Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 206: Xuất Phát

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:43:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh Ý : "Chú Lưu, chúng tự d.ư.ợ.c liệu để bào chế, nhưng chúng thể thu mua của khác mà. Một cân d.ư.ợ.c liệu bào chế đại khái cũng chỉ hai hào, tính cả chi phí mật ong, chúng vẫn lãi."

Mắt Thôn trưởng Lưu sáng lên, đúng là cái lý .

"Hơn nữa, thôn chúng cũng thể nuôi ít trâu bò dê, nuôi ít gà vịt, tiền, bây giờ trong tay chúng tiền , đến lúc đó nuôi những gia cầm gia súc còn thể mang bán lấy tiền, trâu bò dê còn thể sinh con, phân của chúng thể dùng phân bón, tính thế nào cũng là một vụ ăn lâu dài."

Thôn trưởng Lưu kích động trong phòng.

"Chú suy nghĩ thật kỹ, xem xem sắp xếp thế nào cho . Tiểu Ý, những kiến nghị của cháu chú thấy đều , thế , chú gọi Kế toán Lưu tới, ba chúng bàn bạc kỹ lưỡng, xem xem thế nào."

Thịnh Ý đương nhiên cảm thấy thành vấn đề, Thôn trưởng Lưu vội vàng tìm Kế toán Lưu.

Ba ở nhà chính bàn bạc suốt ba tiếng đồng hồ, mới chốt xong việc.

Đầu tiên đương nhiên là để một bộ phận phụ nữ lên núi đào măng xuân, đó giữ một bộ phận theo Trịnh Thục muối măng chua.

Tiếp đó là chuyện mua d.ư.ợ.c liệu bào chế, cái thị trường mua, Thôn trưởng Lưu định hỏi thăm tính.

Cuối cùng đến chuyện nuôi gia cầm gia súc, ba nhất trí quyết định thể nuôi gà, vịt, lợn, bò, dê năm loại .

Bởi vì làng Tiểu Ngưu vẫn luôn nghèo, cho nên Thôn trưởng Lưu và Kế toán Lưu thật sự từng tìm hiểu giá cả của những loại gia cầm gia súc .

Kế toán Lưu định ngày mai công xã bên hỏi thăm, đợi giá , đến lúc đó về bàn bạc.

Ngày hôm , sự động viên của Thôn trưởng Lưu, theo Thím Hoa lên núi.

May mắn là, núi thật sự một rừng tre trúc lớn, lúc khéo là lúc măng xuân nhú đầu.

Mọi măng xuân nhú mặt đất, ai nấy đều khép miệng.

Thím Hoa nhanh phản ứng , bà bảo mỗi chiếm một khu vực, lúc đào măng xuân thì chọn cái to mà đào, mỗi lúc đào đừng đào sạch quá, để một phần nhỏ ở đó.

Mọi nhận dặn dò, trực tiếp bắt tay hành động.

Còn Kế toán Lưu và Thôn trưởng Lưu hai , thì chia ngoài ngóng giá cả gia cầm gia súc và thu mua d.ư.ợ.c liệu.

Buổi trưa, Kế toán Lưu về . Ông tìm Thịnh Ý báo cáo giá cả ngóng .

"Gà giống là một đồng năm con, vịt giống là một đồng bốn con, dê con thì đắt, 8 đồng một con. Còn về bò, đó đội cải tạo tặng chúng hai con, thể tạm thời mua. Lợn thì đại đội , chỉ là nhiều, Tiểu Ý, cháu thấy còn cần mua lợn con ?"

Thịnh Ý hỏi: "Chú Lưu, trong thôn mấy con lợn ạ?"

Kế toán Lưu nghĩ nghĩ: "Còn bốn con thì , nhưng một con lợn nái sắp đẻ ."

"Vậy thì cần mua lợn con nữa."

Hai đang chuyện, thì Thôn trưởng Lưu từ bên ngoài trở về.

Hiện tại sang xuân, Thôn trưởng Lưu chạy một vòng bên ngoài, nóng toát cả mồ hôi.

Ông lau trán : "Dược liệu ngóng . Thành phố bên cạnh một huyện chuyên trồng d.ư.ợ.c liệu, cách chỗ chúng tính là xa, chỗ bọn họ hàng năm trồng d.ư.ợ.c liệu giống như chúng , nộp xong lương thực công thì phần còn đều là tự giữ , năm nay bọn họ mùa, chú hỏi , một thôn xấp xỉ còn dư 1500 cân."

Trong lòng Thịnh Ý khẽ động: "Chú Lưu, hôm nay chúng tìm một chiếc xe tải lớn, nhất là xuất phát ngay trong đêm."

Thôn trưởng Lưu cảm thấy cần thiết gấp gáp như , ông ghế : "Không cần gấp thế chứ? Hơn nữa xe tải lớn dễ mượn như ."

Thịnh Ý lắc đầu: "Việc nên chậm trễ, bây giờ là hơn tháng tư , đoán chừng thôn d.ư.ợ.c liệu cũng bán . Giá chúng đưa cũng cao, chắc đợi bán cho chúng ."

Thôn trưởng Lưu cảm thấy lý, chỉ là xe tải lớn ông thật sự chỗ tìm.

Thịnh Ý nghĩ nghĩ: "Cháu gọi điện thoại hỏi thử, thì chúng cứ thu mua , đến lúc đó tính , kiểu gì cũng sẽ cách."

Thôn trưởng Lưu và Kế toán Lưu đều gật đầu, đành như .

Thịnh Ý vội vàng lên trấn gọi điện thoại, cô ở huyện chỉ một quen cũ, đương nhiên là gọi cho Vương phu nhân.

"Dì Lư, cháu cần một chiếc xe tải chở hàng, dì mối nào ạ?"

Vương phu nhân thật sự mối : "Dì thật sự mối , là đợi tối lão Dương về, dì hỏi ông xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-206-xuat-phat.html.]

Thịnh Ý suy tư một hồi: "Thôi ạ dì Lư, cháu vẫn là tìm khác hỏi , nếu hỏi thì tính ."

"Được."

Hai cúp điện thoại, Thịnh Ý gọi cho Tân chủ nhiệm.

"Tiểu Ý, cháu rảnh rỗi gọi điện cho chú thế?" Tân chủ nhiệm ha hả.

"Tân chủ nhiệm, cháu cần một chiếc xe tải, bệnh viện chúng ạ?"

Tân chủ nhiệm kinh ngạc một chút: "Có thì , nhưng cháu cần xe tải gì?"

Thịnh Ý trong lòng vui vẻ, cô kích động : "Tốt quá . Là thế , thôn chúng cháu thu mua d.ư.ợ.c liệu để gia công, nhưng đường xa, nên mượn một chiếc xe tải ."

Tân chủ nhiệm hiểu rõ: "Cho cháu mượn cũng , thế , chú cử thêm cho cháu một tài xế, phí mượn xe thì lấy, nhưng đổ xăng cho xe, lo cơm cho tài xế."

Thịnh Ý đương nhiên cảm thấy thành vấn đề, cô nhận lời ngay tại chỗ.

Buổi chiều, tài xế do Tân chủ nhiệm phái tới lái xe tải làng Tiểu Ngưu.

Các bà các cô đang rảnh rỗi tán gẫu trong thôn đều vội vàng vây xem.

"Cái xe oách thật đấy, to thế cơ mà."

Thôn trưởng Lưu thấy động tĩnh, cũng vội vàng qua tiếp đãi.

Ông chủ động đưa cho tài xế một bao Đại Tiền Môn: "Đi đường vất vả , cầm bao t.h.u.ố.c hút chơi."

Thuốc đương nhiên là Thịnh Ý đưa cho Thôn trưởng Lưu, tài xế thấy Đại Tiền Môn cũng kinh ngạc một chút.

Thấy Thôn trưởng Lưu thật lòng đưa, cũng nhận lấy.

Thịnh Ý đang ở phòng khám, đương nhiên cũng thấy động tĩnh.

Vốn dĩ cô xuất phát ngay trong đêm, đến nơi đoán chừng khéo là ban ngày.

Ai ngờ tài xế xe tải , buổi tối lái xe an , sẽ chặn xe, cho dù là xe cũng nộp tiền.

Thịnh Ý đành bỏ ý định .

Hết cách, cô đành lên trấn thuê nhà khách cho tài xế, dự định năm giờ sáng mai xuất phát, đến nơi đó đại khái cũng là tầm quá trưa.

Mấy bàn bạc xong, buổi tối về nhà thu dọn tay nải đơn giản.

Mấy Trịnh Thục Thịnh Ý xa, vô cùng yên tâm.

Thịnh Ý khuyên bọn họ hồi lâu, hai phụ nữ mới đỏ mắt buông tha.

Ngược là Trịnh lão thái thái, cảm thấy Thịnh Ý ngoài rèn luyện như cũng .

"Các con cái gì, Tiểu Ý ở cái tuổi , chính là lúc dám xông pha dám , các con nhốt nó ở nhà, nhốt ở cái thôn núi nhỏ , nó thể kiến thức gì? Để nó ngoài, để nó xông pha."

Trịnh lão thái thái lên tiếng, chuyện cũng coi như định.

Thịnh Ý thấy bọn họ đều ý kiến nữa, vội vàng về phòng thu dọn đồ đạc.

Thịnh Ý , Trịnh lão thái thái liền bắt đầu đó lau nước mắt.

Trịnh Thục mà ngẩn .

"Mẹ, nãy còn chúng con , đây là..."

Trịnh lão thái thái lau nước mắt: "Mẹ , chỉ là cát bay mắt thôi."

Trịnh Thục...

Trong phòng cửa đóng then cài kín mít, lấy cát.

 

Loading...