[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 194
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy bố sắp quyết định chuyện đến nơi, Tô Điềm vội vàng lên tiếng:
“Bố, , chuyện hai đừng lo lắng nữa.
Thầy Tôn chắc chắn sẽ cùng con, nhà trường sắp xếp xong xuôi hết .
Con chỉ báo với bố một tiếng thôi, thật sự cần lo lắng quá , cũng xa lắm ạ."
Tô Điềm dở dở , chuyện mới đồng ý tham gia vòng chung kết xong thì thầy Tôn gọi điện đặc biệt dặn dò chuyện cùng công tác .
Do thời gian vòng chung kết khá gấp rút, Tô Điềm lẽ một tuần là xuất phát .
Điều cũng dẫn đến việc Tô Điềm bắt đầu những ngày đêm về nhà.
Tính , Tô Điềm ba bốn ngày về nhà , buổi tối đều ở phòng thí nghiệm đơn vị, thức đến nửa đêm ở phòng thí nghiệm, đến cuối đêm mới thời gian về ký túc xá nghỉ ngơi tạm bính hai ba tiếng đồng hồ.
Không còn cách nào khác, cả đống việc, cái gì cũng sắp xếp .
Tuy chuyện xin nghỉ nhờ thầy dạy chốt xong nhưng những việc cần xử lý Tô Điềm đều xong .
Hiện tại, còn ba bốn ngày nữa là xuất phát Bắc Kinh, lúc Tô Điềm tranh thủ về một chuyến cũng dễ dàng gì.
Tô Minh Kinh và Lý Quần Anh Tô Điềm cần cùng, mặt lộ vẻ thất vọng thấy rõ.
Chậc, mất một cơ hội du lịch bao cấp .
là một nhà cùng một cửa, nên sắc mặt của bố chỉ cần qua là Tô Điềm hiểu ngay, cô nhịn “phì" một tiếng lệ, lên tiếng an ủi:
“Bố, , con dắt hai Bắc Kinh chơi, đảm bảo cho hai chơi cho ."
“Thôi , chúng ngần tuổi , chơi bời gì nữa."
“ thế, tiền nhà còn để dành cho con và An Bang học chứ, Bắc Kinh tốn bao nhiêu tiền, ."
Hai vợ chồng khước từ lời đề nghị của con gái.
Đùa , gia cảnh nhà thế nào chứ, còn Bắc Kinh chơi?
Con gái chứ cha như họ thể hiểu chuyện .
Tiếp theo đó, khi về nhà một chuyến, Tô Điềm tiếp tục những ngày đêm về nhà, tình trạng kéo dài cho đến vài tiếng khi xuất phát Bắc Kinh.
Ga tàu hỏa ——
Tôn Minh đợi hơn một tiếng đồng hồ , thầy lẻ loi một , thỉnh thoảng bên trái ngó bên , sắp biến thành hươu cao cổ đến nơi mà vẫn thấy bóng dáng ai đó đáng lẽ xuất hiện.
Chẳng lẽ xảy chuyện gì ?
Biết thế lúc nãy nên qua đón Tô Điềm cùng ga thì hơn, nhưng Tô Điềm tự bảo là tiện.
Tôn Minh nhận Tô Điềm thể đang bận việc khác, hoặc lẽ chỗ đó tiện để thầy qua nên mới đồng ý gặp ở ga tàu.
đến lúc mà Tô Điềm vẫn tới, tình hình rốt cuộc thế nào Tôn Minh gì cả.
Cúi đầu đồng hồ, chỉ còn ba mươi lăm phút nữa là tàu hỏa đến giờ khởi hành , Tô Điềm vẫn thấy !!!
Sốt ruột ch-ết .
Nghĩ đến đây, Tôn Minh bắt đầu nôn nóng yên, liên tục về phía cửa ga.
Ngay khi Tôn Minh định ngoài ga đợi thì một bóng dáng quen thuộc cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt thầy.
Trời đất ơi, cuối cùng cũng tới .
Rầm rầm rầm, chen qua đám đông, lúc Tôn Minh mặt Tô Điềm thì cô vẫn đang lấy tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài.
Quầng thâm mắt, vẻ mặt mệt mỏi, ngay cả quần áo cũng vẫn là bộ của ngày hôm qua, trông vẻ mệt hề nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-194.html.]
“Sao em nông nỗi , đêm qua thức trắng cả đêm ?
Còn nữa, hành lý của em ?"
Nói đoạn, ánh mắt Tôn Minh quét qua Tô Điềm, cuối cùng dừng cái túi nilon của cô, ngỡ ngàng thốt lên:
“Cái túi nilon lẽ chính là hành lý của em đấy chứ?"
Cái túi to bao nhiêu , đựng cái gì?
Tô Điềm nhận ánh mắt của thầy Tôn, hì hì lắc lắc cái túi nilon tay, :
“ ạ, đây là quần áo của em.
Đi xa thì cần mang theo cái gì chứ, chẳng mang một bộ quần áo đổi là đủ , thiếu cái gì thì lúc đó bỏ tiền mua là , em mang theo tiền mà."
Nghe thấy câu “em mang theo tiền" của học trò , Tôn Minh nên gì cho nữa.
Cứ ga tàu hỏa kẻ xem, ai mà chẳng tay xách nách mang, túi lớn túi nhỏ, thậm chí còn xách cả gia cầm định lên tàu nữa.
Hay thật, Tô Điềm đúng là tâm lớn quá.
Đi xa mà chỉ mang mỗi một cái túi nilon, nào, quần áo đến một cái túi t.ử tế cũng xứng sở hữu ?
quầng thâm mắt của học trò, Tôn Minh cũng thêm gì nữa.
Hai tìm chỗ đợi một lát, tàu hỏa hú còi ga.
Đây là thứ hai trong đời Tô Điềm chen chúc tàu hỏa xanh, vẫn giống như , chật chội y như cũ.
Nếu thầy Tôn ở bên cạnh canh chừng, thỉnh thoảng đưa tay che chắn cho Tô Điềm khỏi đám đông xung quanh, thì cái hình nhỏ bé của Tô Điềm chắc ép văng ngoài cửa sổ .
Hai lên tàu, vất vả lắm mới tìm thấy chỗ , khi xuống mới thở phào nhẹ nhõm.
“Tô Điềm, em đói ?
Chúng cũng mang theo đồ ăn, lát nữa tàu gì bán thầy mua cho em một ít.
Em đừng khách sáo với thầy, lãnh đạo chúng , chuyến bộ thanh toán hết."
Tôn Minh hớn hở cất hành lý của cho gọn.
Nhìn Tô Điềm ghế, trong lòng ôm cái túi nilon nhỏ xíu, Tôn Minh thấy chút buồn .
Lần tham gia vòng chung kết là Tô Điềm, thầy chỉ là cùng mà thôi.
Kết quả là hành lý của thầy còn nhiều hơn cả Tô Điềm.
Hai họ trông vẻ thầy là lo lắng hơn, căng thẳng hơn, còn Tô Điềm nhàn nhã trông vẻ thoải mái hơn, hoặc lẽ so với vòng chung kết, Tô Điềm thực sự chẳng chút áp lực nào chăng.
Dù , đây cũng là nhân vật thi lấy điểm tuyệt đối mà.
Ngồi ghế nhận ánh mắt đầy ẩn ý của thầy qua, Tô Điềm ngẩng đầu lên, một nữa lấy tay che miệng ngáp một cái, giọng mơ hồ lên tiếng:
“Thầy Tôn, chuyện gì ạ?"
“Không gì, em ngủ một lát , lát nữa nhân viên bán cơm tới thầy mua xong sẽ gọi em."
“Vâng ạ, phiền thầy quá."
“Được , ngủ ngủ , cái quầng thâm mắt của em đáng sợ lắm đấy."
Nghe thầy Tôn , Tô Điềm liền tựa đầu cửa kính mà ngủ.
Thực sự là quá buồn ngủ , đêm qua thức trắng cả đêm, nếu vì quá bận, lúc Tô Điềm kiểu gì cũng tắm rửa một cái mới quần áo ngoài.