[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Là thật ạ."

 

Tô Điềm bắt gặp ánh mắt tò mò của thầy Tôn, gật đầu, đó còn bồi thêm một câu:

 

“Nhìn chằm chằm em hơn một tiếng đồng hồ, sai ạ."

 

Tôn Minh:

 

...

 

Ha ha, ha ha ha ha, hóng hớt hóng đúng học sinh của , Tôn Minh cũng ngờ tới.

 

còn đề thi , hai câu cuối của khối trung học và đại học là giống .

 

Theo tin tức đáng tin cậy thì đề là do đích ông Tống yêu cầu thêm , e là quân tiêu diệt ."

 

Cũng hẳn, vẫn còn cá lọt lưới.

 

Tô Điềm tự giễu một câu trong lòng.

 

“Còn một chuyện nữa, phòng thi ông Tống giám thị một học sinh dùng đến mười mấy tờ giấy nháp."

 

“Thật giả ?

 

Giả đúng ?

 

Làm thể loại học sinh như thế?"

 

Bên vẫn đang bàn tán, bên Tôn Minh cần xác nhận nữa, ánh mắt nhanh ch.óng khóa c.h.ặ.t học sinh của , trong đôi mắt đó chỉ ba chữ...

 

Là em đúng ?!

 

Tô Điềm vẻ mặt nặng nề gật đầu, hì hì hì, đứa trẻ thật thà dùng mười mấy trang giấy nháp trong phòng thi chính là cô sai .

 

Cô cũng , nhưng đề bài của ông Tống thực sự quá tàn nhẫn, thể sánh ngang với các giả thuyết toán học đang cần kiểm chứng .

 

Tô Điềm xong hai câu đó cảm thấy thể tiến thẳng về khoa Toán học , đăng bài tạp chí quốc tế, xác suất lớn là thể giành giải thưởng.

 

Ông Tống tay thật ác, ác với khác, ác với còn hơn, kỳ thi chung kết là thấy , đ-ánh kích học sinh một trận là mà.

 

Đây là rèn luyện khả năng chịu đựng của học sinh , e rằng tất cả học sinh đều bày tỏ là đ-ánh kích !

 

Tôn Minh thấy Tô Điềm gật đầu, thầm thắp nến trong lòng, mặc niệm cho đứa nhỏ đen đủi .

 

Bị ông Tống nhắm trúng, e rằng hai ngày ở thủ đô sẽ hề dễ dàng .

 

Mặt khác.

 

Ông Tống và các thầy giáo chấm thi bắt đầu chấm bài.

 

Trong văn phòng, ông Tống động tác cực kỳ nhanh, chấm bài với các đồng nghiệp khác:

 

“Mọi chấm bài thấy bài của Tô Điềm thì cứ giao cho chấm."

 

Những khác lời ông Tống, ai nấy đều mỉm lên tiếng.

 

Những mầm non của cuộc thi đều tự hiểu rõ, ví dụ như Tô Điềm mà ông Tống nhắc tới, ai mà chẳng cơ chứ.

 

Chuyện ông Tống chằm chằm đứa nhỏ đó hơn một tiếng đồng hồ lúc giám thị họ loáng thoáng .

 

Nhìn thái độ của ông Tống, trong đầu Tô Điềm e là gì đó thú vị đây.

 

Học sinh giỏi ai mà chẳng thích, ông Tống để ông chấm là để ông chấm ?

 

Hì hì hì, chuyện dựa vận may, tay ai thì đó chấm thôi.

 

Từng một im lặng, ông Tống những toan tính nhỏ nhặt trong lòng họ.

 

ông Tống vội, dù khi thấy bài thi, sớm muộn gì họ cũng ngoan ngoãn giao bài của Tô Điềm cho ông.

 

Đừng hỏi tại , hỏi thì chính là vì trình độ chấm bài của họ vẫn đủ.

 

Những câu phía thì còn tạm, hai câu cuối cùng, ông Tống tự tin, mà thật sự chỉ một ông mới chấm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-201.html.]

 

Khoảng hơn một tiếng , quả nhiên một thầy giáo cầm bài thi của Tô Điềm.

 

Nhìn thấy cái tên đó, thầy giáo nhanh tay lẹ mắt che cột tên , lén lút ngẩng đầu liếc về phía ông Tống, thấy ông Tống đang mải mê chấm bài, bèn âm thầm đắc ý bắt đầu chấm bài của Tô Điềm.

 

Không chấm thì , chấm thấy kinh ngạc.

 

Thực sự là sửng sốt, trang đầu tiên chính xác.

 

Tiếng lật giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên, thầy giáo khi thấy hai câu đại luận cuối cùng thì thực sự sững sờ.

 

Trước đó thầy chấm bài hầu như tất cả học sinh đều để trống hai câu cuối, mà Tô Điềm xong hết ?!

 

Có lẽ do động tác của thầy giáo quá bất thường, ông Tống vốn luôn chú ý đến động thái của họ liền đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía thầy giáo đó, khi thấy nét chữ quen thuộc bài thi, ông Tống liếc mắt một cái nhận bài thi là của ai.

 

Lúc giám thị chằm chằm hơn một tiếng đồng hồ, nếu còn nhận nét chữ thì ông Tống nên cắt một đôi kính lão .

 

“Đưa đây nào, ngay là mấy sẽ thành thật mà, ha ha ha ha, đừng xem nữa, hai câu cuối cùng trình độ của các đủ , để ."

 

Ông Tống đưa tay .

 

Thầy giáo do dự một chút, hai câu cuối cùng , xác định thực sự , lúc mới miễn cưỡng đưa bài thi cho ông Tống.

 

Đây thể là điểm cao nhất cuộc thi đấy, mà cứ thế nhường cho ông Tống chấm .

 

Trong đầu thầy giáo lúc là “hối hận vì học hành tới nơi tới chốn".

 

Vốn kiến thức đủ, những lúc thế thật là thiệt thòi.

 

mà, trong cái giới , còn ai thể so bì với ông Tống chứ.

 

Ông Tống nhận lấy bài thi của Tô Điềm, cúi đầu chấm bài một cách nghiêm túc và tỉ mỉ.

 

Mà lúc tại nhà khách.

 

Theo kế hoạch ban đầu, Tô Điềm và thầy Tôn khi tham gia xong trận chung kết là sẽ về.

 

Thế nên Tô Điềm và thầy Tôn nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc.

 

Lúc đến thầy Tôn đặt sẵn vé tàu hỏa lượt về, chuyến tàu tám giờ tối nay, mười mấy tiếng đồng hồ, đại khái là ban ngày ngày mai sẽ về đến nhà.

 

Tiếng bước chân “tộp tộp" vang lên, chủ nhà khách đang ở tầng một thấy Tô Điềm và thầy Tôn xách đồ ngoài thì ngẩn .

 

Đây là chơi luôn ?

 

Với nguyên tắc hỏi một câu cũng chẳng mất gì, chủ nhà khách tươi rói mở miệng hỏi:

 

“Hai đồng chí, hai đây là...

 

định chơi về đấy?"

 

“Bọn chuẩn về , lúc đến đặt sẵn vé tàu lượt về.

 

Mấy ngày nay phiền ông quá, chủ quán, hẹn gặp nhé."

 

“Chào bác ạ."

 

Tô Điềm theo thầy Tôn, vẫy vẫy tay chào chủ quán, mỉm nhẹ nhàng.

 

Chào hỏi xong, hai bước ngoài.

 

Nhìn bóng lưng hai rời , chủ nhà khách hiểu nhớ đến chuyện đó các thầy giáo bên kỳ thi đặc biệt dặn dò để ý việc Tô Điềm ở đây.

 

Thế nên, ông thầm nghĩ sinh viên Tô Điềm , chắc cũng báo cáo một tiếng nhỉ.

 

Nghĩ đến chuyện đó, chủ nhà khách nhấc điện thoại bắt đầu .

 

“Reng reng reng, reng reng reng..."

 

Chuông điện thoại trong văn phòng đột ngột vang lên.

 

Tiếng chuông vang lên khiến mấy thầy giáo đang chấm bài đều ngẩn một lúc, đó mới tiếng chuông kéo khỏi trạng thái tập trung chấm bài cao độ.

 

 

Loading...