Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 315: Thủ Khoa Toàn Quốc Và Sự Thật Phũ Phàng
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:47:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những khác Trương Nguyệt Hà thi , ai dám chuyện với cô .
Tiền Phương vui vẻ ngoài, Lâm Chí Hải cũng khéo , hai như tâm linh tương thông một cái, đó .
"Anh... thi thế nào." Tiền Phương chút hổ hỏi.
Lâm Chí Hải cô đang lo lắng điều gì, : "Yên tâm , chắc là đỗ ."
Tiền Phương e thẹn, đang định hỏi thêm gì đó, cánh cửa phía đẩy .
Trương Nguyệt Hà từ bên trong , thấy Lâm Chí Hải và Tiền Phương hai cùng một chỗ, sắc mặt khó coi.
Tuy nhiên cô che giấu cực , vẻ mặt bi thương vì thi , thút thít nũng với Lâm Chí Hải.
"Đội trưởng Lâm, thành tích của em tệ, em e là thể học cùng một trường với ."
Lâm Chí Hải cô dựa càng lúc càng gần, vô cùng giữ cách lùi vài bước, đổi hướng đến bên cạnh Tiền Phương.
"Cô thi chẳng bình thường ? cũng thấy cô chăm chỉ học tập."
Sắc mặt Trương Nguyệt Hà trắng bệch, cô ngờ Lâm Chí Hải chuyện chọc tim gan như , vội vàng giải thích: "Không như , em là vì giáo viên tiểu học mới chậm trễ tiến độ."
Cô giải thích còn đỡ, càng giải thích sắc mặt Lâm Chí Hải càng đen, cuối cùng mất kiên nhẫn giơ tay ngắt lời cô .
"Dừng dừng dừng, cô cảm thấy cô như táng tận lương tâm ? Lúc đầu trong thôn chọn giáo viên cũng chọn cô đúng ? Có là cô ở lưng lóc ầm ĩ đòi cho bằng .
Kết quả bây giờ ở đây oán trách là vì giáo viên mới chậm trễ việc học của cô, cô mặt mũi câu ? Chú Thịnh và Thịnh Ý việc việc đều sẽ dạy cho các cô, về càng là một chú Thịnh dạy tất cả học sinh, chỉ để cho các cô thể ôn tập t.ử tế.
Cô bây giờ còn mặt mũi ở đây oán trách, mấy tháng cô lười biếng giở mánh lới , chỉ với bản cô, cô càng với chú Thịnh."
Đây là đầu tiên Lâm Chí Hải nhiều như , Tiền Phương cũng ngẩn .
Trong phòng, những thanh niên trí thức khác đều ghé cửa sổ xem.
Mặt Trương Nguyệt Hà lúc xanh lúc đỏ, cô ngờ Lâm Chí Hải mắng cho một trận như , nước mắt kìm chảy từ hốc mắt.
Cô giậm chân tại chỗ, tức giận uất ức hét lên với Lâm Chí Hải: "Anh quá đáng lắm."
Nói xong liền chạy khỏi sân của điểm thanh niên trí thức.
Lâm Chí Hải căn bản để ý đến cô , an ủi Tiền Phương vài câu, liền tìm Thịnh Ý báo điểm.
Tiền Kiều Kiều cũng bất mãn với hành động của Trương Nguyệt Hà, cô ở trong ký túc xá mát mẻ: " là lòng cao hơn trời, rõ ràng thông minh, còn học đòi Chí Hải đăng ký Đại học Bách khoa Kinh thị, cũng xem xem cái trường đó cô với tới ."
Trương Nguyệt Hà khéo trốn ở chân tường phía ký túc xá , thấy lời của Tiền Kiều Kiều, nhịn lớn tiếng hét: " với tới cũng giỏi hơn cô, cô tổng cộng thi mấy điểm, tư cách gì mà ."
Tiền Kiều Kiều từ nhỏ nuông chiều, chịu để cô như , ngay tại chỗ bên cửa sổ c.h.ử.i với cô .
Lâm Chí Hải cũng chuyện xảy phía , gõ cửa phòng bên phía Thịnh Quốc Lương.
Người mở cửa khéo là Thịnh Ý, thấy Lâm Chí Hải tới, Thịnh Ý ngạc nhiên hỏi: "Đội trưởng Lâm, việc gì ?"
Lâm Chí Hải gật đầu: "Một là đến chúc mừng cô thi đỗ Đại học Hoa, hai là hỏi xem cô điểm của ."
Thịnh Ý quả thật , nhưng nếu Lâm Chí Hải hỏi như , chứng tỏ chắc là huyện thành xem .
"Anh huyện thành xem điểm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-315-thu-khoa-toan-quoc-va-su-that-phu-phang.html.]
Lâm Chí Hải gật đầu, giọng điệu chút thổn thức: "Cô đạt điểm tối đa tất cả các môn, thành tích của cô chắc chắn là đầu quốc."
Thịnh Ý ngạc nhiên, cô tuy thi , nhưng cũng từng nghĩ sẽ là điểm tối đa tất cả các môn.
Giọng điệu chân thành cảm ơn: "Cảm ơn nhé, đội trưởng Lâm, trời lạnh thế còn chạy huyện một chuyến."
Lâm Chí Hải gãi đầu: " cũng là vì xem điểm của , tiện thể thôi."
Thịnh Ý hỏi điểm của và Tiền Phương, hai bọn họ cơ bản đều thể đỗ trường mong , : "Vậy đợi gặp ở Kinh thị nhé."
Hàn huyên xong, Lâm Chí Hải liền rời .
Cùng lúc đó, nhà Lưu thôn trưởng xảy hai chuyện lớn.
Một là Lưu Hải Quân về đối tượng của là Triệu Tuyết chắc là đỗ đại học , hai là Lưu thôn trưởng nhận tin tức từ cấp , gần đây lượng lớn thanh niên trí thức về quê, bảo ông nhất định công tác tư tưởng cho thanh niên trí thức.
Lưu thôn trưởng đầu to như cái đấu, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là giải quyết chuyện của con trai .
"Tiểu Tuyết đỗ đại học, còn con, con định thế nào? Chuyện ảnh hưởng đến tình cảm của hai đứa ."
Hoa thẩm cũng lo lắng, bà thật lòng thích đứa bé Triệu Tuyết , nhưng nếu Triệu Tuyết thật sự đỗ đại học, điều kiện gia đình con bé , đến lúc đó cách với Hải Quân sẽ càng ngày càng lớn.
Có đôi khi, tình cảm hai tan vỡ là do nhiều yếu tố, cứ yêu là .
Lưu Hải Quân cũng mờ mịt, nên thế nào, nhưng thể cảm nhận , nếu chuyện giải quyết , và Triệu Tuyết thể sẽ chia tay.
Anh thật lòng thích Triệu Tuyết, chia tay với Triệu Tuyết, nhưng cảm thấy, nếu Triệu Tuyết thật sự thể trở nên ngày càng hơn, cũng thể ngăn cản bước chân tiến lên của Triệu Tuyết, nhốt cô ở bên cạnh .
Cả nhà đó xoắn xuýt hơn nửa ngày cũng kết quả, Lưu thôn trưởng thở ngắn than dài tới điểm thanh niên trí thức.
Ông tìm hiểu tình hình ở điểm thanh niên trí thức với Lâm Chí Hải, xem ai nhân dịp Tết trốn về .
Nơi của bọn họ lẽ do tuyết lớn phong tỏa đường cộng thêm tin tức bế tắc, cho nên vẫn thanh niên trí thức nào tình hình bên ngoài, nhưng cho dù là cũng thể lơ là, dù mấy ngày gần đây thể khỏi thôn bình thường .
Thịnh Ý khéo về phòng lấy đồ, thấy Lưu thôn trưởng tới còn ngạc nhiên.
"Lưu thúc, chú đến tìm ?"
Lưu thôn trưởng đơn giản kể sự việc cho Thịnh Ý một , Thịnh Ý cảm thấy đây đúng là một vấn đề.
Tuy nhiên cô vẫn an ủi: "Thanh niên trí thức thôn chúng thi đỗ đại học cũng khá nhiều, còn về những còn thể sắp xếp cho bọn họ đến trường giáo viên, cháu cảm thấy tình hình nghiêm trọng như chú nghĩ ."
Lưu thôn trưởng trong lòng an tâm hơn một chút, đó do dự một lát, vẫn chuyện của Lưu Hải Quân và Triệu Tuyết .
Thịnh Ý hiểu chuyện gì đáng để xoắn xuýt, cô .
"Lưu thúc, chuyện gì mà xoắn xuýt, Triệu Tuyết đỗ đại học, thì để Hải Quân cũng thi, cho dù đỗ đại học, thì còn thể thi cao đẳng, thi cấp ba, dù chỉ cần nỗ lực học tập tiến bộ, cách giữa hai sẽ luôn thu hẹp , cứ nhất định giống hệt mới tư cách tiếp tục ở bên .
Hơn nữa theo cháu quan sát, Triệu Tuyết loại đó, nhà họ Triệu cũng , Lưu thúc, chú và thím Hoa cứ yên tâm ."
Một phen lời cho Lưu thôn trưởng bừng tỉnh đại ngộ, ông và Hoa thẩm cũng là lo bò trắng răng, cứ nghĩ Hải Quân đỗ cái đại học đó, quên mất chỉ cần Hải Quân nỗ lực, hai sẽ chủ đề chung.
Hai đang chuyện, khéo Lâm Chí Hải .
Lưu thôn trưởng suy nghĩ một chút : "Chí Hải, nếu ở điểm thanh niên trí thức về nhà ăn Tết, thể đến tìm chú thư giới thiệu, tóm cháu trông chừng bọn họ, đừng để bọn họ trốn về."