốn trở lên, liền đều là pháp bảo Thiên giai .
Pháp bảo Thiên giai cơ bản đều nảy sinh ý thức của riêng , cho nên mang chúng , còn nhận sự công nhận của chúng.
“Phong chủ, t.ử thể lên tầng bảy, chỉ thể ở tầng sáu đợi ."
Lưu Ngọc Trạch dừng chân ở tầng sáu.
“Ừm, tiên chúc ngươi tìm pháp bảo ưng ý."
Vân Hướng Vãn khẽ gật đầu, đó nhảy lên tầng bảy.
Sau khi tới nơi, nàng hít sâu một , đó nhắm mắt .
Trong tầm mắt đen kịt, nhanh liền hiện những điểm sáng lấp lánh.
Những điểm sáng đó chính là ý thức nguyên bản của các pháp bảo.
Mặc dù bằng Thả Mạn loại ngưng tụ thành hình ý thức thể , nhưng chúng cũng thể bày tỏ chính xác sự yêu ghét của .
Lúc đầu, những điểm sáng đó còn thèm đoái hoài tới Vân Hướng Vãn cho lắm.
“Ái chà, còn khá là cao ngạo đấy."
Vân Hướng Vãn bĩu môi, đó phóng một chút lực lượng bản nguyên.
Chút lực lượng bản nguyên giống như nước lạnh đột nhiên rơi chảo dầu nóng, cả một vùng sôi sục hẳn lên.
“Y y nha nha..."
Tất cả linh thức trong các pháp bảo đều hưng phấn nhào về phía Vân Hướng Vãn.
“Chọn chọn ..."
Bên tai nàng tràn ngập những âm thanh vui vẻ.
“Ta mang tất cả các ngươi , hiềm nỗi chỉ cho phép mang một kiện thôi."
Vân Hướng Vãn thở dài một tiếng, trong lòng cảm thấy mất mát bồn chồn.
Không thể dành cho chúng sự sủng ái công bằng, là của nàng.
Tầm mắt đảo một vòng, phát hiện trong đám linh thức lấp lánh , một linh thức tàn khuyết đang tỏa ánh hào quang mờ nhạt, đang trốn ở một góc.
Nó thích khí tức Vân Hướng Vãn, nhưng mà, nhân loại sẽ để mắt tới nó .
Vân Hướng Vãn tinh mắt phát hiện sự hiện diện của nó.
Khí linh mặc dù vẻ suy nhược, nhưng là đứa to lớn nhất, cô đọng nhất, vô cùng tiếp cận với trạng thái khí linh của Thả Mạn.
Xem chừng là thương .
Nàng nghĩ nghĩ, đưa tay , ngay lập tức liền một cái hộp bay tới tay nàng.
Khoảnh khắc Vân Hướng Vãn cúi đầu xuống, nắp hộp tự động mở , liền thấy bên trong đặt một đôi cánh màu bạc.
Trên đó thỉnh thoảng tia chớp xẹt qua, nhiếp nhân tâm thần (hút hồn ).
kỹ, thể phát hiện phần rìa ngoài và rìa của đôi cánh tổn thương ở các mức độ khác , màu đen.
“Pháp khí Thiên giai hạ phẩm, Song Dực Phong Lôi Sí.
Nguyên bản là giai bậc gì còn cách nào khảo cứu, nhưng do tàn phá tổn hại, cảnh giới hạ thấp là sự thật, vả thể sửa chữa."
Trong khí đột nhiên truyền giọng của vị trưởng lão râu trắng nãy.
“Nghe thấy ?
Ta tổn hại , vả thể sửa chữa.
Nếu thông minh thì hãy đặt xuống, chọn những cái khác ."
Giọng của khí linh khô khốc, còn thấu một luồng khí lạnh.
“Không, là khá cố chấp, liếc mắt một cái nhắm trúng cái gì thì liền xác định là cái đó, sẽ đổi."
Vân Hướng Vãn trực tiếp từ đầu ngón tay trỏ ép một giọt m-áu, nhỏ lên Song Dực Phong Lôi Sí.
“Cho nên, theo ."
Song Dực Phong Lôi Sí ngờ Vân Hướng Vãn dứt khoát như , trong lúc sững sờ, giọt m-áu đó hòa c-ơ th-ể nó.
“Ngươi..."
Cái nhân loại là một kẻ ngốc ?
“Vào thức hải của mà ôn dưỡng , đợi chủ nhân rảnh rỗi sẽ tìm vật liệu sửa chữa cho ngươi."
Việc nâng cấp cho áo choàng Thần Ẩn và Thả Mạn, Vân Hướng Vãn trong phương diện luyện khí cũng thành tựu khá cao.
Cộng thêm sự hỗ trợ của hệ thống, cái chẳng là đúng chuyên môn ?
“Nhân loại, lục địa , ai thể sửa chữa ."
“Ồ?"
Vân Hướng Vãn từ trong ngữ khí chán nản nhưng vẫn mang theo vài phần ngạo nhiên của nó, ngẫm một vài ý tứ khác.
Hóa nó là cư dân bản địa của lục địa Thánh Lâm nha?
Vậy sửa chữa nhất định là một đại bảo bối.
“Nhân lúc hiện tại còn khỏi Tàng Bảo Các, ngươi còn cơ hội hối hận đấy."
Khí linh Phong Lôi Sí lạnh lùng .
“Tuyệt hối hận."
Vân Hướng Vãn , đó đem cái hộp rỗng ném trở kệ trưng bày, thèm liếc các pháp bảo khác thêm một cái nào nữa, xoay men theo lối trung tâm xuống tầng sáu.
Khí linh Song Dực Phong Lôi Sí tới trong thức hải của Vân Hướng Vãn.
“Cái, cái gì?
Tiên khí?"
Nó khi thấy Thả Mạn đang sừng sững ở chính giữa thức hải, kinh ngạc thất thanh.
“Tiểu lão , kinh ngạc đúng ?
Nói cho ngươi , thể theo chủ nhân là phúc đức ba đời của ngươi đấy, cứ tận hưởng ."
Mạn Mạn từ trong kiếm bay , lượn quanh Phong Lôi Sí hai vòng, thối tha (kiêu ngạo) .
Khí linh Phong Lôi Sí khi thấy Mạn Mạn, bỗng khựng một cái, giống như sét đ-ánh .
“Cái, cái thể?
Hạ giới thể xuất hiện khí linh cấp bậc như ngươi ?"
Nghĩ năm đó nó cũng linh , đó chủ nhân hy sinh, nó trọng thương, nương theo vết nứt thời tới lục địa Thánh Lâm, liền biến thành cái bộ dạng quỷ quái như hiện tại, ngay cả ký ức cũng tàn khuyết đầy đủ, thể là cực kỳ thê t.h.ả.m.
“Hừ!
Đương nhiên là thể, là do chủ nhân một tay tạo đấy, ngươi còn tin."
Mạn Mạn vểnh cằm lên, cái đó gọi là tự hào vô cùng.
“Ta tin."
Vừa Mạn Mạn, Phong Lôi liền chủ nhân bảo vệ , từng trải qua sóng gió gì.
Hoặc cách khác, là thời gian sinh quá ngắn, cái thấy chính là cả thế giới.