[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 158

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái đó, dì ơi, đồ gửi tới , cháu nhà ạ, việc gì cháu đây ạ."

 

Tô Điềm tươi vẫy vẫy tay, trực tiếp xoay rời .

 

“Ơ, khi nào rảnh qua chơi nhé cháu."

 

Vương Bình con gái Thư Hân và cô bạn học quan hệ e là lắm, bèn giữ nữa.

 

Vương Bình , Thư Hàng đương nhiên cũng , nhưng dáng vẻ tràn đầy thất vọng của em gái Thư Hân, cuối cùng Thư Hàng nỡ chỉ trích điều gì, suy nghĩ một lúc, giơ tay vỗ vỗ vai Thư Hân, lên tiếng:

 

“Hay là để tìm cho em một giáo viên khác qua phụ đạo nhé, thầy Tôn rảnh thì các giáo viên khác vẫn rảnh mà."

 

“Vâng, thôi ạ, mặc dù em vẫn hy vọng thầy Tôn thể đến, nhưng thầy Tôn thời gian thì cũng đành chịu , bất kể là ai dạy em cũng đều sẽ nỗ lực hết ."

 

Nghe thấy lời trai , mặt Thư Hân lộ một nụ nhạt, đáy mắt vẫn tràn đầy sự thất lạc.

 

Cô nhất định sẽ nỗ lực, thầy Tôn dạy cô, cô nhất định sẽ dựa năng lực của chính để khiến thầy Tôn bằng con mắt khác.

 

Còn Tô Điềm rời khỏi nhà họ Thư, vài phút đến nhà họ Từ.

 

Đợi Lục Tĩnh Ninh mở cửa thấy Tô Điềm, đó gọi là một sự kinh hỉ.

 

Vội vàng rót nước lấy kẹo, đơn giản là coi Tô Điềm như trẻ con mà chăm sóc.

 

“Chị Ninh chị Ninh, chị đừng khách sáo nữa, em chỉ là đến thăm chị thôi, tiện thể mời chị thứ Tư tuần qua nhà em ăn cơm trưa, em đây chị chăm sóc em như , mời chị qua nhà ăn bữa cơm."

 

Tô Điềm dậy đón lấy chén nước, trực tiếp bắt đầu chính sự.

 

Lúc Tô Điềm mở miệng nhắc đến chuyện ăn cơm đặc biệt là sinh nhật cô, mời ăn cơm còn chuyện , ít nhiều ý biến tướng đòi quà , Tô Điềm ý .

 

Cho nên, chuyện sinh nhật thì cần thiết .

 

“Ái chà, còn bảo chị khách sáo, chị thấy nhà em còn khách sáo hơn , em xem em đến thì đến thôi còn mang đồ qua gì, em mới là một đứa trẻ, đồ đạc cứ giữ mà ăn, còn chuyện ăn cơm, thực cần khách sáo như ."

 

Lục Tĩnh Ninh mặt mày hớn hở, tiếp tục lên tiếng:

 

em ăn cơm, thì chị khách sáo nữa nhé, thứ Tư , lúc đó chị nhất định sẽ đến."

 

“Em cũng mua gì nhiều, chỉ là một ít điểm tâm thôi, tiệm điểm tâm ăn ngon lắm, là tiệm mới mở, em nghĩ bụng tiện đường mang qua cho chị Ninh nếm thử xem ."

 

“Em ngon, thì chắc chắn là ngon , trưa nay ở ăn cơm nhé?"

 

“Không , lát nữa em còn việc."

 

Tô Điềm thấy chị Ninh còn khuyên nhủ, vội vàng lên tiếng giải thích:

 

“Chị Ninh, khách sáo , em việc thật ạ."

 

Thấy Tô Điềm giống như đang đùa, Lục Tĩnh Ninh cuối cùng cũng tiếp tục giữ nữa.

 

Tiếp theo Tô Điềm nhà họ Từ lâu, chín rưỡi rời .

 

Sau khi rời khỏi khu tập thể, Tô Điềm tự đạp xe về phía đơn vị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-158.html.]

Hôm nay Tô Điềm cần dùng xe đạp, Lý Quần Anh đặc biệt bảo Tô Minh Kinh để xe đạp ở nhà.

 

Chuyện đạp xe đạp , Tô Điềm bắt nhịp cực nhanh, dù kiếp cũng , kiếp nhặt kỹ năng , chẳng tay chân là .

 

Cùng lúc đó, ở phía bên , Tôn Minh bèn hỏi về chuyện cuộc thi toán học.

 

Nhà họ Tằng.

 

Tằng Chí Kiệt, cũng chính là nhạc phụ của Tôn Minh, năm nay ngoài năm mươi tuổi .

 

Con gái nhà họ Tằng năm đó thể đính hôn với Tôn Minh cũng là do ông quyết định, năm đó ông trúng trai trẻ Tôn Minh , Tôn Minh nghiệp xong cũng chứng minh tầm của ông sai, Tôn Minh hạng bội tình bạc nghĩa, điều cũng khiến Tằng Chí Kiệt càng thêm tán thưởng con rể .

 

Hơn nữa con gái và Tôn Minh là vợ chồng mười mấy năm , bên ngoài cũng chuyện lộn xộn gì, Tằng Chí Kiệt càng coi Tôn Minh như con trai mà đối đãi.

 

Ông lớn tuổi , hai năm nữa là nghỉ hưu, chuyện công việc ông thông thường mang về nhà.

 

Thế nên, lúc thấy Tôn Minh hỏi về chuyện cuộc thi , Tằng Chí Kiệt ngạc nhiên.

 

Trước đây thấy Tôn Minh hỏi han những chuyện như thế , giờ đây ngóng .

 

“Tôn Minh , chúng một nhà, bố lời thẳng."

 

“Chuyện công việc của bố, bố tán thành việc con ngóng quá nhiều, còn về chuyện cuộc thi đó, tình hình cụ thể bên sở giáo d.ụ.c bọn bố cũng còn rõ lắm, chúng xem chính sách, xem quyết định của cấp ."

 

“Có con cũng ngóng tin tức gì ?

 

Có một việc cấp xuống văn bản thì đều tính xác định, con hạng vô duyên vô cớ hỏi bố những chuyện như thế , thẳng , rốt cuộc là ai khiến con quan tâm đến chuyện như ?"

 

Tằng Chí Kiệt sống hơn nửa đời , khả năng nhận sự việc vẫn khá , liếc mắt một cái là nhận Tôn Minh hỏi chuyện mười phần thì đến tám chín phần là liên quan đến khác.

 

Không ngoài hai nguyên nhân, một là bỏ tiền lấy Tôn Minh điểm đột phá để ngóng chuyện cuộc thi, chuyện cuộc thi gần đây nhiều đều tình hình.

 

Còn một điểm nữa, đó chính là Tôn Minh học sinh tham gia cuộc thi , cho nên ngóng tình hình.

 

Trong hai trường hợp Tằng Chí Kiệt nghiêng về trường hợp thứ hai hơn.

 

Ông quá hiểu con Tôn Minh , hồi trẻ quá thật thà, vốn dĩ lúc Tôn Minh mới nghiệp chuẩn đến đơn vị khác việc, vẫn là bản cảm thấy thích ứng mà chuyển sang giáo viên, cho rằng lũ trẻ trong trường đơn thuần, mối quan hệ giữa các đồng nghiệp cũng tương đối đơn giản, cái nghề giáo viên một mạch mười mấy năm trời.

 

Cái tính cách , nếu thực sự nhận tiền giúp ngóng, thì cũng sẽ bám trụ ở trường đến tận bây giờ .

 

“Ha ha ha, còn bố vẫn là hiểu con nhất, bố một nhà , con cũng lời thẳng, học sinh con dẫn dắt chúng đều xuất sắc, đặc biệt là một đứa trẻ, con cảm thấy cơ hội đạt giải là lớn, con cuộc thi sẽ các trường khảo sát tuyển thẳng, chuyện ..." là thật giả ạ?

 

Con rể vẻ mặt mong đợi, Tằng Chí Kiệt mỉm gì, ánh mắt đó chỉ thể tự lĩnh hội thể diễn tả bằng lời.

 

“Xem con lòng tin đấy, đứa trẻ con coi trọng như , bố bên đến lúc kết quả cuộc thi , bố sẽ lưu ý giúp con một chút, tên là gì nhỉ?"

 

“Tô Điềm, Tô trong Tô Châu, Điềm trong đồ ngọt ạ."

 

Tôn Minh cần suy nghĩ buột miệng trả lời một câu.

 

Tằng Chí Kiệt cách dùng từ miêu tả của con rể, nhịn .

 

Đồ ngọt Tô Châu, Tô Điềm, tên đứa trẻ vẻ giống như một kẻ hảo ngọt ?

 

 

Loading...