Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 222: Con Riêng? Sóng Gió Tại Thẩm Gia

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:44:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Ý, là cuộc thi y học, chi bằng là Đại hội Y học Toàn quốc thì thích hợp hơn. Chuyện còn hết , những thí sinh đạt top 5 sẽ nước ngoài thi đấu."

"Ra nước ngoài?" Trong giọng của Thịnh Ý chút kinh ngạc, còn chút nghi hoặc.

Giáo sư Cốc nghiêm túc gật đầu: "Chính là nước ngoài, em nhầm ."

Giáo sư Cốc còn tưởng Thịnh Ý từng nước ngoài nên mới ngạc nhiên như .

Ông an ủi Thịnh Ý hai câu: "Em đừng căng thẳng, đó đều là chuyện của lâu . Chúng chuyện mắt . Cuộc thi sẽ bắt đầu ba ngày nữa, hai ngày em chuẩn cho , với năng lực của em thì qua vòng sơ loại là chuyện khó."

Giáo sư Cốc hề để vòng sơ loại mắt, ông vô cùng bình tĩnh với Thịnh Ý chuyện .

Thịnh Ý thấy ông bình tĩnh như , đoán chừng vòng sơ loại cũng khó lắm, nên cũng nghĩ nhiều.

Khi hai chuyện xong xuống, mấy Thẩm lão gia t.ử trò chuyện rôm rả, Hà Hoa và Phúc Mãn còn câu nệ như nữa.

Thịnh Ý thấy hai con họ đều vui vẻ, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.

Thẩm lão gia t.ử thấy hai xuống, vui vẻ : "Buổi tối ăn đơn giản chút nhé, bảo nhà bếp vài món đơn giản thôi, đại ca, cũng ăn chút hãy về."

Giáo sư Cốc hừ lạnh một tiếng, nể mặt Hà Hoa và Phúc Mãn nên lời phản bác nào.

Cả nhóm ăn cơm một nửa thì Thẩm Yến đột nhiên tới.

màng sự can ngăn của Phúc bá, ngang ngược đẩy cửa , đụng mặt ngay với mấy Thẩm lão gia t.ử đang ăn cơm.

Hà Hoa theo bản năng về phía cửa, Thẩm Yến tự nhiên cũng chú ý tới bà.

Sau khi rõ dung mạo của Hà Hoa, thở của Thẩm Yến nghẹn , giống như đúc .

dám tin Hà Hoa thêm vài , Thẩm lão gia t.ử thấy cô như , trong lòng thót một cái, lập tức chuyển chủ đề: "Sao con tới đây?"

Thẩm Yến thấy lời của Thẩm lão gia t.ử, lạnh một tiếng: "Sao con thể tới, con tới thì còn . Ba, ba xem ba lớn tuổi thế , còn học tìm vợ, tìm thì tìm , còn tìm một giống hệt con, ba như xứng với con ?"

Thẩm Yến vẻ mặt đầy nộ khí chất vấn Thẩm lão gia t.ử, Thẩm lão gia t.ử chọc tức suýt chút nữa thì nhồi m.á.u cơ tim.

Đứa nghịch nữ .

"Con ở đây hươu vượn cái gì, , con ngoài cho ba."

Thẩm lão gia t.ử ôm n.g.ự.c, vẻ mặt âm trầm Thẩm Yến.

Thẩm Yến lạnh một tiếng: "Sao, con trúng tim đen chứ gì."

Hà Hoa thấy hai cha con như , vội vàng lên tiếng khuyên can: "Không như cô nghĩ ."

"Bà câm miệng, đây là nhà , ở đây chỗ cho bà chuyện."

Thẩm Yến hung tợn Hà Hoa, giọng điệu bất thiện cảnh cáo bà: " mặc kệ bà từ chui , bà dám quyến rũ ba , sẽ tha cho bà ."

Thẩm lão gia t.ử thấy Thẩm Yến càng càng quá đáng, xông lên tát cho Thẩm Yến một cái.

Thẩm Yến ôm mặt dám tin, đây còn là ba cô , vì một kẻ thứ ba mà đ.á.n.h cô .

Trong mắt Thẩm Yến ngập nước mắt, cô hận thù với Thẩm lão gia t.ử: "Ba, ba mà vì con tiện nhân đ.á.n.h con, con chính là con gái của ba đấy."

Thẩm Yến càng càng tức, cô bước lên hai bước, định đòi cái tát Hà Hoa.

Phúc Mãn động tác nhanh, hình nhỏ bé chắn mặt Hà Hoa, phẫn nộ Thẩm Yến: "Cô dựa mà mắng cháu, cô đ.á.n.h ."

Thẩm lão gia t.ử cũng vội vàng che chở cho hai Hà Hoa và Phúc Mãn, gầm lên với Thẩm Yến: "Con cút cho ba, cho phép con đến nhà cổ nữa."

Tuy nhiên màn trong mắt Thẩm Yến, chính là Thẩm lão gia t.ử và phụ nữ đê tiện ngay cả con cũng sinh . Không chỉ , Thẩm lão gia t.ử còn che chở cho tiện nữ nhân và đứa con riêng, che chở cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-222-con-rieng-song-gio-tai-tham-gia.html.]

Thẩm Yến chịu nổi nữa, cô dùng sức đẩy cửa, chạy nhanh ngoài.

tìm đại ca, tìm nhị ca, cô hỏi xem bọn họ chuyện Thẩm lão gia t.ử đưa tiện nhân về nhà .

Sau khi Thẩm Yến , sắc mặt giáo sư Cốc với Thẩm lão gia t.ử: "Thẩm Yến chính là đứa bé bế nhầm với Hà Hoa năm đó ? Sao ông vẫn đuổi nó khỏi nhà. Nó thế Hà Hoa hưởng thụ bao nhiêu năm sung sướng, bây giờ còn ở mặt Hà Hoa và Phúc Mãn diễu võ dương oai, ông cha kiểu gì hả."

Đối mặt với sự chất vấn của vợ, Thẩm lão gia t.ử tự đuối lý. Ông chột lau mồ hôi trán: "Đại ca, chuyện là thế , bên còn một việc điều tra rõ, còn cần giữ Thẩm Yến một thời gian nữa. Không với nó chuyện cũng là sợ bứt dây động rừng, ngộ nhỡ chuyện cũng liên quan đến nó thì ."

Giáo sư Cốc ông giải thích như , sắc mặt dịu nhiều, cũng truy hỏi thêm gì nữa, ngược sang hỏi Hà Hoa và Phúc Mãn xem dọa sợ .

Hà Hoa và Phúc Mãn đồng loạt lắc đầu, giáo sư Cốc lúc mới yên tâm hơn nhiều.

Mấy Thẩm Yến mất hứng ăn uống, lúc cũng chẳng ăn nữa, Thẩm lão gia t.ử cho dọn cơm canh , dẫn Hà Hoa và Phúc Mãn xem phòng của họ.

Một hồi bận rộn xong xuôi, giáo sư Cốc rời từ lâu, Thịnh Ý cũng về phòng nghỉ ngơi.

Thời gian trôi nhanh đến ba ngày , sáng sớm Thịnh Ý chuẩn xong đồ dùng thi cử.

Giáo sư Cốc đặc biệt đến đón cô từ sớm, sợ cô lỡ giờ thi.

Hai thầy trò lên xe do Thẩm lão gia t.ử sắp xếp, nhanh đến trường thi.

Người ở trường thi khá đông, một phòng thi đến năm mươi , những phòng thi như tổng cộng mười phòng.

Tuy nhiên tham gia tuy nhiều, nhưng chỉ tiêu ít.

Như ở khu vực Kinh thị , đợt thi tổng cộng chỉ lấy mười đầu, sự cạnh tranh thể khốc liệt.

Trong lòng Thịnh Ý còn chút cảm thán, ngờ thời đại nhiều học y đến .

Thế nhưng đợi đến khi cuộc thi bắt đầu, Thịnh Ý nghĩ như nữa.

Bởi vì cô thấy bốn trái đều đang ở đó lắc xúc xắc (tung xí ngầu chọn đáp án).

Thịnh Ý...

Cười nhẹ một cái, Thịnh Ý nhanh tiến trạng thái thi cử.

Một tiếng , Thịnh Ý xong tất cả các câu hỏi.

Cô vươn vai một cái, kiểm tra đề bài từ đầu đến cuối một lượt, phát hiện vấn đề gì, cô trực tiếp giơ tay lên.

Giám thị thấy, đến bên cạnh cô nhỏ giọng hỏi: "Đồng chí, cô việc gì ?"

Thịnh Ý chỉ chỉ bài thi của : " xong , thể nộp bài ?"

Giám thị kinh ngạc đồng hồ tay, thời gian thi mới trôi qua một tiếng mười phút, cô xong nhanh thế ?

Mặc dù trong lòng vô cùng nghi hoặc, giám thị vẫn kiềm chế bàn tay đang cầm bài thi lên xem thử, cô dùng giọng điệu việc công xử theo phép công với Thịnh Ý: "Không cho phép nộp bài , tỷ lệ trúng tuyển của kỳ thi thấp, cô vẫn nên kiểm tra cẩn thận ."

Xuất phát từ lòng , giám thị vẫn nhắc nhở Thịnh Ý một , Thịnh Ý cảm kích giám thị một cái, đó liền ngẩn ở đó.

Đề thi đối với Thịnh Ý mà vẫn đơn giản, cô lòng tin thể đạt điểm tuyệt đối.

Chỉ là điều đúng với Thịnh Ý, còn với những khác thì .

Bởi vì Thịnh Ý thấy trong phòng thi ít đang vò đầu bứt tai, thậm chí còn đang chắp tay cầu khẩn trời phật.

Thịnh Ý , nhưng cô nhịn .

lúc , Thịnh Ý thấy một bóng lưng quen thuộc.

 

Loading...