[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn thấy điếu thu-ốc lãnh đạo đưa tới, Thẩm Chính theo phản xạ xua xua tay từ chối, “Lãnh đạo, em hút nữa ạ."

 

“Không hút, nhớ là hút thu-ốc mà?

 

Cậu thế?"

 

“Bỏ ạ, hút thu-ốc ngợm ám mùi quá."

 

Thẩm Chính giải thích một câu.

 

“Ha ha ha, đại nam nhi mà còn sợ mùi, lời của quen lắm nhé, giống hệt như bà thím của chê hút thu-ốc ám mùi , đối tượng, thì nghi ngờ thằng nhóc vấn đề đấy."

 

Vương Kiến Đức hì hì trêu chọc.

 

Ngay lúc hai đang chuyện, qua cánh cửa văn phòng, bên trong thấp thoáng truyền giọng của Tô Chấn Hưng.

 

Nghe thấy tiếng , Thẩm Chính về phía văn phòng, vẻ vô tình thản nhiên mở miệng hỏi:

 

“Tô Chấn Hưng đang gọi điện cho ai thế ạ?"

 

“Gọi cho Tiểu Tô đấy, hình như mấy ngày nữa là sinh nhật Tiểu Tô, chẳng Tô Chấn Hưng sắp cùng các dẫn đội ngoài , e là về kịp, nên đặc biệt gọi điện cho Tiểu Tô đấy."

 

Sinh nhật, Tiểu Tô...

 

Tô Điềm!

 

Trong đầu Thẩm Chính lập tức lóe lên một tia sáng, hiểu .

 

Thứ Tư, Tô Điềm đón sinh nhật.

 

Đáng tiếc là thời gian, nhưng điều ngăn cản việc, đến thì quà nhất định đến.

 

Vấn đề là, quà tặng cái gì?

 

Đây là đầu tiên tặng quà sinh nhật cho con gái, kinh nghiệm mà.

 

Với tốc độ sét đ-ánh kịp bưng tai xong chuyện dẫn đội ngoài, bên trong văn phòng Tô Chấn Hưng còn gọi xong điện thoại, Thẩm Chính vội vàng rời .

 

Vài phút , tại ký túc xá.

 

“Quà sinh nhật á?"

 

Tần Dương trợn to mắt, vẻ mặt thể tin nổi Thẩm Chính, đ-ánh giá em từ xuống từ trong ngoài một lượt.

 

Thẩm Chính đến mức chút tự nhiên, hắng giọng định mở miệng giải thích.

 

Tần Dương nữa lên tiếng.

 

“Thẩm Chính, vẫn là đối xử với nhất, nhưng sinh nhật còn hơn nửa tháng nữa cơ."

 

Thẩm Chính:

 

???

 

“Cho nên, quà cáp thực cần vội vàng thế ."

 

Tần Dương bổ sung nốt vế , vẻ mặt “ khách sáo quá ".

 

Trong lòng Tần Dương cảm động lắm, cảm thấy Thẩm Chính ngày càng tình hơn, quen hơn hai mươi năm, vẫn còn cái cảm giác nghi thức cơ đấy!

 

Không hổ là em mà!

 

Thẩm Chính ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với cái đó của Tần Dương.

 

Anh lập tức Tần Dương cho hình luôn!

 

Tần Dương:

 

“Người em , thực sự là quá khách sáo đấy!!”

 

Thẩm Chính:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-160.html.]

“Người em , thực sự là quá mặt dày đấy!!”

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tặng vé Bá Vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 11:

 

59:

 

03 ngày 05/10/2023 đến 01:

 

35:

 

07 ngày 06/10/2023 nha~

 

Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Hoa lạc thanh thanh gõ ngọc giai 52 chai; wan 5 chai; Ha ha 2 chai; Thần Hy ma ma, Cynthia, Quả T.ử 1 chai;

 

Rất cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!

 

Chương 50 Chương 50

 

◎Phần 2◎

 

Màn đêm buông xuống, chân trời chỉ còn sót một dải sáng mờ ảo, cùng với làn gió đêm se lạnh, một bóng vội vã lướt qua.

 

Vội vội vàng vàng, vội vội vàng vàng, Tô Điềm đến lớp bồi dưỡng, mắt trong lớp học.

 

Không thấy thầy Tôn, lắm, muộn.

 

Cô cũng ngờ ở bên đơn vị mất nhiều thời gian đến , buổi chiều thực ban đầu là định , đột nhiên gặp thầy, thế là chuyện một chút về dự án, đó gặp đồng nghiệp trong nhóm dự án, chính là Lý Hiếu Văn từng gặp mặt , một tài liệu dự án hiểu lắm, khó khăn lắm mới gặp liền kéo Tô Điềm hỏi han, cái cuộc hỏi han kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, từ hơn ba giờ chiều kéo đến tận hơn năm giờ chiều, nếu Tô Điềm còn việc, Lý Hiếu Văn vẫn còn thể hỏi tiếp.

 

Cuối cùng thấy sắc mặt Tô Điềm giống như đang lời thoái thác, thực sự việc, lúc mới chút thất vọng thả .

 

Tô Điềm chân mới bước lớp học, chân chỗ bên cạnh cô Trần Khánh Hoa và Triệu Hành chiếm giữ, đối với tình huống các bạn học lớp bồi dưỡng quen , bắt đầu từ ngày thứ hai lên lớp, hai dường như biến thành tả hữu hộ pháp của bạn học Tô Điềm, bám vô cùng.

 

Các bạn học khác sáp gần, chẳng qua là quen thuộc với Tô Điềm bằng hai bọn họ thôi, cho nên , chỉ thể trơ mắt mối quan hệ của Tô Điềm với Trần Khánh Hoa và Triệu Hành ngày càng hơn, mỗi lớp bồi dưỡng ba đều cạnh tranh lẫn , đơn giản là điên cuồng đến tột độ.

 

Một Tô Điềm đủ , còn thêm một “tam lang liều mạng" Trần Khánh Hoa, sự thúc đẩy của hai thêm một Triệu Hành.

 

Trước đây Triệu Hành đều là cái tính tình chăng chớ, bài, học tập đều tùy hứng tùy duyên, giờ thì trực tiếp lôi kéo trở thành một thiếu niên ham học hỏi.

 

Tại chỗ , ba chú ý bắt đầu khẽ giọng chuyện với .

 

“Tô Điềm, muộn đấy."

 

Triệu Hành ghé sát hạ thấp giọng , tò mò hỏi:

 

“Cậu thế, nào thấy cũng vẻ bận rộn, bên nhóm học tập cũng thời gian tham gia, cứ đến lúc nghỉ lễ là thấy bóng dáng , lén lút học tập lưng bọn đấy?"

 

“Đồ ngốc, Tô Điềm đừng để ý đến , giao du quá mức sẽ ảnh hưởng đến chỉ thông minh đấy."

 

Bên cạnh Trần Khánh Hoa thản nhiên mở miệng một câu, vẫn luôn nghi ngờ bộ chỉ thông minh của Triệu Hành đều dùng môn toán , nếu thì các thành tích khác của nát bét, duy chỉ môn toán là khá khẩm, việc cũng như thiếu dây thần kinh , Trần Khánh Hoa từng thấy ai thiếu tâm nhãn hơn cái tên Triệu Hành .

 

Đối với lời mỉa mai của Trần Khánh Hoa, Triệu Hành trực tiếp vặc một câu:

 

“Cậu mới là đồ ngốc, là mọt sách, tư cách gì mà giễu cợt , về nhà soi gương chúng cũng tám lạng nửa cân thôi, chẳng ai hơn ai ."

 

Một kẻ ngơ, một kẻ ngốc, hai trông đều vẻ thông minh cho lắm, Tô Điềm lấy sách vở đặt lên mặt bàn, để đó mới mở miệng trả lời câu hỏi lúc nãy của Triệu Hành, “ muộn, chỉ cần lớp thầy Tôn, thì tính là muộn."

 

Nói dối một cách nghiêm túc, chính là đang về Tô Điềm.

 

Triệu Hành trợn to mắt, tỏ ý:

 

“Còn thể hiểu như .”

 

Trần Khánh Hoa:

 

“Sự thông minh của đều dùng chỗ cả , lợi hại thật.”

 

Ở vị trí phía bên lớp học, Thư Hân hôm nay tràn đầy tự tin, buổi chiều giáo viên mà trai mời qua bổ túc cho cô , Thư Hân phát hiện nhiều đề bài đều là chỗ thầy Tôn bên còn giảng tới, đối với những chỗ đây hiểu cô cũng cố gắng dùng thời gian một buổi chiều để hiểu bảy tám phần.

 

 

Loading...