Xuyên sách thập niên 70: Ta bắt đầu từ thân phận trí thức xuống nông thôn - Chương 331: Cỏ Đầu Tường Đích Thực
Cập nhật lúc: 2026-02-05 18:48:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Quốc Quyên lên lầu gọi con gái xuống, Thịnh Ý đang đó báo, ngẩng đầu lên, nên cũng thấy đó chính là Chử Lan.
Chử Lan thì thấy Thịnh Ý, cô cảm thấy thể tin , trùng hợp đến , cô ở đây.
Trong lòng Chử Lan đ.á.n.h trống, nhưng vẫn theo Thịnh Quốc Quyên xuống lầu.
"Lan Nhi, mau chào , đây là hai và mợ hai của con."
Chử Lan nhỏ giọng gọi: "Cậu hai, mợ hai."
Tuy giọng cô nhỏ, nhưng Thịnh Ý vẫn thấy quen tai, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bất ngờ chạm Chử Lan.
Thịnh Ý...
Ồ~
Lại thể trùng hợp đến .
Nhìn ánh mắt đầy ý vị của Thịnh Ý, Chử Lan chỉ chui tọt xuống gầm bàn cho xong.
Thịnh Quốc Quyên để ý đến ánh mắt của hai , cô đang dùng vẻ mặt cầu xin chuyện với Thịnh Quốc Lương.
"Anh hai, giúp Lan Nhi , hôm nay nó trường đuổi học . Anh cũng là giáo viên, thể đến trường hỏi giúp xem, liệu thể thương lượng để Lan Nhi tiếp tục học ."
Thịnh Quốc Lương nhíu mày: "Em cho chuyện là thế nào ."
Thịnh Quốc Quyên thở dài: "Em hỏi , con bé c.h.ế.t tiệt cứ chịu , em cũng nữa."
Thịnh Quốc Lương cạn lời, hóa cô em gái của ông còn lý do chạy đến cầu xin khác.
Ông sang Chử Lan: "Cháu , rốt cuộc là chuyện gì."
Chử Lan ấp úng hồi lâu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Thịnh Ý, nhưng sống c.h.ế.t chịu mở miệng.
Thịnh Ý nhướng mày, ý định che giấu giúp cô , bèn thản nhiên sự thật.
"Chắc là do cô cố ý lưng cháu, nên nhà trường kỷ luật thôi ạ."
Thịnh Ý kể bộ câu chuyện, mặt đều im lặng.
Chử Lan hổ đến mức còn chỗ dung , cô dứt khoát chui xuống gầm ghế, dám mặt ai nữa.
Trịnh Thục là phản ứng đầu tiên, bà chống nạnh, tức giận : "Hay lắm, thì cố ý những lời đó để tổn thương con gái chính là cô, đúng là đồ giáo dưỡng."
Thịnh Ý ngờ cứng rắn như , nhớ vẻ mặt khó của khi nhắc đến Thịnh Quốc Quyên ở nhà, cô bất giác cảm thấy Thịnh Quốc Quyên lẽ là một lý lẽ.
Sắc mặt Thịnh Quốc Quyên quả thực khó coi trong giây lát, Thịnh Ý đang nghĩ nếu cô dám đ.á.n.h mắng , cô sẽ che chắn.
Kết quả, Thịnh Quốc Quyên chỉ nhíu mày, đầu với Chử Lan đang đà điểu gầm ghế: "Lan Nhi, mợ hai con đúng đấy, con thể , ai dạy con những thứ ."
Thịnh Ý khá bất ngờ, cô của cô trông cũng tệ, khá trái, đây cô vẻ mặt đó nhỉ, lẽ nào hai từng ân oán?
Ngay lúc Thịnh Ý đang suy nghĩ lung tung, Lữ Diễm lên tiếng.
Bà tỏ vẻ đồng tình Trịnh Thục: "Thím hai, thể như , chúng là một nhà, thím thể Tiểu Lan giáo dưỡng chứ, thế quá đáng quá ."
Thịnh Ý ngay bà đại bá sẽ gây chuyện, cô đang định lên tiếng giúp Trịnh Thục thì Thịnh Quốc Quyên .
" , chị dâu hai, chị thể Tiểu Lan giáo dưỡng , thế quá đáng quá ."
Thịnh Ý??????
Chuyện gì xảy , cô chút hiểu nổi logic của cô .
Chưa đợi Thịnh Ý thắc mắc, tiếp theo, cô chứng kiến thế nào là cỏ đầu tường đích thực.
Trịnh Thục chút khách khí đáp trả Lữ Diễm: "Ở đây chuyện gì của chị , mát mẻ chỗ nào thì chỗ đó mà ở."
Thịnh Quốc Quyên: " đó chị cả, chuyện liên quan gì đến chị , chị đừng xía nữa."
Lữ Diễm: "Sao liên quan đến , các chuyện kiểu gì , là chị dâu cả của các đấy."
Thịnh Quốc Quyên: " đó chị hai, chị là chị dâu cả của chúng , quản chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-70-ta-bat-dau-tu-than-phan-tri-thuc-xuong-nong-thon/chuong-331-co-dau-tuong-dich-thuc.html.]
Trịnh Thục...
Thịnh Ý...
Những khác mặt...
Thịnh Ý cũng cạn lời, cô của cô thật sự cho , thảo nào cô vẻ mặt đó.
"Cô út, cô chính kiến của riêng ?" Thịnh Ý thực sự nhịn nữa, bèn hỏi một câu.
Thịnh Quốc Quyên ngẩn : " , lẽ nào chính kiến của riêng ?"
Thịnh Ý...
Thôi , cô còn gì để .
Thịnh Quốc Lương cũng đau đầu với cô em gái , ông nghiêm mặt : "Chuyện thể hỏi giúp em , vì Tiểu Lan đắc tội với Tiểu Ý, em xem Tiểu Ý tha thứ cho Tiểu Lan ."
Thịnh Quốc Quyên gương mặt lạnh lùng của Thịnh Ý, trong lòng run rẩy, khí thế của cô cháu gái mạnh hơn cô nhiều, cô dám chuyện với cháu gái.
nghĩ đến chuyện con gái học, Thịnh Quốc Quyên vẫn lấy hết can đảm, lôi bằng con gái từ gầm ghế .
Mặt Chử Lan vẫn đỏ bừng, cô hổ quá, chuyện nghĩ thế nào cũng thấy mất mặt.
Thịnh Quốc Quyên thúc lưng cô: "Mau xin chị họ con , con xem, tự dưng những lời đó gì, ai dạy con hả."
Chử Lan thúc một cái, loạng choạng vững, ngã sấp xuống đập bàn , đau đến hoa mắt ch.óng mặt.
Thịnh Quốc Quyên ngờ chỉ thúc nhẹ một cái mà Chử Lan ngã nặng như , vội vàng chạy tới đỡ con gái dậy đầy xót xa.
Chử Lan ấm ức vô cùng, bây giờ cô hối hận c.h.ế.t , sớm sẽ mất mặt thế , cô ma xui quỷ khiến mà những lời đó.
Càng nghĩ càng áy náy, Chử Lan chân thành xin Thịnh Ý: "Xin chị họ, em nên sắc mê hoặc mà chạy đến với chị những lời đó, xin chị, em sai ."
Trịnh Thục thấy cô xin thành tâm, nhưng sợ con gái vẫn nguôi giận, bèn thêm : "Không cháu xin là chị họ cháu bắt buộc tha thứ cho cháu, khi việc gì suy nghĩ kỹ, lời nào nên , lời nào nên , nếu đắc tội với khác mà còn ."
Thịnh Quốc Quyên cũng hùa theo: " đúng , cháu xin là chị họ cháu bắt buộc tha thứ cho cháu, mợ hai cháu đúng đấy."
Chử Lan tức đến phát : "Mẹ, về phía nào ."
Thịnh Quốc Quyên ngượng ngùng, cô giờ vẫn là như .
Cãi vã ồn ào một hồi, cuối cùng vẫn là Thịnh Quốc Lương lên tiếng: "Tiểu Ý tha thứ cho cháu là chuyện khác, còn chuyện cháu đuổi học, sẽ hỏi giúp, nhưng cháu cũng đừng hy vọng quá nhiều."
Nghe ông , Chử Lan và Thịnh Quốc Quyên đều thở phào nhẹ nhõm.
Thịnh Quốc Quyên vui vẻ với Chử Lan: "Còn mau cảm ơn hai của con ."
Chử Lan sụt sịt mũi, giọng nghèn nghẹt: "Cảm ơn hai."
Ăn tối xong, gia đình Thịnh Ý cũng ở lâu mà về, Thịnh Quốc Quyên và Chử Lan đương nhiên ở nhà.
Trên đường về, Thịnh Quốc Lương đắn đo mở lời: "Tiểu Ý, Tiểu Lan dù cũng là con gái của em gái ba, tuy nó đúng, nhưng đuổi học thì cũng nghiêm khắc quá, ba giúp nó vài câu, để nó thể trường.
Đương nhiên, ba đang thương lượng với con, nếu con đồng ý, ba sẽ can thiệp chuyện nữa."
Thịnh Ý dáng vẻ cẩn trọng của ba , vội : "Có cơ hội học dễ dàng gì, tin rằng cô cũng nhận bài học ạ."
Thịnh Ý còn tức giận như , hơn nữa theo cô quan sát, cô em họ cũng hẳn là , chỉ là ngốc, dễ hành động bốc đồng.
Đã là họ hàng, cô cũng thể để ba quá khó xử.
Thịnh Quốc Lương thấy con gái chu đáo như , trong lòng vô cùng ấm áp.
Tuy nhiên, ông cũng định để Chử Lan trường nhanh như , cố tình kéo dài một tuần mới lo liệu chuyện .
Trong thời gian đó, Chử Lan sợ chuyện đổi, ngày nào cũng như vắt chanh đến Đại học Hoa mang đồ ăn cho Thịnh Ý, lúc thì kẹo hồ lô, lúc thì bánh nướng.
Thịnh Ý từ chối mấy nhưng cô , đó đành mặc kệ.
Vài ngày , hiệu trưởng trường Đại học Y khoa báo một tin, tuần sẽ mấy sinh viên nước ngoài đến trường giao lưu trong nửa năm.