[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:58:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 39 Ba mươi chín

 

◎Ba canh◎

 

Ánh mắt của nhà họ Tô bọn họ chắc chắn thể kém như .

 

Nhìn Tần Dương xem, cái thằng ranh da dẻ trắng trẻo sạch sẽ như đàn bà , ai mà thèm thích kiểu nam đồng chí chứ?

 

Còn một Thẩm Chính, bình thường trông cũng dáng lắm, nhưng cởi áo cơ bắp còn chẳng vạm vỡ bằng .

 

Hừ hừ, đàn ông thì giống như mới , sức mạnh, cảm giác an , kể Thẩm Chính và Tần Dương kẻ thì cợt nhả, thì lạnh lùng vô tình, vẫn là nam đồng chí cảm xúc bình thường như đây chào đón hơn.

 

Phát hiện ánh mắt Tô Chấn Hưng cứ dán c.h.ặ.t hai bọn họ, Tần Dương là đầu tiên chịu nổi, trực tiếp vung khăn tắm, mở miệng mắng một câu:

 

“Nhìn cái gì mà , cái rắm ?

 

Có bệnh hả, đều là đàn ông con trai mà cứ chằm chằm bọn , là hâm mộ ghen tị hận ?"

 

Tô Chấn Hưng thấy lời của Tần Dương thì lạnh một tiếng, “Hơ, mà thèm hâm mộ ?

 

Hâm mộ trắng hâm mộ yếu như sên ?

 

Nhìn bộ dạng kìa, như đàn bà , hâm mộ cái gì chứ?"

 

Ây dà, Tô Chấn Hưng thế, Tần Dương tỏ vẻ cái tính nóng nảy của nhịn nữa .

 

“Này, Tô Chấn Hưng là ngứa đòn ?"

 

“Ai ngứa đòn hả?

 

Đ-ánh thắng hãy , suốt ngày cứng mồm cứng miệng, nào đ-ánh chẳng là ?"

 

“Này , đây, so tài chút , hôm nay dạy cho cách thì sẽ theo họ ."

 

“Hô hô hô, hiếm lạ chắc, mà theo họ thì còn chê chứ, đây, đứa nào dám là cháu chắt."

 

Tô Chấn Hưng lén liếc Thẩm Chính một cái, thấy Thẩm Chính ý định tham chiến thì chẳng sợ gì nữa.

 

Thấy hai sắp đ-ánh nh-au đến nơi, Thẩm Chính chẳng thèm hai kẻ ngốc , lúc nhanh ch.óng mặc xong quân phục, đó mới rảnh tay hai kẻ ấu trĩ một cái, bụng mở miệng nhắc nhở một câu:

 

“Trong quân đội cho phép đ-ánh nh-au gây gổ, đầu mà ầm ĩ lên lãnh đạo tìm hỏi chuyện, lúc đó chỉ thể thật thôi."

 

Nghe thấy lời của Thẩm Chính, hai đang xoa tay múa chân chuẩn động thủ lập tức im bặt, phanh gấp khẩn cấp.

 

Nghe ý của Thẩm Chính là chuẩn báo cáo, đại nghĩa diệt đây mà!

 

Ôi trời ơi, vẫn là bạn nối khố đấy, vẫn là em đấy, thế thì quá là nhân tính .

 

Chó vẫn là Thẩm Chính ch.ó, ngay cả em cũng tha.

 

Hai trơ mắt Thẩm Chính cầm quần áo nhanh chân rời khỏi nhà tắm, để hai ngơ ngác.

 

Một lúc , Tô Chấn Hưng mở lời:

 

“Đây là em của ?

 

từ nhỏ thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-128.html.]

Không ai trùm bao tải đ-ánh ?"

 

“Quen , cái đức hạnh thối tha đấy, còn vụ trùm bao tải , kẻ lòng tặc nhưng gan tặc, dù cũng đ-ánh , nhịn một chút là qua thôi, tục ngữ câu lùi một bước biển rộng trời cao."

 

Tần Dương hít sâu một , lời là đang khuyên Tô Chấn Hưng là đang khuyên chính nữa.

 

Mà Tô Chấn Hưng Tần Dương , thầm cảm thấy đồng cảm với đối phương, một bạn nối khố như , từ nhỏ chắc ít bắt nạt nhỉ.

 

Dường như hiểu ánh mắt của Tô Chấn Hưng, Tần Dương giải thích, nhanh ch.óng tắm rửa vài cái, đó là thứ hai mặc quần áo rời .

 

Trước khi Tần Dương tới cửa nhà tắm, quên nhắc chuyện lúc nãy Tô Chấn Hưng chế giễu là gà trắng, bê chậu đầu mỉa mai một câu.

 

“Đồ to xác, mọc đống cơ bắp thì bớt nổ , cũng chẳng đ-ánh Thẩm Chính , mã dẻ cùi, đắc ý cái rắm."

 

Nói xong câu Tần Dương nhanh chân chuồn lẹ.

 

Trong nhà tắm, Tô Chấn Hưng cái đồ nhát gan Tần Dương bỏ chạy, tức đến nghiến răng nghiến lợi.

 

Nếu đang mặc quần áo, nhất định ấn thằng ranh xuống đất ma sát một trận mới !

 

Bên ba nam đồng chí vì Tô Điềm mà ngấm ngầm đấu đ-á một hồi, bên vợ chồng nhà họ Vương cũng đang chuyện Tô Điềm học.

 

Trong phòng khách, Tống Đan Hà một tay đưa kim đưa chỉ vá chỗ rách áo cho Vương Kiến Đức, một tay mở miệng :

 

“Con bé Điềm Điềm ngày mai là khai giảng nhỉ?

 

Ông bảo bọn họ dọn ngoài xong cũng chẳng thấy thăm, hình như con bé bận lắm, mà chẳng con bé mười mấy tuổi đầu thì bận cái gì, khối lượng công việc sắp đuổi kịp mấy lính các ông , nhưng cũng may là gọi hai cuộc điện thoại qua đây, nếu lòng còn sốt ruột hơn."

 

“Bận cái gì thì bà quản gì, trẻ tuổi sức lực thì bận rộn nhiều một chút, giờ Tô Điềm bận, chỉ sợ còn bận hơn."

 

Vương Kiến Đức lời căn cứ, theo bản lĩnh của Tô Điềm bây giờ nếu đang học thì sớm viện nghiên cứu cướp , thể yên học ở trường Nhất Trung chứ.

 

Hơn nữa, Vương Kiến Đức thật sự một chút tin tức về Tô Điềm, Tô Điềm còn bận gì nữa, chuyện cải tiến bản vẽ qua thời gian dài như , Vương Kiến Đức đoán chắc Tô Điềm xong bản thiết kế .

 

Cho nên mà, đó bận chắc là bản thiết kế, tiếp theo bận, chắc là dự án .

 

“Ông bảo khi nào chúng qua thăm con bé Điềm Điềm nhỉ?"

 

Tống Đan Hà mở lời, thời gian trong nhà thêm Tô Điềm và Lý Quần Anh bà còn chuyện phiếm, khi dọn Vương Kiến Đức thì công việc bận rộn, hai đứa con trai nhà, chỉ còn mỗi bà ở nhà thôi.

 

“Muốn thì bà , đoán là thời gian ."

 

cũng chẳng trông mong gì ông thời gian, tìm ông thà hỏi Tô Chấn Hưng còn hơn, xem khi nào thăm em gái, cùng qua thăm Tô Điềm luôn."

 

“Chuyện đấy, lúc đó hỏi xem Thẩm Chính và Tần Dương ngoài , , đừng dùng ánh mắt đó , giới thiệu bừa nhé, cũng mới gần đây Thẩm Chính cư nhiên còn một dì ở địa phương trong thành phố, thằng ranh cứ giấu nhẹm chẳng , nếu nhà Tô Điềm thuê nhà, đoán chừng Thẩm Chính còn ."

 

ở trong thành phố ?

 

Chàng trai Thẩm Chính thật sự chuyện trong gia đình, chuyện đừng Vương Kiến Đức , ngay cả Tống Đan Hà cũng là lúc mới Vương Kiến Đức cho chuyện .

 

Chỉ là học thôi mà bao nhiêu quan tâm.

 

Người bình tĩnh nhất chắc là đương sự Tô Điềm .

 

Này nhé, chín giờ , đèn trong phòng Tô Điềm vẫn sáng, vẫn đang xem tài liệu thầy Đường Lưu Quang đưa cho.

 

Thầy giáo năng lực của Tô Điềm nên tài liệu đưa cho loại tài liệu bình thường, nội dung từ kiến thức chuyên môn trong sách đại học, dần dần mở rộng đến tài liệu trong một dự án, những tài liệu nếu là khác thì đoán chừng cũng chẳng hiểu nổi.

 

 

Loading...