Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-04-19 20:59:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé , thế mà lên.

 

Lúc , và cha của cô bé mới chợt nhận .

 

, bọn họ thế mà một ai thấu bằng một đứa trẻ.

 

Nghĩ đến đây, bọn họ lập tức giao hồn huyết của , tĩnh chờ sự xử lý của Chủ thần.

 

Vân Hướng Vãn thu lấy hồn huyết của gia đình ba , đó đặc biệt cô bé đó một cái, giữa đôi mày hiện lên chút ý .

 

“Các ngươi về nhà , khi xong việc, tự sẽ sắp xếp chỗ ở cho các ngươi.”

 

“Vâng, tạ ơn Chủ thần g-iết.”

 

Cha cô bé dẫn theo cả nhà hành lễ tạ ơn Vân Hướng Vãn, đó nhanh ch.óng rời .

 

Có gia đình cô bé tiền lệ, tộc Rồng khác cũng bắt chước theo.

 

Không lâu , liền cả trăm tộc Rồng giao hồn huyết rời .

 

“Đợi .”

 

Ngay lúc , một thanh niên tộc Rồng mặt vết sẹo Vân Hướng Vãn gọi .

 

Thanh niên sẹo dừng bước, trong lúc lòng hoảng loạn, nặn một nụ lấy lòng.

 

“Chủ thần đại nhân, nguyện giao hồn huyết, tùy ý ngài xử lý mà.”

 

Ý là, bà còn gọi gì?

 

Không nên đối phó đám rồng ngoan cố chịu giao hồn huyết ?

 

“Hồn huyết của ngươi, thu.”

 

Vân Hướng Vãn xong, trực tiếp bóp nát hồn huyết của .

 

“Cái gì?

 

Ngươi!

 

Ngươi…”

 

C-ơ th-ể chấn động mạnh, lập tức hóa thành bản thể, vô lực rơi xuống từ trung.

 

Đôi mắt của nàng, thể truy gốc tìm nguồn, một cái, tên thanh niên sẹo là việc ác.

 

Loại rồng , giữ chính là một mầm họa.

 

“Hắn đều giao hồn huyết , ngươi thế mà còn g-iết ?!”

 

Không ít tộc Rồng phẫn nộ chỉ trích sự vô tình của Vân Hướng Vãn.

 

“Không nỡ , các ngươi thể theo .”

 

Vân Hướng Vãn xong, tay vung lên, đám tộc Rồng đỡ cho tên thanh niên sẹo lượt đổ xuống.

 

Sau đó, cũng chỉ thu thêm mấy chục giọt m-áu của tộc Rồng thôi, Vân Hướng Vãn liền tuyên bố.

 

“Không thu nữa, đám còn , liền cùng tộc trưởng của các ngươi ch-ết .”

 

Thứ gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, cũng chỉ bấy nhiêu thôi.

 

Lời , đồng nghĩa với việc trực tiếp tuyên án t.ử hình bọn chúng.

 

“Ngươi đừng đắc ý, đợi tộc trưởng chúng trở thành Đạp Thiên Chân Thần, ngươi sẽ ngã xuống một nữa.

 

Lần , tộc trưởng nhất định sẽ cho ngươi cơ hội nữa!”

 

“Có lão tổ và tộc trưởng ở đây, tộc Rồng chúng sẽ thua!”

 

“Ngươi bản lĩnh thì đợi bọn họ đến , bọn họ nhất định sẽ g-iết hết tất cả các ngươi!”

 

Đối mặt với sự khiêu khích của đám tộc Rồng còn phía , Vân Hướng Vãn như thấy.

 

Trong tai, là lời truyền âm của sáu thần thú cùng mười hai tiên thị, Nguyệt Thù và những khác.

 

“Chủ thần (tỷ tỷ), phát hiện tung tích của Tiêu Thiên Lan, nơi bế quan của ông chắc ở Long Thần Điện.”

 

Không ở Long Thần Điện, đáng lẽ nhỉ.

 

“Nương , những con rồng thể g-iết ?”

 

Ngay khi nàng đang thầm suy nghĩ, bên cạnh vang lên giọng của Tiêu Nghiên Lăng.

 

Hắn ‘xẹt xẹt’ tia điện, rõ ràng tức giận đến cực điểm .

 

Vân Hướng Vãn thể quan tâm những lời đó, nhưng bọn trẻ thì thể dung thứ cho việc nương như .

 

Ch-ết!

 

Tất cả đều đáng ch-ết!

 

“Có thể, .”

 

Vân Hướng Vãn gật đầu.

 

“Nương , cứ , con đ-ánh bọn chúng răng rơi đầy đất con .”

 

Tiêu Nghiên Thanh trong khi , biến mất tại chỗ.

 

Theo sát phía , còn Tiêu Nghiên Thanh, Tiêu Huyền Linh và Tiêu Dư Vi.

 

Không lâu , liền truyền đến tiếng chất vấn giận dữ của bọn trẻ.

 

“Các ngươi chẳng bô bô lắm ?

 

Bây giờ bô bô một câu cho xem nào.”

 

Tất nhiên, con rồng nào dám lên tiếng nữa.

 

Chỉ cần lên tiếng sẽ kéo phòng tối (tiểu thế giới) đ-ánh tơi bời một trận, tổn hại tính mạng mà thuần túy là sỉ nhục, cái ai chịu nổi cơ chứ?

 

Mà vị thần hộ mệnh bọn chúng tin tưởng, bây giờ một cũng xuất hiện.

 

Cứ như thể, bọn chúng là những quân cờ vứt bỏ.

 

Dưới đám mây tuyệt vọng bao trùm, ít tộc Rồng nảy sinh ý nghĩ bỏ trốn.

 

“Lão tổ và tộc trưởng bỏ rơi chúng , trốn thôi!”

 

Cũng là ai hét lên một tiếng, tộc Rồng trong Long Thần Điện lập tức chạy tứ tán.

 

“Ai bỏ rơi các ngươi?”

 

Ngay lúc , từ trong Long Thần Điện đột nhiên truyền một giọng trầm hùng.

 

Ngay đó, ngoài Long Điện xuất hiện một đạo pháp trận.

 

Vân Hướng Vãn thấy , lặng lẽ lùi phía một bước, đồng thời liên hệ với Tiêu Kỵ Bạch.

 

“Chàng thương chứ?”

 

“Ta thương, Tiêu Minh trọng thương, dùng bí pháp trốn thoát .

 

Ông lúc , đến chỗ nàng ?”

 

Tiêu Kỵ Bạch trả lời câu hỏi của Vân Hướng Vãn, lao về phía nàng.

 

“Ừm, đúng là đến chỗ , nhưng đừng lo.”

 

Vân Hướng Vãn xong, đầu lá chắn pháp trận nâng lên nữa đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-me-cua-cac-dai-ma-dau-tam-gioi/chuong-358.html.]

Đám tộc Rồng trốn ngoài thấy , một trận đ-ấm ng-ực dậm chân nha.

 

“Lão tổ, lão tổ cứu con!”

 

“Lão tổ mau mở pháp trận cho con !”

 

“Lão tổ…”

 

Bọn chúng lượt vỗ pháp trận gào thét.

 

Tộc Rồng trong pháp trận liền vui sướng vô cùng.

 

Sự kiên thủ của bọn chúng cuối cùng cũng thấy chút ngon ngọt.

 

Nay, pháp trận khởi động , lão tổ về, bọn chúng liền tư bản để đối kháng với Chủ thần.

 

Nếu tộc trưởng về với cảnh giới Đạp Thiên Chân Thần, trận chiến của bọn chúng, tất thắng!

 

Long Uyên sẽ trở thành chủ tể của bộ Hỗn Độn Tinh.

 

Để Chủ thần và đám sinh linh thấp hèn do bà tạo cùng ch-ết !

 

Vân Hướng Vãn sắc mặt đổi.

 

“Mọi lùi phía , đừng để pháp trận liên lụy.”

 

“Hahaha… bà sợ .

 

Hóa Chủ thần Phù Quang đường đường, cũng sẽ sợ .”

 

“Ngươi chẳng kiêu ngạo ?

 

Đừng lùi nữa!

 

Lại đây tấn công chúng !”

 

Đối mặt với đám tộc Rồng khiêu khích , Vân Hướng Vãn giống như đang một đám chú hề nhảy nhót lung tung, trong ánh mắt còn thiếu sự đồng cảm và thương xót.

 

“Ù ——”

 

Ngay lúc , pháp trận đột nhiên gợn lên một tia sáng màu đỏ m-áu.

 

Ngay đó, chân tất cả tộc Rồng trong pháp trận, đều xuất hiện một pháp trận màu đỏ rực, tựa như bánh xe chầm chậm xoay chuyển.

 

“Đây, đây là chuyện gì thế ?”

 

Đám tộc Rồng còn gào thét với Vân Hướng Vãn lập tức nổi nữa.

 

“Nếu nhầm thì, pháp trận lão tổ các ngươi thiết lập thuộc hệ Tế Linh Trận.

 

Nghĩa là, tất cả tộc Rồng các ngươi đều là vật tế cho ông , sẽ trở thành nguồn cung sức mạnh cho ông .”

 

Vân Hướng Vãn mỉm vạch trần chân tướng tàn nhẫn .

 

“Không, thể nào, lão tổ thể đối xử với chúng như ?!”

 

Bọn chúng khó tin, nhưng giây tiếp theo, bọn chúng liền cảm nhận rõ rệt sự trôi đồng thời của yêu lực và sức sống trong c-ơ th-ể .

 

Lập tức mặt cắt còn giọt m-áu, nửa lời nữa.

 

“Pháp trận thiết lập từ lâu .”

 

Vân Hướng Vãn rắc thêm một nắm muối vết thương của bọn chúng.

 

Nghĩa là, lão tổ từ lâu mưu tính biến bọn chúng thành vật tế, biến bọn chúng thành linh thạch tinh nguyên như thế mà hấp thụ ?

 

Kinh hoàng, tuyệt vọng, như trào phúng ập đến.

 

Chiếc boomerang ném trong thời gian ngắn như cổ họng của bọn chúng, đ-ánh đến đầu rơi m-áu chảy, theo đó mất , còn mạng sống và yêu phách của bọn chúng.

 

Rất nhanh, liền tộc Rồng chống đỡ nổi mềm nhũn đổ gục xuống đất.

 

“Ao!”

 

Có tộc Rồng hóa bản thể rồng, chống đỡ thêm một thời gian nữa.

 

Thậm chí kẻ, đầu cầu cứu Vân Hướng Vãn.

 

“Lực bất tòng tâm.”

 

Khoảnh khắc pháp trận xuất hiện, nàng liền bắt đầu thử phá giải.

 

tìm cách phá giải là cần thời gian, mà tốc độ hấp thụ yêu lực và tinh khí sinh mệnh của tộc Rồng của pháp trận quá nhanh, căn bản kịp.

 

Hơn nữa tất cả những điều , đều chẳng qua là do bọn chúng tự chuốc lấy mà thôi.

 

“Ha, hahahaha…”

 

Đám tộc Rồng trốn ngoài tuy còn sống, nhưng thế giới của bọn chúng sụp đổ, như mất hồn, ngây dại rơi xuống từ trung.

 

Đây chính là tộc trưởng mà bọn chúng luôn theo đó.

 

Thật nực , thật châm biếm…

 

Cùng lúc đó, Long Thần Điện, trong địa cung.

 

“Nghịch t.ử!

 

Lúc ả tiện nhân đó sinh ngươi, nên lời phu nhân, bóp ch-ết ngươi ngay từ đầu!”

 

Tiêu Minh c.h.ử.i rủa Tiêu Kỵ Bạch, giơ tay lau vệt m-áu nơi khóe miệng.

 

Sức mạnh tinh khiết nhất hóa từ yêu lực và tinh khí sinh mệnh mà pháp trận hấp thụ, ngừng tuôn trào về phía ông .

 

Ông dang rộng hai tay, tận tình hấp thụ.

 

Không lâu , vết thương ông liền lành lặn sạch sẽ.

 

“Hahaha… nghịch t.ử, mãi mãi là cha ngươi, ngươi đ-ánh ch-ết !

 

Đợi hấp thụ hết những năng lượng , vết thương của chỉ thể hồi phục, còn thể xung kích cảnh giới Đạo Tổ trong truyền thuyết đó.”

 

“Một khi trở thành Đạo Tổ, nghịch t.ử, ngươi và Phù Quang đều sẽ ch-ết!

 

Ta nghiền ngươi thành tro bụi, xua tan ngoài vũ trụ Hỗn Độn!”

 

Nghĩ đến tương lai tươi sáng, Tiêu Minh liền kìm ngửa mặt lên trời lớn.

 

“Hahaha…”

 

Tiếng đó, xuyên qua địa cung, vang dội truyền tai mỗi một con rồng bên ngoài.

 

“Lão tổ, đừng mà…”

 

“Cứu mạng… ai cứu con với…”

 

tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bọn chúng, Tiêu Minh để ý, ánh mắt ông thậm chí còn lạnh hơn.

 

Trong đó chứa đầy sự điên cuồng, hề chút thương xót nào.

 

Sắp , sắp , ông sắp chạm đến cảnh giới mà ngay cả Chủ thần Phù Quang cũng từng chạm tới!

 

bao lâu , Tiêu Minh liền cảm thấy chạm đến bình cảnh.

 

Bình cảnh đó, như một con lạch trời, thấy bờ.

 

Ông thể vượt qua.

 

Mà đám tộc Rồng trong Long Thần Điện hút khô, tu vi thấp một chút, trực tiếp ch-ết, yêu hồn phiêu dạt khỏi c-ơ th-ể.

 

Tu vi cao, vẫn còn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.

 

theo việc Tiêu Minh tin tà xung kích cảnh giới Đạo Tổ, tính mạng của bọn chúng cũng đến hồi kết, chỉ còn yêu hồn tộc Rồng phiêu dạt trong pháp trận.

Loading...