[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:32:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Đường Lưu Quang bàn việc, Viện trưởng Lưu chút nể tình mà châm chọc:

 

“Hầy, đừng bận bịu nữa, đây, đây, kể xem tình hình buổi họp dự án của Tô Điềm hôm nay thế nào, biểu hiện của con bé Tiểu Tô đó ?”

 

“Vừa nãy ở cổng gặp Tiểu Tô , thấy con bé chuẩn về nhà liền bảo bác tài lái xe đưa về luôn, tiện thể hỏi một câu chuyện họp hành, con bé Tiểu Tô thuận lợi.

 

Người trẻ tuổi đúng là da mặt mỏng, vài chuyện tiện .”

 

“Lão Đường, ông giúp trấn giữ hiện trường ?

 

Nếu ông thì đám bên dám nhúc nhích cũng là điều dễ hiểu, dù lão Đường ông mà nổi giận thì đều sợ.”

 

Nhắc đến cái tính khí thối của lão Đường, đừng bình thường híp mắt, lúc thật sự nổi giận, cả đơn vị ai dám xông lên chặn họng s-úng.

 

Cái miệng của Viện trưởng Lưu cứ liến thoắng ngừng, Đường Lưu Quang cũng vội, ông cứ việc của , mặc kệ Viện trưởng Lưu gì thì , tự tiếp tục xử lý công việc, mãi cho đến khi Viện trưởng Lưu xong, Đường Lưu Quang mới ngẩng đầu liếc đối phương một cái.

 

Thản nhiên mở miệng :

 

“Tô Điềm sai, thuận lợi, nhưng ông hiểu lầm .”

 

Hiểu lầm, hiểu lầm cái gì?

 

Viện trưởng Lưu tò mò lão Đường, đợi ông tiếp tục giải thích.

 

“Hôm nay trấn giữ hiện trường , mà là chính Tô Điềm đấy, ha ha ha ha, ông lúc Tô Điềm bước lên giới thiệu bản , khung cảnh đó gọi là yên tĩnh đến lạ kỳ.”

 

Nhắc đến chuyện Đường Lưu Quang nhịn lớn, đó sự chú ý của Viện trưởng Lưu, ông tiếp tục :

 

“Tô Điềm, cái cô gái trẻ lợi hại hơn chúng tưởng tượng nhiều, công tác chuẩn còn đầy đủ hơn cả .”

 

Chẳng , tài liệu dùng để họp, những việc cần sắp xếp, cách thiết lập uy tín, từng việc một, là quá cừ.

 

Còn đợi những khác kịp phản ứng, Tô Điềm thấu hết thảy những toan tính nhỏ nhặt của bọn họ , ngay từ đầu loạn thì về còn loạn cái gì nữa?

 

Hơn nữa, với trình độ của Tô Điềm, chỉ cần ở đó, thao thao bất tuyệt một tràng như , đám đó còn thể gây sóng gió gì chứ?

 

Nghe lão Đường miêu tả sinh động như , Viện trưởng Lưu thể tưởng tượng buổi họp lúc đó kịch tính đến mức nào.

 

Tiểu Tô dối, buổi họp đúng thực là thuận lợi.

 

“Con bé Tiểu Tô , tương lai, dạng .”

 

Viện trưởng Lưu tặc lưỡi khen ngợi.

 

“Chứ nữa, học trò của tương lai chắc chắn cần bàn.”

 

Đường Lưu Quang đắc ý một câu.

 

Trong văn phòng, hai .

 

Vài giây , đồng thanh ha ha ha lớn.

 

“Chúc mừng nhé, thu hoạch một học trò xuất sắc như .”

 

“Cũng chúc mừng Viện trưởng Lưu, một nhân viên xuất sắc như thế.”

 

“Cùng vui, cùng vui.”

 

“Cùng vui, cùng vui.”

 

Họ tâng bốc lẫn , tuy nhiên trong lòng cả hai đều thầm chê bai đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-147.html.]

 

Lòng Viện trưởng Lưu chua xót, thầm nghĩ:

 

“Lão Đường đúng là gặp vận ch.ó ngáp ruồi, thu một hạt giống như Tiểu Tô!”

 

Đường Lưu Quang thì thầm nghĩ:

 

“Hơ hơ hơ, cứ hớn hở , vài năm nữa ông sẽ đưa Tô Điềm lên Kinh Thành phát triển .”

 

Viện trưởng Lưu , xin nhé.

 

Nhân viên xuất sắc của ông một năm nữa là hết hạn !

 

Phía bên , Tô Điềm về đến nhà, đối với sự “đấu đ-á ngầm" giữa thầy và Viện trưởng Lưu ở đơn vị, Tô Điềm .

 

À, cho dù Tô Điềm cũng tham gia.

 

Buổi họp nhóm dự án kết thúc, những việc cần sắp xếp đều sắp xếp xong, nếu cho rằng như là nhẹ nhàng thì đúng là quá ngây thơ .

 

Buổi họp bắt đầu thường đại diện cho việc dự án sắp chính thức khởi động, dự án bắt đầu , đến lúc đó thức đêm sẽ là chuyện cơm bữa.

 

Từng đêm từng đêm thức trắng, thứ mang cho con chỉ cái đầu hói mà thôi.

 

Còn nhiều, nhiều việc nữa, ví dụ như lúc , Tô Điềm ở trong phòng, mới tắm rửa xong trở về phòng, cô chiếc giường lớn mềm mại ấm áp mà đang gục chiếc bàn cứng nhắc lạnh lẽo.

 

Trước mặt cô là một đống lớn sách vở tài liệu, gần như che lấp cả hình mảnh mai của Tô Điềm, dìm cô trong biển tài liệu .

 

Dưới ánh đèn, giữa đống tài liệu chất đống, một bóng dáng mảnh khảnh gục bàn , tay cầm b.út máy, mải miết lách.

 

Dự án của Tô Điềm là cải tiến máy công cụ, đương nhiên đối với máy công cụ, Tô Điềm thể là hiểu rõ như lòng bàn tay.

 

Tạm thời đến nước ngoài, chỉ riêng lịch sử phát triển máy công cụ trong nước, Tô Điềm rõ ràng.

 

Năm 1956, cơ quan nghiên cứu máy công cụ cắt kim loại trong nước thành lập, vài năm, năm 1958 đón nhận một tin vui phấn khởi, chiếc máy công cụ điều khiển (CNC) đầu tiên của đất nước nghiên cứu phát triển thành công.

 

Vào những năm 70, đất nước triển khai tìm tòi về công nghệ điều khiển , tiến hành nghiên cứu, và bắt đầu thử nghiệm chế tạo công nghiệp.

 

Từ năm 80 bắt đầu mở rộng chuyển giao công nghệ, ngoài việc nghiên cứu phát triển trong nước còn cố gắng xích gần các nước phương Tây, chuyển giao công nghệ nước ngoài là một ý tưởng khá .

 

Về chứng minh, việc chuyển giao công nghệ thực sự mang lợi ích nhỏ, cũng chính vì , đất nước dần tiến tới thị trường hóa diện, mở một cục diện mới.

 

Tuy nhiên, bất cứ chuyện gì cũng hai mặt lợi và hại, việc chuyển giao và mua từ nước ngoài dẫn đến nghiên cứu phát triển trong nước dần bắt đầu đình trệ, đây cũng chính là nguyên nhân căn bản mà hậu thế ngành thụt lùi hai mươi năm.

 

Ví dụ như lúc đây, trong nước bắt đầu chuyển giao và mua sắm, những máy móc mà Tô Điềm tiếp xúc bên xưởng của bác Hứa đa phần đều là thiết mua từ nước ngoài về.

 

Để ngành công nghiệp một nữa thụt lùi hai mươi năm, Tô Điềm cảm thấy cô nên nỗ lực một phen, đến việc chế tạo máy công cụ, chế tạo đối với Tô Điềm mà tạm thời thực tế, một là công nghệ, hai là vật liệu, còn một cái nữa là điều kiện, những việc cứ tùy tiện nghĩ là .

 

Chế tạo , cải tiến thì thể nha.

 

Cho nên, Tô Điềm sẽ dốc hết sức dự án đầu tiên của đời .

 

Tối nay Tô Điềm xin nghỉ buổi học tự học buổi tối ở trường, tự nhiên là bỏ lỡ một chuyện.

 

Thứ Hai.

 

Tô Minh Kinh sáng sớm tinh mơ đạp xe đưa Tô Điềm đến trường, còn Tô An Bang, thời gian lớp của cấp ba và tiểu học giống , lúc Tô Điềm khỏi cửa, Tô An Bang vẫn còn đang ngủ mơ màng giường.

 

Thời tiết tháng Chín bắt đầu dần chuyển lạnh, mấy ngày gần đây chênh lệch nhiệt độ sáng tối khá lớn.

 

Lúc đến cổng trường Nhất Trung, cánh tay Tô Điềm nổi cả da gà, cô xoa xoa cánh tay, vẫy vẫy tay với bố, đó nhanh ch.óng bước trường.

 

 

Loading...