Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 20: Trưởng Thôn Lưu, Ông Cho Chúng Tôi Một Lời Giải Thích
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:33:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hách Mỹ Mỹ mong đợi Mạnh Thanh Nguyệt, nếu Thanh Nguyệt cũng , bộ mặt giả tạo của Thịnh Ý chắc chắn sẽ nhanh ch.óng vạch trần.
Ai ngờ Mạnh Thanh Nguyệt lắc đầu: " lãng phí thời gian loại gian dối , thời gian đó, thà thêm hai trang sách còn hơn."
Hách Mỹ Mỹ ngưỡng mộ Mạnh Thanh Nguyệt: "Thanh Nguyệt, lúc nào cũng xuất sắc như , đặc biệt như , khác với loại gian dối như Thịnh Ý."
Mạnh Thanh Nguyệt nhíu mày: "Sau đừng so sánh với cô nữa, ông nội chắc chắn quen loại ."
Hách Mỹ Mỹ vội vàng ngậm miệng: ", Thanh Nguyệt cứ một xuất sắc là ."
Thịnh Ý họ gì ở bên ngoài, cô tranh thủ thời gian rửa mặt, sửa sang quần áo, cất bộ kim bạc túi đeo chéo, định đến nhà Hoa thẩm ăn cơm .
Trương Nguyệt Hà thấy Thịnh Ý định ngoài, vội vàng chạy tới khoác tay Thịnh Ý.
"Thịnh Ý, định đến phòng khám việc ?"
Thịnh Ý lắc đầu: " đến nhà Hoa thẩm ăn cơm , mới đến phòng khám."
"Vậy cùng nhé, cũng ăn cơm." Trương Nguyệt Hà nhiệt tình .
Thịnh Ý cũng nhà Hoa thẩm dư cơm , nhưng Trương Nguyệt Hà , cô cũng thể ngăn cản.
Hai cùng đến nhà Hoa thẩm.
Do hôm nay Hách Mỹ Mỹ và hai lỡ thời gian, Hoa thẩm và Lưu thôn trưởng ăn cơm xong từ lâu.
Thấy Thịnh Ý đến, Hoa thẩm tủm tỉm: "Tiểu Ý, cơm đang hâm trong nồi đấy, tự bưng ăn ."
Trương Nguyệt Hà thấy Hoa thẩm hỏi , vội vàng : "Hoa thẩm, hôm nay cháu cũng ăn ở nhà thím, ạ?"
Hoa thẩm quen Trương Nguyệt Hà, ấn tượng về cô cũng tệ, nghĩ đến cơm chuẩn cho Thịnh Ý thừa, liền đồng ý.
"Một bữa cơm là hai công điểm, cháu xem , thì ăn cùng Tiểu Ý."
Trương Nguyệt Hà hai công điểm, sắc mặt cứng , nhưng cô cơm nhà Hoa thẩm ngon hơn nhà khác, nên cũng tính là đắt.
"Được ạ, thím, cháu ăn cùng Thịnh Ý."
Hoa thẩm bưng cơm và thức ăn cho hai , nhưng một cái bánh bao thịt, Hoa thẩm đặt riêng mặt Thịnh Ý.
"Cái bánh bao thịt là hôm qua chú Lưu của cháu trấn mua, tối qua thím quên mất, cháu ăn nhanh , nguội là ngon ."
Thịnh Ý cầm lấy cái bánh bao lớn nóng hổi, nhẹ nhàng c.ắ.n lớp vỏ trắng mềm, nước sốt thơm lừng lập tức trào , căn phòng ấm áp nhanh ch.óng tràn ngập mùi thịt thơm.
Trương Nguyệt Hà bên cạnh ngửi mà chảy nước miếng, nhưng cô cái bánh bao là dành cho Thịnh Ý, cô cũng nhiều lời hỏi, cúi đầu húp cháo trong bát.
Hai nhanh ch.óng ăn xong bữa sáng, Thịnh Ý cất bát đũa bếp, ngoài dự đoán Hoa thẩm đuổi ngoài.
Trương Nguyệt Hà cũng hưởng lây, cần rửa bát đũa.
Ra khỏi cửa nhà Hoa thẩm, Thịnh Ý đến phòng khám việc.
Trương Nguyệt Hà liền : "Thịnh Ý, cùng nhé, cổ khó chịu, xem giúp ."
Thịnh Ý tự nhiên đồng ý, hai cùng đến phòng khám.
Trên đường, Trương Nguyệt Hà đùa: "Thịnh Ý, Hoa thẩm thu bao nhiêu công điểm một bữa, bà thu công điểm của hai chúng khác chứ."
Thịnh Ý thích khác về Hoa thẩm như , cô cảm thấy Hoa thẩm như thế.
Thịnh Ý các thanh niên trí thức khác đến nhà dân ăn một bữa hết bao nhiêu tiền, nhưng Trương Nguyệt Hà thể như , chắc là nhà dân khác thu rẻ hơn.
Thế là cô thật với Trương Nguyệt Hà: " bao tháng ở nhà Hoa thẩm, một tháng đưa cho bà mười đồng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-20-truong-thon-luu-ong-cho-chung-toi-mot-loi-giai-thich.html.]
Trương Nguyệt Hà tính toán, một bữa cơm của Thịnh Ý một hào một xu. Bây giờ một công điểm đổi tám xu, hai công điểm là một hào sáu, tính , cô quả thực đắt hơn Thịnh Ý ít.
lẽ là vì Thịnh Ý bao tháng, nên cô mới rẻ hơn .
Nghĩ đến đây, trong lòng Trương Nguyệt Hà thoải mái hơn nhiều.
"Thịnh Ý, cơm nhà Hoa thẩm đắt hơn nhà khác một công điểm, đợi hết bao tháng, nếu thấy bên đắt, thể cùng chúng đến nhà khác ăn."
Thịnh Ý lắc đầu: "Nguyệt Hà, cảm ơn ý của . ăn ở nhà Hoa thẩm quen , cũng lười đổi."
Trương Nguyệt Hà nghĩ đến Thịnh Ý bây giờ một ngày kiếm mười hai công điểm, chắc chắn quan tâm đến chút .
Hơn nữa thật, nhà Hoa thẩm tuy đắt hơn nhà khác, nhưng cơm nhà Hoa thẩm là cơm nóng, họ đến nhà khác ăn, đa là cơm nguội, cũng phong phú bằng cơm nhà Hoa thẩm.
Quan trọng nhất là, họ ăn xong còn tự rửa bát. Thực tính tổng thể, vẫn là đến nhà Hoa thẩm là hợp lý nhất.
Thịnh Ý cô , cũng cần cho cô những điều .
Hai chuyện, nhanh ch.óng đến đội sản xuất của thôn.
Văn phòng thôn bên cạnh ồn ào náo nhiệt, là một đám bà thím đến hỏi về công điểm của Thịnh Ý.
Lưu thôn trưởng vây ở giữa, một miệng khó địch nhiều miệng.
"Trưởng thôn Lưu, chúng vây ở đây cả buổi , rốt cuộc khi nào ông mới cho một lời giải thích đàng hoàng. Con bé thanh niên trí thức gầy gò ốm yếu, xách thùng nước cũng khó khăn, dựa mà cho nó mười hai công điểm."
"Chúng đồng ý."
"Chúng đồng ý."
"Chúng đồng ý."
Hơn chục bà thím mỗi một câu, dồn ép Lưu thôn trưởng cả kẽ hở để .
Trương Nguyệt Hà lo lắng Thịnh Ý: "Thịnh Ý, những điên quá , là ."
Vì sợ hãi, giọng Trương Nguyệt Hà chút lạc , một bà thím gần cửa nhất thấy tiếng, bất giác đầu , phát hiện Thịnh Ý đang ngay ngoài cửa.
"Cô đến đúng lúc, nhân tiện ở đây giải thích với , cô dựa mà nhận công điểm cao như ."
Bà thím hai lời, kéo Thịnh Ý chen đám đông.
Lưu thôn trưởng thấy Thịnh Ý kéo , vội vàng che chở cô lưng.
"Tiểu Ý, hôm nay cháu đừng đến phòng khám nữa, về điểm thanh niên trí thức nghỉ một ngày , bên chú xử lý."
Nhìn dáng vẻ lo lắng của Lưu thôn trưởng, Thịnh Ý trong lòng ấm áp.
"Không cần , chú Lưu, chú ở giữa khó giải thích với họ, để cháu."
Thịnh Ý vốn cũng trốn tránh, cô công việc tương đối nhẹ nhàng , nhận công điểm cao như , vốn là do Lưu thôn trưởng đặc biệt chiếu cố cô, kể Hoa thẩm còn đối xử với cô như .
Bây giờ Lưu thôn trưởng chất vấn, cô thể tự trốn , để một Lưu thôn trưởng đối mặt.
"Chú Lưu, chú cứ tin cháu ."
Thái độ của Thịnh Ý cứng rắn, Lưu thôn trưởng cũng còn cách nào, đành để cô thử , thì bảo cô về.
Mấy bà thím sợ Thịnh Ý chạy mất, chặn cửa chính kín mít, Trương Nguyệt Hà ở ngoài cửa mặt đầy lo lắng, cũng .
Thịnh Ý vốn cũng định chạy trốn, quan tâm đến những hành động nhỏ nhặt của họ.
Nhìn những bà thím xung quanh vẻ mặt , Thịnh Ý vô cùng thành khẩn giải thích: "Lưu thôn trưởng y thuật, nên đặc biệt để bác sĩ thôn chữa bệnh cho , như khám bệnh cần xa đến trấn nữa."