[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tô Minh Quảng vẫn lên tiếng, việc ông cũng tác dụng, chuyện Kim Yến quyết định thì bao giờ ông tác dụng cả.”

 

Chỉ là chuyện tiền xe, Kim Yến tự nghĩ cách, phía hai ông bà già chắc là sẽ buông tay , một chuyến xa như tốn bao nhiêu tiền cơ chứ.

 

Kim Yến cũng hai ông bà già sẽ bỏ tiền , nhưng Kim Yến quyết định , cả nhà lão tam ngoài tiền đó chẳng lẽ hai ông bà già lén lút đưa cho , nếu với cái tính cách nhà lão tam còn thể tự tiền chắc?

 

Tiền của hai ông bà già, phòng lớn của họ cũng nên một phần.

 

——

 

Tô Điềm cô đón cái sinh nhật , mà ở quê bên còn xảy một màn như .

 

Lúc Tô Điềm vẫn đang ở trường học tiết học.

 

Đợi đến khi tiếng chuông tan học buổi trưa vang lên, Trần Khánh Hoa lập tức ghé sát , Tô Điềm đang thu dọn đồ đạc nhận động tĩnh của bạn học Trần bên cạnh, nghiêng đầu vẻ mặt nghi hoặc qua.

 

“Làm gì thế?

 

Bạn nhà ăn ăn cơm ?”

 

Tô Điềm tay ngừng thu dọn đồ đạc, mở miệng hỏi một câu.

 

Dứt lời, ở cửa lớp Triệu Hành cũng bước nhanh .

 

Sau đó khung cảnh từ một biến thành hai chằm chằm cô, Tô Điềm mở miệng hỏi một câu:

 

“Hai các bạn chằm chằm gì thế?

 

nhé, hôm nay học tập gì hết, về nhà ăn cơm, các bạn nên gì thì nấy .”

 

Hôm qua là trưa nay cùng sinh hoạt nhóm học tập nữa , , giờ nên là đại tập thể học tập mới đúng, từ “nhóm" còn thích hợp để miêu tả hoạt động tập thể của hai ba mươi con nữa .

 

“Biết mà mà, hôm nay sinh nhật bạn, đặc biệt qua đây với bạn một câu sinh nhật vui vẻ, cái tặng cho bạn nè.”

 

Triệu Hành hào phóng từ trong cặp sách lôi một cái hộp, là một món đồ chơi nhỏ, trông hồng hồng phấn phấn, đáng yêu.

 

Búp bê treo, cho dù nó đáng yêu, cũng ngăn cản sự kháng cự của Tô Điềm đối với nó.

 

Màu hồng, màu của đàn ông thép, Triệu Hành vẫn còn là trai thẳng cơ mà, nha, tưởng con gái đều thích mấy thứ hồng hồng phấn phấn thế ?

 

Còn đợi Tô Điềm lên tiếng, Trần Khánh Hoa bên cạnh cũng lấy một cuốn sổ tay đặt lên bàn học của Tô Điềm, chút ngại ngùng mở miệng :

 

“Sinh nhật vui vẻ, cái tặng cho bạn.”

 

Ánh mắt Tô Điềm quét qua cuốn sổ tay màu hồng , gì cho , ngẩng đầu hai , cô mỉm mở miệng :

 

“Cảm ơn hai nhé, thực cần khách khí như ?”

 

“Không , sinh nhật bạn bọn nhất định thể hiện một chút, cảm ơn bạn mấy ngày nay phụ đạo cho bọn , màu đặc biệt ?

 

hỏi , con gái các bạn đều thích màu , cũng thấy nó hợp với bạn.”

 

Đưa tay cầm lấy hai món quà, Tô Điềm mỉm .

 

Chỉ hỏi một câu, hợp ở chỗ nào chứ?

 

Thực so với màu hồng, Tô Điềm thích màu đen trắng dứt khoát giản dị đại phương hơn, kinh điển bao giờ mốt, hoặc màu đỏ thẫm Tô Điềm cũng thích, nổi bật, tinh thần.

 

Chính là cái màu hồng , Tô Điềm cảm thấy xác suất lớn là sẽ dùng đến mấy, nhưng dù cũng là tấm lòng của đối phương, Tô Điềm tươi rói mở miệng cảm ơn một phen.

 

Qua hai phút, ba cùng rời khỏi lớp học, Tô Điềm phía cổng trường, còn Trần Khánh Hoa và Triệu Hành thì về phía nhà ăn của trường.

 

Đi đường, Trần Khánh Hoa nghĩ đến biểu cảm của Tô Điềm lúc nhận quà , vẻ mặt đầy nghi hoặc sang Triệu Hành bên cạnh, mở miệng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-168.html.]

 

“Có Tô Điềm thích quà lắm ?”

 

“Làm thể chứ?”

 

“Sao thể, thấy Tô Điềm chính là thích, sớm ông , mua một cuốn sổ bìa đen trắng thấy cũng .”

 

“Này , thẩm mỹ của ông là kiểu gì , con gái thích màu hồng, đặc biệt ngóng , sai .”

 

Triệu Hành tự tin vô cùng.

 

Nhìn bộ dạng của Triệu Hành, Trần Khánh Hoa càng thêm hối hận vì lời cái thằng ngốc , cảm giác chính là quá đáng tin.

 

……

 

Chờ đến khi Tô Điềm về đến nhà, cửa ngửi thấy mùi thơm .

 

Còn thấy động tĩnh náo nhiệt trong nhà, tiếng thì chắc là chị Ninh và đều qua đây .

 

“Ái chà, Tô Điềm về , đây đây, mau nhà , nãy chị còn em một bàn thức ăn ngon, chỉ đợi em về thôi, em mà về nữa là chị sắp thèm ch-ết đây.”

 

Cách một bức tường sân cao Lục Tĩnh Ninh liếc mắt cái thấy Tô Điềm bên ngoài, lập tức cao giọng .

 

“Chị Ninh, chị cũng quá đấy.”

 

Tô Điềm tươi cửa, thấy Từ Võ bên cạnh chị Ninh, mỉm chào một câu:

 

“Anh rể.”

 

“Vào , đừng khách khí nữa, Tô Điềm em hôm nay sinh nhật em chứ, còn để chị tự nhận , nếu chị chẳng chuẩn quà .”

 

Nhắc đến chuyện , Lục Tĩnh Ninh trách móc liếc Tô Điềm một cái, kéo bàn tay nhỏ nhắn của Tô Điềm, trắng trẻo mềm mại, mềm mượt, Lục Tĩnh Ninh nhịn sờ thêm hai cái.

 

He he he cái phúc , cô hưởng thằng cháu ngoại .

 

Đối với chuyện sinh nhật Tô Điềm, đương nhiên cũng tự cô nhận , mà là thằng cháu ngoại cô mới chứ.

 

Còn ý gì với , thế thì đúng là quá cứng miệng , đến cả sinh nhật cũng nhớ, đây vẫn là... bạn bè ?!

 

Chẳng thấy Thẩm Chính tặng quà sinh nhật cho bạn như Tần Dương bao giờ, cho nên, bạn bè và “bạn bè” vẫn là sự khác biệt.

 

Mà Tô Điềm thấy lời của chị Ninh cũng sững sờ một chút, cô thật sự ngờ chị Ninh sinh nhật .

 

“Vào , đều đừng ngoài chuyện nữa, rửa tay nhà ăn cơm thôi, thức ăn sắp nguội hết .”

 

Lý Quần Anh vung tay một cái chào mời nhà ăn cơm.

 

Một bữa cơm náo nhiệt, ăn xong Lục Tĩnh Ninh và gia đình họ liền rời , khi cũng quên để món quà thuộc về Tô Điềm.

 

Trên đường về nhà, Lục Tĩnh Ninh he he he .

 

Nhìn Lục Tĩnh Ninh đang he he bên cạnh, ba đàn ông khác trong nhà đều lộ vẻ nghi hoặc qua.

 

Chuyện gì thế?

 

“Ha ha ha ha, đoán xem, thằng nhóc Thẩm Chính tặng quà sinh nhật gì cho Tô Điềm nào?”

 

Từ Võ lên tiếng, đoán .

 

Món quà Thẩm Chính gửi tới bọc kỹ như , ai là cái gì chứ.

 

đoán chắc là món quà ý nghĩa, thằng cháu ngoại nhà lớn , theo đuổi con gái .”

 

 

Loading...