[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:32:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Suýt nữa thì, tiền thưởng nhiều thế ?!”

 

Lý Quần Anh đều con cho kinh ngạc, tặc tặc tặc, hèn chi luôn cái gì mà kiến thức đổi vận mệnh, hóa học còn thể kiếm tiền nữa .

 

300 đồng, bằng nửa năm tiền lương hiện tại của Tô Minh Kinh khi ở xưởng còn gì!

 

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của già, Tô Điềm mỉm , nhấp thêm một ngụm nước ấm nữa.

 

Thực chuyện Tô Điềm còn cân nhắc của riêng , nếu lớp tập huấn của thầy Tôn bên thể về nhà sớm, thì đến lúc bên dự án chuyện gì cô cũng thể rút thời gian để qua đó, như sẽ giảm bớt việc xin nghỉ phép bên thầy Tôn.

 

Nhắc đến dự án, tuy bắt đầu nhưng Tô Điềm bận rộn lắm , đợi thêm một thời gian nữa dự án khởi động, cô sẽ chỉ càng bận rộn hơn thôi.

 

Lý Quần Anh hiểu chuyện của con gái, bà chỉ cần ủng hộ quyết định của con gái là , chuyện trong nhà bà vẫn thể lo liệu , ví dụ như sinh nhật của Tô Điềm sắp đến .

 

Lần ngày sinh nhật của Tô Điềm sẽ mời gia đình Lục Tĩnh Ninh qua ăn một bữa cơm, thế nên Lý Quần Anh liền nhắc đến chuyện :

 

“Con gái , sinh nhật con sắp đến đấy, lúc đó con nhất định dành thời gian đấy nhé, là mời cả nhà Tĩnh Ninh qua ăn cơm cùng mà.”

 

“Con nhớ, con nhớ mà, con sẽ ghi nhớ trong lòng.”

 

Tô Điềm gật đầu.

 

Chẳng bao lâu , mì nấu xong.

 

Hai chị em Tô Điềm và Tô An Bang bên bàn ăn, ăn uống một cách ngon lành.

 

Bên Tô Điềm đang ngon lành ăn mì, bên Tôn Minh cũng mang xấp đề thi hôm nay về đến nhà .

 

Vừa nhà Tôn Minh tìm một chỗ để chấm bài, vì đề thi của Tô Điềm chấm xong lúc còn ở trường, nên lúc Tôn Minh lấy bài mẫu để chấm bài.

 

“Cộp cộp cộp" một hồi tiếng bước chân vang lên, thấy tiếng động Tôn Minh cần ngẩng đầu cũng là ai, trong căn nhà ngoài bà thì còn thể là ai chứ?

 

Một bóng dáng đầy đặn, tròn trịa bước từ trong phòng, từ từ tiến gần Tôn Minh đang bàn.

 

Người phụ nữ mặc một chiếc váy hoa nhí, làn da trắng trẻo, chỉ là hình tròn trịa một chút, ngũ quan thanh tú.

 

Tôn Minh thì nho nhã trắng trẻo, hình g-ầy gò.

 

Thực lòng mà , hai ở bên cạnh trông thực sự quá tương xứng, ít trong trường khi nhắc đến vợ của Tôn Minh đều nhịn mà thở dài lắc đầu.

 

Đối với vợ của Tôn Minh, các đồng nghiệp trong trường đều rõ tình hình, điều kiện gia đình Tôn Minh lắm, lúc khi ngoài học là định do bên nữ bỏ tiền cho ông học đại học.

 

Loại chuyện về khi Tôn Minh thành danh, ít khuyên ông nên hủy bỏ hôn ước , nhưng Tôn Minh đều bảo , cho đến khi , Tôn Minh càng chút do dự mà cưới vợ , đối với những lời bàn tán lưng của khác, Tôn Minh hề để tâm.

 

Sống cuộc đời của , bản ông thấy , hợp hợp khác .

 

“Ông mang công việc về nhà ?

 

Đã ông bao nhiêu đừng liều mạng quá, bốn mươi tuổi , chú ý sức khỏe một chút, hầm canh gà cho ông , tranh thủ uống lúc còn nóng .”

 

Vừa dứt lời, bên tay Tôn Minh thêm một bát canh gà, vàng ươm, phía nổi một lớp váng mỡ, trông cảm giác thèm ăn.

 

“Lát nữa uống, sắp xong ngay .”

 

Tôn Minh mỉm vợ.

 

Có bài mẫu đúng là thật nha, tốc độ chấm bài là nhanh cực kỳ.

 

Người phụ nữ lời Tôn Minh , ánh mắt liếc lên bàn một cái, khi phát hiện tờ đề thi đạt điểm tuyệt đối đó, bà nhịn mà thốt lên một tiếng “ồ":

 

“Học sinh đấy, so với ông hồi trẻ đấy.”

 

“Ha ha ha ha, chỉ là so , so với thì học sinh thông minh hơn nhiều.”

 

Tôn Minh ha ha đáp một câu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-153.html.]

Chẳng , Tô Điềm so với ông hồi trẻ, thì lợi hại hơn quá nhiều .

 

Nếu là đề thi lúc ông còn trẻ, thì ông thể nào đạt điểm tuyệt đối .

 

“Đ-ánh giá cao thế ?

 

, bố bảo chúng thứ Bảy về nhà một chuyến ăn bữa cơm, bên ông thời gian ?”

 

“Có chứ, lúc nào mà chẳng thời gian?

 

Vừa chuyện hỏi thăm bố vợ một chút.”

 

Về tình hình cuộc thi đó, Tôn Minh dự định hỏi bố vợ, rằng bố vợ là của đơn vị Sở Giáo d.ụ.c, ít nhiều cũng chút tin tức chứ.

 

Nếu là bình thường Tôn Minh sẽ tiện hỏi thăm chuyện , chuyện công việc của bố vợ mà tiết lộ ngoài thì lắm, đơn vị đều quy định cả, những tin tức để lộ ngoài.

 

Tôn Minh tính toán là cứ hỏi thử một chút thôi, nếu quy định của đơn vị bố vợ thì thôi .

 

Những việc vi phạm quy định, chúng , cũng thể khó khác.

 

Ngày hôm .

 

Tô Điềm vẫn cứ canh đúng giờ bước lớp, trong giờ sớm Trần Khánh Hoa cứ ngập ngừng thôi, thỉnh thoảng liếc về phía Tô Điềm ở phía , ánh mắt đó ngay cả Vương Hổ cũng nhận .

 

Này , em, chuyện gì hả.

 

Cái ánh mắt của ông, dễ khiến hiểu lầm lắm đấy nha!

 

Thầy Tôn bắt chuyện yêu đương sớm nghiêm lắm đấy, học sinh ưu tú cũng càn nha.

 

Cuối cùng, giờ sớm kết thúc, Trần Khánh Hoa vỗ vỗ vai Tô Điềm, dám kéo b.í.m tóc nữa, sợ mắng.

 

Hôm qua Tô Điềm khá hung dữ , trông vẻ như vui .

 

“Tô Điềm, đáp án câu cuối cùng của tờ đề thi tối qua là bao nhiêu?”

 

Trần Khánh Hoa trực tiếp thẳng vấn đề hỏi.

 

Tô Điềm cần suy nghĩ, thản nhiên đáp một chữ:

 

“6.”

 

Trần Khánh Hoa đáp án của Tô Điềm, lòng lạnh toát, đáp án của là 3 mà.

 

“Làm mà tính là 6?”

 

Trần Khánh Hoa vẫn cam tâm, hão huyền vùng vẫy một chút xíu.

 

Tuy nhiên ngay đó Tô Điềm trực tiếp nghiền nát chút hy vọng yếu ớt đó của , thoắt cái chứng minh đáp án của Trần Khánh Hoa thực sự là sai lầm.

 

Vương Hổ bên cạnh hai trong mười phút giải lao mà bài tập, đúng là bệnh mà!

 

Thấy quen, bài, bệnh thì là cái gì?

 

Trọng điểm là, Vương Hổ còn hiểu câu hỏi mà hai họ , càng đả kích lòng tự tôn của hơn.

 

Thời gian trôi qua cái vèo đến chiều tối.

 

Cũng giống như hôm qua, Trần Khánh Hoa lon ton theo bên cạnh Tô Điềm cùng hướng về phía tòa nhà tổng hợp.

 

Đi đến nửa đường thì gặp Triệu Hành, Triệu Hành thấy Trần Khánh Hoa hì hì xúm , còn thần bí úp úp mở mở :

 

“Trần Khánh Hoa, bài thi hôm qua của chúng một điểm tuyệt đối đấy, ông thấy là ông ?”

 

Nghe thấy lời , ánh mắt Trần Khánh Hoa Triệu Hành chút vi diệu.

 

 

Loading...