[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 182
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lại tiếp, nghiên cứu thì một thất bại chẳng đại diện cho điều gì, Tô Điềm lòng tin việc chế tạo, một thì hai , hai thì ba .”
Nếu nghiên cứu nào cũng giống như Vương Diễm Lệ, mới thất bại một kêu gào nữa, thì còn nghiên cứu gì nữa, chi bằng sớm về nhà nuôi lợn cho xong.
Nguyên liệu dễ kiếm, Tô Điềm còn ?
Cần gì đến lượt Vương Diễm Lệ tới dạy bảo cô?
Khoảng mười phút , viện trưởng Lưu ngọn ngành sự việc từ miệng Tô Điềm, lúc viện trưởng Lưu cũng cảm thấy trẻ tuổi Vương Diễm Lệ thật hiểu chuyện.
Giáo sư Diệp bảo các đến để ghi chép dữ liệu, chứ để các chỉ tay năm ngón dạy khác việc, hơn nữa, bản lĩnh dạy bảo Tô Điềm thì lão Đường là một, Vương Diễm Lệ lấy phận gì chứ?
“Tô Điềm, chuyện , thế , cháu cũng đừng giận, lát nữa sẽ trao đổi với bên Vương Diễm Lệ, chuyện cũng sẽ đ-ánh tiếng với bên giáo sư Diệp một tiếng, nhưng giai đoạn ước chừng hai họ vẫn nhóm dự án, nguyên liệu là bên đó cung cấp, ghi chép dữ liệu cũng là chúng hứa từ , cho nên... cháu hãy kiềm chế tính khí một chút."
“Đừng hiểu lầm, ý của để cháu chịu uất ức, mà là chuyện gì cứ với , sẽ giải quyết cho cháu, ý là ."
Viện trưởng Lưu sợ Tô Điềm hiểu lầm, còn đặc biệt giải thích thêm một tràng phía .
“Không , đến thì cứ đến thôi, còn như , cháu vẫn dám đuổi ngoài."
Trên mặt Tô Điềm lộ nụ rạng rỡ.
Nghe thấy lời của Tô Điềm, viện trưởng Lưu cũng chọc , “Được , cháu đuổi , lát nữa lăng xăng chạy về cũng là phía bên họ, chuyện nguyên liệu của cháu thế nào ?"
“Đuổi , nếu thành công chẳng cháu mất mặt ?"
Tô Điềm tủm tỉm chỉ linh kiện bàn thí nghiệm, ai ở bên cạnh líu lo dạy cô việc, Tô Điềm lẽ nào thành công?
“Vậy, ngoài gọi nhé?
Dữ liệu vẫn ghi chép, đừng khó công việc."
Viện trưởng Lưu thử thăm dò khuyên bảo.
“Đừng đừng đừng, hôm nay cứ để bọn họ nghỉ ngơi t.ử tế , đừng phòng thí nghiệm nữa, dữ liệu cũng cần họ ghi chép, chút việc nhỏ cháu tiện tay là xong, thì phòng thí nghiệm đông thế , ghi chép dữ liệu mà còn ?"
Tô Điềm định để tiếp tục gây thêm phiền phức cho .
“Được , lát nữa nhớ đưa dữ liệu cho ."
Viện trưởng Lưu nhẹ một tiếng, cũng gì thêm.
“Vậy đây, cháu tiếp tục việc , phiền cháu nữa."
Viện trưởng Lưu thêm một câu xoay ngoài.
Viện trưởng Lưu ngoài thầm oán trong lòng:
“Cái cô trẻ tuổi Tô Điềm cũng thật thù dai, tính khí nhỏ nhen ngày càng giống lão Đường , một lời hợp là đuổi khỏi phòng thí nghiệm, phong cách thật sự là thừa hưởng từ lão Đường.”
Nhắc đến lão Đường, chăng lúc đầu lão Đường tính Tô Điềm kiểu nhẫn nhục chịu đựng, nếu lão Đường chẳng lo lắng chút nào việc Tô Điềm bắt nạt?
Tô Điềm bắt nạt, giờ đây bắt nạt chẳng là hai chuyên gia đang canh bên ngoài phòng thí nghiệm đó .
Cùng với tiếng “cạch" một cái, viện trưởng Lưu bước khỏi phòng thí nghiệm, liền thấy hai đang chờ cửa với vẻ mặt đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-182.html.]
Vẫn tiếp tục công tác tư tưởng thôi, viện trưởng Lưu thở dài một tiếng trong lòng, nhanh ch.óng điều chỉnh tâm trạng, mặt lộ một nụ , hướng về phía hai đang mong ngóng qua mà :
“Không , hai ngày mai hãy , hôm nay cứ nghỉ ngơi ."
“Ý gì chứ, viện trưởng Lưu, ông quản những trong nhóm dự án ?
Họ quá đáng lắm, cứ thế đuổi chúng ngoài, chúng dù cũng là đến để ghi chép dữ liệu mà."
Vương Diễm Lệ ấm ức tố cáo, dáng vẻ như đang chờ viện trưởng Lưu đòi công bằng cho .
“Vương chuyên gia, cô , chuyện của nhóm dự án thì Tô Điềm là phụ trách dự án, Tô Điềm cô quyền đưa bất kỳ quyết định nào, nguyên liệu là bên các xin chuyển đến thì sai, nhưng các đến là để ghi chép dữ liệu, chứ đến để cãi , cô nghi ngờ thiết kế của thì thôi , cô còn lớn tiếng ầm ĩ..."
Viện trưởng Lưu cảm thấy đuổi cô ngoài là nhẹ tay lắm .
“Chuyện cả hai bên đều , Tô Điềm , các cũng nên tự kiểm điểm , đôi bên đều tự phản tỉnh, đều việc trong cùng một nhóm dự án, chuyện gì thể t.ử tế, cứ đ-ánh nh-au mới ."
Người hiểu thì đều hiểu cả mà.
“Đ-ánh thắng thì tù, đ-ánh thua thì viện, thật chẳng đáng, đều bình tĩnh , thanh niên hỏa khí đừng lớn quá."
Bề ngoài viện trưởng Lưu xử lý vẻ là mỗi bên phạt một nửa, nhưng thực tế vẫn là thiên vị Tô Điềm, bởi vì ông khiển trách Vương Diễm Lệ và , còn lúc nãy trong phòng thí nghiệm ông khiển trách Tô Điềm, một câu nặng lời cũng nhé!
Lời đến mức , ý của viện trưởng Lưu rõ ràng, ông tiếp tục :
“Còn nữa, khi các đuổi ngoài, nhóm dự án dùng nguyên liệu linh kiện ."
Câu cuối cùng như đóng đinh cột, cho nên, đừng tùy tiện nghi ngờ thiết kế của Tô Điềm, sẽ vỗ mặt đôm đốp đấy.
Vương Diễm Lệ vốn định tranh luận vài câu, khi thấy lời của viện trưởng Lưu, lập tức im bặt.
Vương Diễm Lệ kẻ vô lý gây sự, càng vì lý do cá nhân mới nghi ngờ thiết kế của Tô Điềm, cô thật sự góc độ chuyên môn để đưa ý kiến.
giờ thì , Tô Điềm , những nghi ngờ đó của Vương Diễm Lệ chẳng trở thành một trò .
Nghĩ đến đây, Vương Diễm Lệ cảm thấy chẳng cần tranh luận gì nữa.
Hóa bận rộn nửa ngày, dân chuyên nghiệp như cô chẳng bằng một kẻ nghiệp dư như Tô Điềm .
Nghĩ đến đây Vương Diễm Lệ chút hụt hẫng, rốt cuộc ai mới là chuyên ngành nguyên liệu đây, Tô Điềm chuyên ngành cơ khí , tại chuyện chuyên ngành nguyên liệu cô giỏi hơn cả ?
Thật là, tức ch-ết !
Đến buổi tối, sự thật chứng minh Tô Điềm chỉ giỏi chuyên môn cơ khí nguyên liệu, mà phương diện ghi chép dữ liệu cũng đè bẹp Vương Diễm Lệ.
Vương Diễm Lệ cầm bản dữ liệu nhóm dự án gửi tới, càng xem càng thấy đau lòng, càng xem càng thấy... hu hu hu, cô đúng là đồ bỏ !
Bên cạnh, Triệu Chấn Vũ Vương Diễm Lệ đỏ hoe mắt, lên tiếng mà tiếp tục đối soát dữ liệu.
Nhìn thấy bản dữ liệu , Triệu Chấn Vũ cũng vô cùng khâm phục cô gái trẻ Tô Điềm .
Lợi hại thật, dường như gì là đồng chí Tô Điềm .
Chiến sĩ năng, Tô Điềm bước khỏi phòng thí nghiệm, thời gian là bốn giờ sáng.