Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 327: Khách Không Mời Mà Đến, Trương Nguyệt Hà Ăn Vạ

Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:48:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khác với vẻ hài lòng của Thịnh Ý, Trương Nguyệt Hà vui mừng.

kéo kéo cánh tay Lục Văn Phương: "Cô Lục, cô xem là Thịnh Ý ."

Lục Văn Phương đầu , quả nhiên là Thịnh Ý. Lúc Thịnh Ý cũng đang kéo Trịnh Thục về phía .

Bốn gặp mặt, Trịnh Thục liền nhiệt tình trò chuyện với Lục Văn Phương, Trương Nguyệt Hà cũng kích động, cô vô cùng vui vẻ với Thịnh Ý: "Thịnh Ý, chúng gặp ."

Biểu cảm Thịnh Ý nhạt nhẽo, mặn nhạt hỏi: "Cô đến Kinh thị việc gì ?"

Bầu khí chút cứng nhắc, ngay cả Lục Văn Phương và Trịnh Thục cũng cảm nhận , sắc mặt Trương Nguyệt Hà gượng gạo: "Là Thôn trưởng Lưu bảo đến, ông chỗ cô cần , nghĩ kiểu gì cũng thể giúp cô."

Thịnh Ý lười vạch trần cô , dẫn hai đến căn nhà cách xưởng xa.

Căn nhà là một trong bất động sản của gia đình, cách xưởng thực phẩm gần nhất, Thịnh Ý liền xin Trịnh Thục lấy , chỉ là kịp dọn dẹp.

Đến nơi, Thịnh Ý đẩy cửa giới thiệu với Lục Văn Phương.

"Cô , cô ở chỗ , ở đây gần khu xưởng, ngày mai cháu cho đến dọn dẹp một chút, tối nay đành để cô chịu thiệt ở nhà khách ."

Lục Văn Phương ngó căn nhà mắt, tuy cũ một chút nhưng kích thước vẫn phù hợp.

Xem nhà xong, Thịnh Ý đưa hai đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, buổi tối đưa hai đến nhà khách, Thịnh Ý và Trịnh Thục mới trở về.

Trên đường , Trịnh Thục bất mãn với Thịnh Ý: "Tiểu Ý, con gọi cả Trương Nguyệt Hà đến thế, thích, còn xúi giục Tiền Kiều Kiều bắt nạt Tiền Phương, đúng là tính."

Thịnh Ý vẻ mặt bất lực: "Mẹ, khả năng là cô tự đến đấy, con căn bản hề gọi cô , hai ngày nữa con nghĩ cách đuổi cô ."

Trịnh Thục thở dài, cũng chỉ đành như .

Ngày hôm , Thịnh Ý tìm mấy cô dọn vệ sinh trong khu tập thể, bỏ năm đồng thuê họ dọn dẹp, hai cô vui vẻ đồng ý ngay.

Bên phía chủ nhiệm trường cũng chọn lọc vài theo yêu cầu của Thịnh Ý, bảo Thịnh Ý qua xem phù hợp .

Lúc Thịnh Ý đến thì mấy sinh viên khéo mặt đông đủ. Trong đó nam nữ, Thịnh Ý liếc mắt qua, ngoại trừ một nữ sinh viên khiến cô thích , những khác cô đều thấy ý kiến gì.

Cân nhắc đến việc nữ sinh viên sẽ hổ, Thịnh Ý liền cần suy nghĩ thêm.

Đợi hết, cô mới suy nghĩ của với chủ nhiệm.

Chủ nhiệm lập tức gạch tên nữ sinh viên , đó thông báo cho những khác.

Mấy sinh viên cùng một chuyên ngành, bọn họ quen , cũng sẽ ai chọn.

cố tình trùng hợp như , nữ sinh viên loại tình cờ chuyện chỉ chọn, cho rằng Thịnh Ý cố tình nhắm , vì thế mà ghi hận Thịnh Ý.

Lúc Thịnh Ý đang dẫn mấy sinh viên đến xưởng thực phẩm.

"Các đồng chí nam công việc chính là bốc vác đồ đạc, các đồng chí nữ thì theo hai họ, họ bảo các bạn gì thì các bạn cái đó."

Thịnh Ý chỉ Lục Văn Phương và Trịnh Thục, giới thiệu với .

Mấy đều khá rụt rè, Thịnh Ý một câu, bọn họ liền gật đầu một cái.

Hôm nay Thịnh Ý cố tình gọi Trương Nguyệt Hà đến, trong thâm tâm cô Trương Nguyệt Hà dính dáng việc ăn của , hơn nữa cô định lát nữa đưa Lục Văn Phương về sẽ rõ ràng với Trương Nguyệt Hà.

Thiết cần dùng trong xưởng Thịnh Quốc Lương giúp Thịnh Ý lo liệu xong xuôi, hai ngày nữa là thể chuyển đến, hai ngày chủ yếu là để những quen với môi trường trong xưởng, thuận tiện để Lục Văn Phương hướng dẫn họ, tìm hiểu thời gian rảnh rỗi của mấy .

Thời gian đến việc của mấy cố định, Thịnh Ý định trả lương cho họ theo hình thức khoán sản phẩm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-327-khach-khong-moi-ma-den-truong-nguyet-ha-an-va.html.]

Làm nhiều hưởng nhiều, thành một món tính một hào, còn phí , Thịnh Ý cũng bao trọn gói.

tính toán , bình thường một công đoạn mất mười phút, tính cả thời gian hao phí, tức là họ một tiếng đồng hồ thể kiếm năm hào.

Nghe thì nhiều, nhưng nếu ngày nào họ cũng bốn tiếng, liên tục một tháng, thì tính thể kiếm 60 đồng, rằng, bây giờ lương của nhiều công nhân chính thức cũng chỉ ba mươi đến năm mươi đồng.

Giới thiệu xong tình hình cơ bản, Thịnh Ý bảo mấy ngày đến xưởng.

Ngày là chủ nhật, đến lúc đó tất cả đều nghỉ, khéo hôm đó thể dẫn họ quen quy trình.

Thanh toán phí cho mỗi , Thịnh Ý và Trịnh Thục cùng đưa Lục Văn Phương về.

Trương Nguyệt Hà thực trong lòng vui, Thịnh Ý chỉ đưa Lục Văn Phương đưa cô , cô bằng lòng.

cũng lén theo xe, nhưng xe ô tô con chạy nhanh quá, cô theo kịp, đành bỏ cuộc.

Lúc thấy tiếng ô tô ở cửa, cô cũng dỗi ngoài.

Thịnh Ý hàn huyên với Lục Văn Phương xong, nghĩ một chút vẫn gõ cửa phòng Trương Nguyệt Hà.

"Nguyệt Hà, cô ở trong đó ?"

Trương Nguyệt Hà hậm hực mở cửa, Thịnh Ý cũng chẳng để ý đến sắc mặt của cô , thẳng vấn đề: "Nguyệt Hà, đoán là Thôn trưởng Lưu hiểu nhầm ý của , chỗ tạm thời cần nhiều như , cô về , cô yên tâm, tiền xe của cô sẽ thanh toán."

Nói , Thịnh Ý đưa tiền chuẩn sẵn cho Trương Nguyệt Hà. Thịnh Ý đưa tiền mua vé giường cứng, trừ tiền vé khứ hồi còn dư mười đồng, đường thể mua chút đồ ăn thức uống.

Trương Nguyệt Hà liếc tiền trong tay, sắc mặt khó coi vô cùng.

cảm thấy Thịnh Ý như là đang sỉ nhục , sai, là cô lóc van xin Thôn trưởng Lưu để cô cùng Lục Văn Phương, cô cũng Thịnh Ý từ lâu ưa , nhưng trong lòng cô nghĩ, chỉ cần cô đến đây , Thịnh Ý nên giữ cô , chứ như bây giờ dùng tiền đuổi cô .

Nén sự bất mãn trong lòng xuống, Trương Nguyệt Hà nhét tiền túi, đó khóe miệng nặn một nụ .

"Thịnh Ý, là cô giữ , cô xem chạy xa như đến đây , hoặc là tự tìm việc ở đây ."

Trương Nguyệt Hà vẻ mặt cầu xin Thịnh Ý, Thịnh Ý chút buồn .

"Tùy cô, nếu cô cảm thấy cô thể tự tìm việc, thì cô cứ ở đây vài ngày."

Trương Nguyệt Hà ngờ Thịnh Ý dễ chuyện như , mắt sáng rực lên.

"Thật , Thịnh Ý, thật sự cảm ơn cô quá."

Thịnh Ý biểu cảm nhạt nhẽo: "Không cần khách sáo, là cô , thì cô trả tiền cho ."

Sắc mặt Trương Nguyệt Hà lập tức cứng đờ, cô trả tiền cho Thịnh Ý, tiền nhét túi .

Cắn c.ắ.n môi, Trương Nguyệt Hà lí nhí : " mà lúc đầu là vì cô mới đến đây."

Thịnh Ý tức quá hóa , khách khí đáp trả: " hề bảo cô đến, là cô tự ý đến, cũng đưa tiền xe cho cô , là tự cô về, đây tiếp tục tìm việc, từ đầu đến cuối đều là lựa chọn của chính cô, cô lý do gì mà lấy tiền của , trả tiền cho .

Còn nữa, cho phép cô ở đây, nếu cô Kinh thị, thì mời cô tự tìm chỗ ở."

Trương Nguyệt Hà ngờ Thịnh Ý nể tình như , mím môi, vẻ mặt tủi : "Vậy ngày mai về là chứ gì."

Thịnh Ý lười so đo với cô , với Lục Văn Phương một tiếng, cùng Trịnh Thục về.

Vốn tưởng chuyện giải quyết xong, ngờ ngày hôm Thịnh Ý nhận điện thoại từ văn phòng khu phố bên đó gọi tới.

Thịnh Ý vội vàng chạy tới, liền thấy cửa nhà, Trương Nguyệt Hà đang quỳ mặt Lục Văn Phương, lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

 

Loading...