[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 191

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ánh mắt thầy Tôn học trò của đầy vẻ cẩn trọng và khép nép.

 

Bộ dạng của thầy thực sự quá khiêm nhường, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đối mặt với bạn học Tô Điềm, thầy bắt buộc hạ thấp tư thế để đối đãi cho thật .”

 

Đây chính là học trò tâm đắc của thầy, là bảo bối trấn trường của Trung học 1.

 

Bây giờ ngoài đường, cứ thử hỏi một câu xem, còn ai nữa?!

 

Còn ai mà bạn học Tô Điềm của Trung học 1 thi thi đấu giành giải nhất, mà còn là giải nhất với điểm tuyệt đối.

 

Học sinh như dỗ dành, nâng niu, vạn nhất trường khác đào góc tường mất thì Trung học 1 chỉ nước .

 

Lấy ví dụ như cô Hạ , đó chính là tấm gương tày liếp.

 

Nhắc đến cô Hạ, Tôn Minh cụ thể tình hình của vụ việc thư tố cáo, nhưng chuyện Tô Điềm thể rõ hơn.

 

Sáng sớm hôm nay, Viện trưởng Lưu gọi điện đến kể về việc Hạ Khiết đưa điều tra.

 

Hạ Khiết vốn là chịu nổi thử thách, tra thì , tra mới giật .

 

Hối lộ, dạy thêm sai quy định, nhận phong bì và quà cáp của phụ học sinh, thậm chí trong Cục Giáo d.ụ.c cũng giúp đỡ Hạ Khiết xằng bậy.

 

Lần coi như hốt trọn một mẻ, Hạ Khiết, đồng bọn của bà và cả kẻ giúp đỡ đều kéo xuống ngựa.

 

Gây cấn, quá mức gây cấn!

 

Một giáo viên nhỏ bé mà thể nhiều chuyện như .

 

Dùng bốn chữ “tàng ô nạp cấu" (chứa chấp dơ bẩn) để hình dung về tất cả những tham gia vụ thư tố cáo từ xuống thì đúng là ngoa chút nào.

 

đụng Tô Điềm thì coi như bọn họ xui xẻo, đ-á tấm sắt cứng , bọn họ lật xe thì ai lật!

 

Viện trưởng Lưu gọi điện kể chuyện , lãnh đạo gây áp lực xuống từng tầng để điều tra, đừng là một Hạ Khiết, ngay cả những chuyện lớn nhỏ khác trong đơn vị cũng tra ít.

 

Cũng may chuyện là do Tô Điềm đụng , nếu đặt một học sinh hiền lành một chút thì thủ đoạn của Hạ Khiết thành công .

 

Loại thủ đoạn Hạ Khiết cũng mới dùng đầu.

 

Cuối cùng, theo tin tức từ phía Viện trưởng Lưu, Hạ Khiết e là .

 

Tình tiết vụ việc quá nghiêm trọng, ba năm năm năm thì sợ là .

 

Còn đồng bọn của Hạ Khiết, một bộ phận tra tính chất tồi tệ cũng cùng đó luôn.

 

Gia đình thì đông đủ, Hạ Khiết và những bạn , đối tác của bà đều ở bên , cùng đó mà cải tạo.

 

Chỉ điều chuyện thể với thầy Tôn, còn về chuyện thi đấu, Tô Điềm thấy khó xử.

 

Thời gian tổ dự án bắt đầu triển khai công việc, nếu cô rời lúc thì thể thống gì, cô còn là phụ trách dự án, thì đống việc đó ném cho ai.

 

Ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt đáng thương đầy mong đợi của thầy Tôn, Tô Điềm há miệng, định thôi, cuối cùng khi suy nghĩ cô vẫn đưa đáp án khẳng định.

 

“Thầy Tôn, thầy để em suy nghĩ , em xem bên sắp xếp , nếu thì cũng đành chịu thôi ạ."

 

Tô Điềm uyển chuyển đáp hai câu, trong lòng bắt đầu tính toán lịch trình công việc gần đây của .

 

“Không vấn đề, vấn đề gì cả, em cứ suy nghĩ kỹ , cân nhắc cẩn thận hãy với thầy."

 

Để tránh việc Tô Điềm suy nghĩ thông suốt, thầy Tôn còn đặc biệt lịch trình một lượt:

 

“Từ chỗ chúng tàu hỏa đến Bắc Kinh cũng chỉ mất một ngày, chúng về về cộng thêm thời gian thi cử thì ba ngày là đủ .

 

Nếu thời gian của em gấp gáp, hơn hai ngày một chút, tàu hỏa chuyến nửa đêm về cũng thể."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-191.html.]

 

Đã đến nước , Tôn Minh cảm thấy Tô Điềm thể cân nhắc kỹ lưỡng.

 

“Thầy Tôn, em sẽ nghiêm túc cân nhắc chuyện , nhưng thầy tình hình cụ thể của cuộc thi ạ?"

 

Tô Điềm toạc , nhưng lời cũng đủ rõ ràng.

 

Lúc đầu là thi đấu cấp tỉnh, tiền thưởng nhiều như thì thôi , bây giờ lòi một vòng chung kết.

 

Lần đừng cái gì mà quyết định tạm thời, não sẽ tin lời đó.

 

Thế nên, Tô Điềm gần như chắc chắn rằng vòng chung kết vẫn còn chuyện tiếp theo.

 

Hậu sự cụ thể thế nào thì Tô Điềm đoán .

 

Nói là vì thi đấu quốc tế thì cũng khả quan lắm, dù thi đấu quốc tế cần báo danh , huống hồ lĩnh vực thi đấu trong nước hiện nay vẫn còn là điểm yếu, lúc xông thi đấu quốc tế ưu thế.

 

Tôn Minh:

 

...

 

A cái !

 

Thầy thật sự chuyện cụ thể, dù là thi đấu cấp tỉnh vòng chung kết hiện tại, Tôn Minh đều , điểm Tô Điềm thực sự đ-ánh giá quá cao thầy .

 

Được , thầy gì cả, thà rằng cô tìm khác hỏi thử xem.

 

Tìm ai hỏi đây, thầy giáo là Viện trưởng Lưu nhỉ?

 

Với phận nặng ký của hai họ chắc là thể dò hỏi chút tin tức.

 

Nhận học bổng xong, lâu Tô Điềm liền về lớp học bài.

 

Một ngày thời gian dài dài, ngắn ngắn.

 

Đối với Tô Điềm thì thời gian trôi nhanh như thoi đưa, nhưng với Triệu Hành và Trần Khánh Hoa thì dài như cả năm.

 

Hai em cùng khổ đều tên bảng vàng thi đấu, tuy đó đoán khả năng nhưng khi thật sự giải, thất vọng là chuyện thể.

 

Tiết tự học buổi tối bắt đầu, Tô Điềm chuẩn rời , đúng lúc Triệu Hành tới lớp 1, trực tiếp “pạch" một cái bò lên chỗ của Trần Khánh Hoa, hu hu hu giả vờ.

 

Một đại nam nhi mà giả vờ lóc đúng là quá đủ .

 

Xách túi sách chuẩn chuồn lẹ, Tô Điềm vẻ mặt ghét bỏ Triệu Hành, nhịn lên tiếng:

 

“Được đấy, đừng diễn nữa."

 

“Hu hu hu, Tô Điềm còn ghét bỏ , còn an ủi lấy một câu, dù chúng cũng là bạn , đối xử với như , lương tâm thấy đau ?"

 

Triệu Hành giả vờ tức giận chỉ trích.

 

Khổ nỗi kỹ năng diễn xuất đủ, nước mắt cũng rặn , Tô Điềm càng khách sáo mà đảo mắt một cái:

 

đây, cứ tiếp tục thương xuân tiếc thu , thấy bạn học Trần Khánh Hoa sắp nhịn hết nổi ném ngoài đấy."

 

Để một câu như , Tô Điềm xách túi sách nhanh ch.óng chuồn mất tăm.

 

Gặp cái tên “kịch tinh" Triệu Hành , ở cạnh lâu sẽ ảnh hưởng chỉ thông minh mất, gần mực thì đen gần đèn thì rạng, cứ chạy là thượng sách.

 

Khoảng bảy giờ rưỡi, Tô Điềm hì hục đạp xe đạp đến đơn vị.

 

Mấy ngày nay xe đạp ở nhà đều để cho Tô Điềm dùng, công cụ cũng , mỗi tội mỏi chân, đổi phương tiện giao thông khác thôi, ví dụ như bao giờ cô mới sống những ngày xe đưa xe đón đây.

 

 

Loading...