[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 174
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:33:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đối thủ, cháu á?"
Chỉ ngón tay , Tô Điềm ngờ chuyện còn liên quan đến thầy .
Thôi , ai bảo thầy săn đón quá chi.
Tô Điềm thả lỏng lòng , thầm an ủi:
ai ghen tị thì là kẻ bất tài.
Cô chính là vì quá xuất sắc nên mới khiến ghen tị.
Ôi trời, thu liễm cái vẻ mặt đắc ý đó , viện trưởng Lưu cảm thấy Tô Điềm ngày càng giống cái tính khí đó của lão Đường .
Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, câu thể hiện rõ mồn một lão Đường và Tô Điềm.
Một lúc Tô Điềm và viện trưởng Lưu chuyện xong xuôi, hai mới nghiêm túc mặt Triệu Chấn Vũ và những khác.
Viện trưởng Lưu về văn phòng, Tô Điềm dẫn hai đến phòng thí nghiệm.
Vừa hôm nay sẽ thử nghiệm sử dụng vật liệu mới, chế tác thiết kế, hai mảng đều cần thử nghiệm từng bước....
Trường học, tòa nhà tổng hợp.
Sau khi loại bỏ ba mươi sinh viên thì chỉ còn ba , giờ đây còn một xin nghỉ phép vượt cấp, chạy mất hút , trong lớp hiện giờ chỉ còn hai sinh viên.
Ở vị trí phía , Trần Khánh Hoa và Triệu Hành cảm nhận rõ ràng hôm nay tâm trạng thầy Tôn .
Từ lúc thầy Tôn bước lớp, sắc mặt khó coi vô cùng, xung quanh bao trùm áp lực thấp.
Khiến Triệu Hành dám thở mạnh, chỉ sợ thầy Tôn để mắt tới là xong đời.
Còn nữa còn nữa, Tô Điềm , đến lớp.
Cho nên Triệu Hành đoán thầy Tôn tâm trạng , mười phần thì đến tám chín phần là liên quan đến Tô Điềm.
Trên bục giảng, Tôn Minh nhận ánh mắt Triệu Hành lén sang, tức khắc ngẩng đầu .
Vội vàng cúi đầu bài.
Em chăm chỉ, thầy Tôn đừng em nữa.
Triệu Hành gào thét trong lòng, tim đ-ập thình thịch, may mà một lúc thầy Tôn thu hồi tầm mắt.
Tôn Minh thời gian chỉnh đốn Triệu Hành, lúc ông đang bận rộn sắp xếp tài liệu, ông nhất định dành cho Tô Điềm sự “quan tâm đặc biệt", đưa cho cô một bộ đề thi thi đấu độ khó vô tiền khoáng hậu.
Hừ hừ, xin nghỉ phép, để Tô Điềm nặng nhẹ thế nào, đừng tưởng thông minh là thể gì thì .
Nếu bộ đề Tô Điềm , Tôn Minh tưởng tượng cảnh tượng đó , lúc đó ông dạy bảo Tô Điềm cho , vẫn nên khiêm tốn một chút, sinh viên thì nên học hành t.ử tế, xin nghỉ phép là nên.
Để “chỉnh" Tô Điềm, Tôn Minh cũng tốn ít công sức, thậm chí tìm kiếm các đề khó từ đủ nguồn, chỉ để cho Tô Điềm nếm mùi đau khổ của nhân gian.
Đối lập với cực lạc chính là khổ cực, Tô Điềm cậy thông minh mà gì thì , đúng là trách nhiệm với bản .
Phía , Trần Khánh Hoa vẻ mặt u ám của thầy Tôn, một trực giác mơ hồ rằng:
Nguy hiểm, nguy hiểm, nguy hiểm.
Thầy Tôn lúc , ai va là tiêu đời.
Mặc niệm cho Tô Điềm ba giây, hy vọng ngày mai Tô Điềm đến thể chịu cơn hỏa khí của thầy Tôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-174.html.]
Ngày hôm .
Tô Điềm mới đến trường, chỗ vài phút thì thầy Tôn tới, ông ở cửa lớp, vẻ mặt nghiêm nghị gọi một câu.
“Tô Điềm, đến văn phòng một chuyến."
Hỏng , Tô Điềm sắc mặt thầy Tôn, trong đầu hiện lên bốn chữ... tính sổ kỳ nghỉ.
Vừa mới dậy, Tô Điềm liền thấy Trần Khánh Hoa ở hàng ghế nhỏ giọng một câu “bảo trọng".
“Không , thầy Tôn động tay động chân là ."
Tô Điềm còn tâm trạng trêu đùa Trần Khánh Hoa một câu, đó mới về phía cửa lớp.
Ngoan ngoãn theo thầy Tôn, Tô Điềm lúc trông ngoan hiền hết mức thể.
Chỉ là xảy chuyện xin nghỉ vượt cấp hôm qua, Tôn Minh còn tin cái tính cách đầy tính “lừa bịp" và khuôn mặt của Tô Điềm nữa .
Đừng tưởng giả vờ đáng thương là chuyện sẽ trôi qua.
Chuyện , hôm nay bài thi đạt một trăm tám mươi điểm thì xong .
Cho Tô Điềm biên độ trừ điểm là hai mươi điểm, Tôn Minh cảm thấy đủ hào phóng .
Ngồi đối diện thầy Tôn, cúi đầu bài thi mặt, Tô Điềm ngẩng đầu ông.
“Làm , tổng điểm hai trăm, đạt một trăm tám mươi thì chuyện hôm qua sẽ bỏ qua, chuyện xin nghỉ cũng truy cứu, nhưng nếu một trăm tám mươi, thì tối nay em ngoan ngoãn ở bồi dưỡng, chỉ còn một tuần bồi dưỡng nữa thôi, em chuyện gì mà thể lùi một chút?"
Tô Điềm chớp mắt thầy Tôn.
Chuyện đó của cô, thực sự thể lùi .
Nhóm dự án bao nhiêu , bao nhiêu việc, với tư cách là phụ trách dự án, Tô Điềm nếu thể lùi thì xin nghỉ , cô phân biệt bên nào nặng bên nào nhẹ, cũng dự tính của riêng .
Dự án chậm một ngày là tốn thêm tiền một ngày, kinh phí đang bùng cháy, thức đêm thông chốt là may , vì cuộc thi toán mà đẩy lùi dự án, đùa gì .
Không , tuyệt đối .
Tôn Minh thấy Tô Điềm cầm b.út máy lên, tim tức khắc treo lên cổ họng.
Đợi Tô Điềm bắt đầu bài, mắt Tôn Minh dán c.h.ặ.t ngòi b.út của cô rời, Tô Điềm một câu, Tôn Minh đối chiếu đáp án trong đầu.
Không hề lơi lỏng, ngay cả các bước giải bài của Tô Điềm, Tôn Minh cũng bới lông tìm vết.
An phận bài, khiêm tốn , Tô Điềm vùi đầu việc.
Mười phút, hai mươi phút, nửa tiếng... bốn mươi phút.
Cuối cùng, cây b.út máy tay Tô Điềm dừng .
Hầu như ngay khoảnh khắc Tô Điềm dừng động tác, Tôn Minh nhanh ch.óng giật lấy bài thi.
Tôn Minh nhanh ch.óng cầm b.út đỏ bàn, bắt đầu chấm bài.
Vừa tuy ông luôn Tô Điềm bài, nhưng những câu đầu ông còn theo kịp, những câu khó phía ngay cả bản Tôn Minh cũng thể qua là hiểu ngay , đặc biệt là một câu lượng tính toán cực lớn, về khoản tính nhẩm ông bằng Tô Điềm, thầy Tôn chỉ thể tội nghiệp tự dùng b.út tính toán cẩn thận, đối chiếu đáp án của Tô Điềm.
Huhu, với tư cách là một giáo viên, ông thấy thật hèn mọn.
Trong văn phòng, tại bàn việc của thầy Tôn, phong cách vẽ tranh đảo ngược hai cực.
Lúc đầu là thầy Tôn xem, sinh viên Tô bài, giờ là thầy Tôn hì hục , Tô Điềm vẻ mặt thong dong , kiểu gì cũng thấy cái phong cách thật kỳ quái.