“Nhìn tình hình bài của Tô An Bang, thầy Tôn nhận .”
Vẫn chút thất vọng.
Quả nhiên, thiên tài thế giới nhiều mà.
Giống như Tô Điềm, một thiên tài thông minh như , càng hiếm khó tìm.
Cuối cùng thầy Tôn thất vọng rời .
Trên đường về thầy Tôn còn lải nhải cái gì mà di truyền và biến dị gen.
Nhìn thấy nhà của Tô Điềm, Tôn Minh bày tỏ.
Tô An Bang chính là di truyền.
Tô Điềm chính là biến dị chắc .
dù ngốc đến mấy cũng học thôi, vốn thông minh, học nữa chẳng sẽ lừa xoay như chong ch.óng .
Đối với con trai , Lý Quần Anh rõ nặng nhẹ bao nhiêu, cùng là từ bụng bà chui , con gái con trai vẫn sự khác biệt mà.
Nhìn thằng con bên cạnh đang trưng bộ mặt chán đời khi sắp tới trường, Lý Quần Anh ngẩng đầu con gái Tô Điềm đang ở trong phòng tài liệu.
là so hàng thì vứt bỏ!
Trong đầu lóe lên ý nghĩ , Lý Quần Anh vẫn tự khuyên nhủ bản , bình tĩnh, bình tĩnh, con ruột mà.
Hít một thật sâu.
“Con gái, con đây, lát nữa con ngoài thì nhớ khóa cửa nhé."
Trước khi , Lý Quần Anh hướng về phía phòng Tô Điềm gọi một tiếng.
“Vâng, con ạ."
Trong phòng, Tô Điềm cất giọng đáp một câu.
Mà hôm nay cô đúng là ngoài, trải qua thời gian thức đêm nguy cơ hói đầu , Tô Điềm cuối cùng cũng thuận lợi xong bản vẽ.
Bản vẽ sơ bộ, hôm nay cô tới đơn vị của thầy, để thầy xem qua bản vẽ, chỗ nào cần sửa đổi.
Khoảng hơn mười giờ một chút, Tô Điềm thu dọn đồ đạc ngoài.
Từ nơi ở, bộ tới cơ quan của thầy là Giáo sư Đường, đến nơi là gần mười một giờ.
Thấy Tô Điềm tới cơ quan, những quen cô đều nhiệt tình chào hỏi.
“Tiểu Tô, tới tìm Giáo sư Đường ?"
“Giáo sư Đường giờ chắc đang ở văn phòng, cháu cứ trực tiếp qua đó ."
“Tiểu Tô, một thời gian gặp, xinh hơn đấy."
Đối với đủ kiểu chào hỏi xã giao, Tô Điềm đều mỉm đáp vài câu.
Tục ngữ đúng, con ở một nơi thì quan hệ là do tạo , mặc dù Tô Điềm cũng chào hỏi là nể mặt Giáo sư Đường.
Có một thầy như Giáo sư Đường, quan tâm đặc biệt cũng , mới khó khăn lắm, Giáo sư Đường, con đường của Tô Điềm sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Vài phút , Tô Điềm tới văn phòng thầy.
Cộc cộc cộc gõ cửa, thấy trong phòng đáp một tiếng, Tô Điềm mới đẩy cửa bước .
Thầy vẫn đang bên bàn việc, thấy động động tĩnh ở cửa Đường Lưu Quang cũng ngẩng đầu lên ngay, mà đợi một lát xử lý xong tài liệu tay mới ngẩng đầu qua.
Thấy Tô Điềm xuất hiện ở văn phòng, ông chút ngạc nhiên, mà hình như cũng ngạc nhiên lắm.
“Thầy, bản thảo vẽ xong , thầy xem qua xem chỗ nào cần sửa đổi hoặc gì thắc mắc ạ.
Nếu thầy xác định vấn đề gì thì thể xin dự án ."
Tô Điềm thẳng vấn đề rõ mục đích đến đây.
Đường Lưu Quang thấy “bản thảo" vẽ xong, sững , đó phản ứng cực nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-103.html.]
Nhanh, nhanh thế !
Ông còn tưởng bản thảo của Tô Điềm kiểu gì cũng loay hoay vài tháng hoặc lâu hơn nữa.
Mới bao lâu chứ?
Chưa đầy một tháng, đừng là khác, ngay cả bản Đường Lưu Quang cũng chắc tốc độ .
Lập tức trở nên phấn khích, Đường Lưu Quang bật dậy khỏi bàn việc, do động tác quá mạnh còn lỡ đổ cả ghế.
lúc cái ghế trọng điểm, trọng điểm là bản vẽ kìa.
“Nhanh nhanh nhanh, đưa thầy xem nào.
Con bé động tác nhanh thật đấy, với cả, con cứ thế mang bản vẽ tới đây ?
Không sắp xếp đưa tới ?
Chuyện con quên , bản vẽ là thứ quan trọng thế nào, lỡ cướp giữa đường thì tính đây."
Đường Lưu Quang lải nhải, tới mặt Tô Điềm .
Tô Điềm thấy vẻ mặt nôn nóng của thầy, liền lập tức lấy bản thảo mang tới đưa qua.
“Thầy ơi, thầy quên ạ, chú Vương sắp xếp ở bên cạnh con ."
Tô Điềm mỉm đáp một câu.
“Thế cũng an , chuyện kiểu lúc con tới thì báo một tiếng, thầy bảo lái xe đón con qua đây."
Đãi ngộ lập tức nâng lên đẳng cấp khác.
Vội vàng nhận lấy bản thảo, Đường Lưu Quang cúi đầu xem xét.
Vẫn là nét chữ quen thuộc, bản vẽ quen thuộc, những đường nét mượt mà, thiết kế cải tiến tinh diệu.
Tốt , vị trí cải tiến !
Hửm?
Chỗ ghi chú rõ vật liệu , xem đến lúc thông báo cho bên lão Diệp chuẩn sẵn vật liệu càng sớm càng .
Lần , Đường Lưu Quang mất hơn nửa tiếng đồng hồ để xem bản vẽ thiết kế cải tiến, xem sơ qua một lượt, lát nữa rảnh sẽ xem kỹ .
Việc cấp bách bây giờ là dẫn Tô Điềm tìm .
“Đi , dẫn con tìm ."
Thấy thầy vội vã ngoài, Tô Điềm vội vàng theo, hỏi:
“Thầy ơi, tìm ai ạ?"
“Còn tìm ai nữa, tìm thể quyết định ."
Đường Lưu Quang bày tỏ, bản vẽ thiết kế , nhanh ch.óng nộp đơn lên lãnh đạo thôi, tiền bạc đơn vị cũng đợi, còn sắp xếp phòng thí nghiệm, sắp xếp cho nhóm dự án nữa.
Tiếp theo đây, nhiều việc lắm.
Tô Điềm hiểu ý thầy, theo ngoài.
Tới một tòa nhà văn phòng khác, Đường Lưu Quang đột ngột dừng bước, cân nhắc một hồi, sang với Tô Điềm:
“Con ở lầu đợi chút, lát nữa thầy gọi thì con hãy lên, đừng lung tung nhé."
Tô Điềm chẳng hỏi gì, gật gật đầu.
Nhìn bóng lưng thầy vội vã lên lầu, Tô Điềm để lộ quầng thâm mắt lầu, dạo cô nghỉ ngơi .
Đưa tay xoa xoa cái cổ nhức mỏi, Tô Điềm tiếp tục chờ đợi.
lúc , xa mấy đang về phía Tô Điềm.
Mấy đó bàn tán chuyện gì đó, cách một cách thế , Tô Điềm hình như còn loáng thoáng thấy tên của thầy thốt từ miệng họ.