Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 153: Kế Hoạch Làm Đường, Tương Lai Của Thôn Tiểu Ngưu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:42:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Thịnh Ý về đến thôn Tiểu Ngưu thì gần năm giờ chiều.
Cô thẳng đến nhà Lưu thôn trưởng, để phần phúc lợi bệnh viện phát ở nhà Hoa thẩm, đưa cho bà mười đồng.
Hoa thẩm ban đầu chịu nhận, Thịnh Ý liền là tiền ăn tháng , nếu bà nhận thì cô sẽ ăn nữa. Lại ngày nào cũng qua ăn cơm, giữ lương thực dầu ăn cũng vô dụng, cho nên để hết.
Hoa thẩm cô, đành nhận lấy.
Thịnh Ý sắp xếp xong việc , vội vàng về điểm thanh niên trí thức lấy kim châm, nhà Hoa thẩm.
Phúc Mãn thấy Thịnh Ý đến, nhiệt tình gọi cô: "Chị Tiểu Ý."
Thịnh Ý liền hỏi bé: "Buổi trưa ăn d.ư.ợ.c thiện ?"
Phúc Mãn gật đầu: "Ăn ạ."
"Vậy hôm nay em về nhà muộn chút nhé, tối chị châm cứu cho em thêm một ."
Phúc Mãn ngoan ngoãn xuống, phối hợp để Thịnh Ý châm cứu, kết thúc xong bé vẫn ngủ như khi.
Thịnh Ý cất kim châm, hỏi Hoa thẩm: "Lưu thúc ạ, cháu chuyện quan trọng với chú ."
"Ở bên nhà mới , hôm nay nhà mới công, ông đang ở bên đó kiểm tra."
Thịnh Ý nhận tin, liền tức tốc chạy sang bên nhà mới.
Lưu thôn trưởng thấy cô đến, : "Tiểu Ý, qua xem căn nhà xây ưng ý ."
Thịnh Ý kỹ một lượt, giống hệt như những gì cô nghĩ lúc đầu.
"Vâng, cháu hài lòng."
Lưu thôn trưởng hai tiếng, lúc mới hỏi cô: "Cháu qua tìm chú việc gì ?"
Thịnh Ý gật đầu: "Lưu thúc, chúng qua bên chuyện."
Hai sang một bên, Thịnh Ý lúc mới : "Lưu thúc, ngày mai qua xem d.ư.ợ.c liệu, nếu đạt chuẩn thì đầu chắc là lo nữa."
Lưu thôn trưởng mừng rỡ mặt, ông nén sự phấn khích : "Thật ? Thế thì quá ."
Thịnh Ý trong lòng ước tính là thể , nhưng cô sợ ngộ nhỡ , Lưu thôn trưởng sẽ thất vọng, bèn bồi thêm một câu: "Không thành công nữa."
Lưu thôn trưởng xua tay: "Có hy vọng là , cầu nhất định thành."
Thịnh Ý thấy tâm thái ông cũng khá , rời .
Hơn tám giờ tối, Thịnh Ý châm cứu cho Phúc Mãn, Phúc Mãn vẫn ngủ như thường lệ. Lý công tượng ở nhà đợi. Lần Phúc Mãn chỉ ngủ nửa tiếng là tỉnh. Lý công tượng thấy thời gian còn sớm, cũng trễ nải, bọc Phúc Mãn kín mít đưa về.
Thịnh Ý chuyện d.ư.ợ.c liệu với Lưu thôn trưởng.
Lưu thôn trưởng cảm thán: "Nếu tiền thể về tài khoản Tết, đến lúc đó chia luôn cho , bà con cũng cái Tết ấm no."
Thịnh Ý do dự một chút hỏi: "Lưu thúc, trừ tiền kiếm từ d.ư.ợ.c liệu, lương thực năm nay của trong thôn đủ chia ?"
Lưu thôn trưởng suy nghĩ một chút, : "Vừa đủ chia."
Thịnh Ý ông đủ chia, ngẫm nghĩ, dứt khoát chủ ý của .
"Tiền d.ư.ợ.c liệu kiếm một phần dùng để mua hạt giống, còn hơn một nửa, Lưu thúc, chú từng nghĩ đến việc đường ?"
Lưu thôn trưởng trong lòng giật , nhịn bật dậy, phản ứng mới xuống.
"Ý cháu là đoạn đường khỏi thôn?"
Thịnh Ý gật đầu.
Lưu thôn trưởng đương nhiên là , mỗi khỏi thôn đều bất tiện, trấn mua chút đồ cồng kềnh cũng dám.
Lưu thôn trưởng suy tính , một lúc lâu mới : "Số tiền đủ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-153-ke-hoach-lam-duong-tuong-lai-cua-thon-tieu-nguu.html.]
Thịnh Ý suy nghĩ của .
"Cháu quan sát thấy mấy thôn xung quanh trấn đều con đường , là đường, tự nhiên là cùng ."
Lưu thôn trưởng vỗ trán, ông nghĩ chuyện nhỉ. Nếu mấy thôn hợp cùng , thì sẽ chẳng tốn bao nhiêu tiền.
"Được, ý tưởng của cháu đấy, hôm nào chú bàn bạc với Vương Bá Thiên bọn họ xem ."
Thịnh Ý thấy ông lọt tai, cũng thêm gì nữa, liền rời .
Cô đề xuất việc đường cũng vì bản , mà là cân nhắc đến việc vận chuyển d.ư.ợ.c liệu . Nếu đường từ thôn Tiểu Ngưu trấn cứ mãi như , thì đừng là bán d.ư.ợ.c liệu, khi còn chẳng thèm đến xem.
Nghĩ đến sự quyết đoán của Vương Bá Thiên, Thịnh Ý cảm thấy ông tám phần mười là sẽ đồng ý.
Ngày hôm , Thịnh Ý từ sớm tinh mơ cùng Lưu thôn trưởng và kế toán Lưu ba đợi ở trấn.
Người mà Vương phu nhân phái đến là một thanh niên đến ba mươi tuổi, Thịnh Ý đón xong, bốn liền cùng về thôn Tiểu Ngưu.
Trên đường , nọ thấy đường thôn vô cùng khó , nhíu mày.
"Đường dễ , nếu xác định thu mua d.ư.ợ.c liệu của các vị, e là việc vận chuyển ngoài cũng là một chuyện phiền phức."
Cảm nhận sự do dự trong giọng điệu của nọ, trong lòng Lưu thôn trưởng cứ như đ.á.n.h trống.
"Cậu yên tâm, chúng xe ba gác, trong thôn cái gì nhiều chứ thì nhiều. Đến lúc đó tìm mấy vác cũng vác ."
Lưu thôn trưởng tuy trả lời như , nhưng trong lòng càng kiên định ý tưởng đường.
Bốn đến thôn, Thịnh Ý dẫn thẳng đến trạm xá.
"Bên chất đống đều là d.ư.ợ.c liệu bào chế xong, thể kiểm tra tùy ý."
Người nọ gật đầu, lập tức mở một bao , kiểm tra d.ư.ợ.c liệu một chút. Bào chế quả thực tệ, chất lượng cũng là loại bọn họ cần.
Người nọ liên tục kiểm tra mấy bao, xác định quả thực vấn đề gì, mới với Thịnh Ý: "Chất lượng của các cô đạt chuẩn, cũng nhiều lời với các cô nữa, giá một đồng một cân thu mua d.ư.ợ.c liệu , các cô thấy ."
Người cũng là nể mặt Vương phu nhân, cho nên giá cũng sảng khoái. Lần lúc đến đây, lãnh đạo đưa cho mức giá là từ chín hào đến một đồng mốt, lấy giá trị trung bình.
Lưu thôn trưởng thấy chỉ đồng ý thu mua d.ư.ợ.c liệu của bọn họ, mà còn trả đến một đồng một cân, vui đến mức đỏ cả mặt. Tuy nhiên ông vẫn theo bản năng về phía Thịnh Ý.
Thịnh Ý gật đầu: "Được, các cần bao nhiêu, bao giờ giao hàng."
Người nọ cân nhắc một chút: "Số lượng của các cô tính là lớn, lấy hết, sáng mai đến lấy hàng, cô thấy thế nào."
Thịnh Ý cân nhắc đến việc bốc vác phiền phức, : "Buổi chiều , chiều cứ đợi chúng ở trấn."
Người nọ nghĩ một chút cũng .
Hai bên thương lượng xong xuôi, nọ liền rời . Thịnh Ý tiễn ngoài.
Đợi lúc , Lưu thôn trưởng sang mấy thôn khác, gọi bốn Vương Bá Thiên qua bàn bạc.
Một tiếng , bốn Vương Bá Thiên và Lưu thôn trưởng đến.
"Lão Lưu, ông chuyện gì, còn ở trong thôn, cứ qua đây mới ."
Lưu thôn trưởng đợi đến trạm xá mới : "Số d.ư.ợ.c liệu , chín hào một cân các ông bán ."
Mắt bốn sáng lên: "Bán chứ, giá thế bán."
Lưu thôn trưởng thầm trong bụng: "Vậy , thế giúp các ông đàm phán xong , bảo ngày mai đến lấy hàng."
Bốn Vương Bá Thiên , vui như mùa, Lưu thôn trưởng còn ăn chênh lệch ở trong đó.
Đợi bọn họ vui vẻ một lúc, Lưu thôn trưởng mới tiếp: "Ngày mai lúc đến lấy hàng, bốn thôn các ông cử đại diện qua ."
Vương Bá Thiên ông hỏi , suy nghĩ một hồi từ chối. Chuyện dù cũng là do Lưu thôn trưởng lo liệu, mấy bọn họ đưa d.ư.ợ.c liệu qua đều ghi chép, gì yên tâm cả.
Lưu thôn trưởng thấy bọn họ từ chối, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.