“Muốn học sinh sai , giáo viên cần câu hỏi như thế nào, Tang Điền đến những thứ khác, về phương diện toán học thì vẫn am hiểu, nếu cũng chẳng thể trở thành thầy giáo dẫn đội của đảo quốc .”
Tang Điền vẫn đang xem bài của Tô Điềm, bên , ông Tống cũng bắt đầu chấm bài .
Chỉ thấy ông cầm lấy một viên phấn đỏ, đến chỗ đề bài mà lực tạo thậm chí đến một phần ba .
Giơ tay, quẹt hai cái... một dấu X từ đầu đến cuối.
Dấu X lớn đó tràn đầy sự chế nhạo, tính sát thương lớn, nhưng tính sỉ nhục cực cao.
Ngay cả Tô Điềm bên cạnh cũng hành động dứt khoát của ông Tống cho bật .
Chậc chậc, lợi hại thật đấy.
Phía sân khấu, thấy hành động của ông Tống, đội đảo quốc đồng loạt bật dậy khỏi chỗ , sắc mặt phẫn nộ.
Nghe thấy động động tĩnh sân khấu, ông Tống chậm rãi , về phía đội đảo quốc, đối diện với những khuôn mặt phẫn nộ của họ, mặt ông vẫn là dáng vẻ hớn hở.
Ông Tống híp mắt bày tỏ:
“Sao thế, ông sai ?”
Có sai , trong lòng họ tự ?
Ồ, ông Tống đang về câu hỏi , chứ bản ông.
Đối diện với ánh mắt của ông Tống, đội đảo quốc lập tức hiểu ngay.
Câu hỏi sai , nhưng thể sỉ nhục như chứ.
Ông Tống:
“Hiểu hiểu , nể mặt chút nha.”
Chỉ thấy ông Tống , dùng phấn đỏ khoanh tròn chữ “Giải" ở chỗ bài, đó chỗ trống bên cạnh một con ... +1.
Tô Điềm thấy hành động của ông Tống ở cự ly gần, suýt nữa thì nhịn mà thành tiếng.
Ôi trời ơi, chứ, vẫn cứ là ông Tống.
Ông Tống, đây chính xác là sư tổ của môn phái mỉa mai !
Cách chấm bài tiêu chuẩn cho học sinh kém, bài mà chữ “giải", cũng coi như nể tình cho một điểm.
Cái ... tính sỉ nhục càng mạnh hơn !!!
(Lời tác giả:
Cảm ơn các tiểu thiên sứ ủng hộ...)
Chương 67
Kết quả cuối cùng , ván đầu tiên, nước phương Đông giành chiến thắng.
Tang Điền câu hỏi đó, cái điểm +1 đầy sự chế nhạo bên cạnh vị trí bài của học sinh , tâm trạng lập tức còn tươi nữa.
Từ sân khấu trở về chỗ phía , sắc mặt Tang Điền u ám, còn bạn học giải đề lúc nãy lúc dám hé răng nửa lời, ngoan ngoãn trở về chỗ của , thậm chí thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt trách móc của các đồng đội xung quanh đang tới.
Càng cúi đầu thấp hơn, thu hẹp sự hiện diện của , lúc nếu gì đó, ngược sẽ càng khiến đồng đội trách móc hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-211.html.]
Tang Điền trực tiếp để ý đến học sinh bài xong, đầu sang một học sinh đang cạnh chỗ của , lên tiếng:
“Lát nữa, em lên sân khấu , chuyện đề em tự xem mà , thầy nghĩ em nên hiểu ý của thầy, câu hỏi sân khấu đó chắc hẳn em thể , thầy tin tưởng thực lực của em."
Người thường , ngã ở thì dậy ở đó, đây là câu mà nước phương Đông thường .
Và nước phương Đông còn một câu nữa, gọi là, gậy ông đ-ập lưng ông, nợ m-áu trả bằng m-áu.
Nam sinh Tang Điền chằm chằm, thấy lời của thầy giáo, nam sinh gật đầu đáp một tiếng.
Chứng kiến bộ sự việc , nam sinh, cũng chính là học sinh át chủ bài của Tang Điền , vốn dĩ họ dự định cho lên sân khấu sớm như , dù chung, nhân vật quan trọng đều xuất hiện cuối cùng, là tiết mục đinh.
bây giờ , mất mặt lớn như , nếu tìm thể diện thì cuộc thi giao lưu tiếp theo tiếp tục nữa, họ còn mặt mũi nào mà tiếp tục ở đây?
Tinh thần của đảo quốc họ chính là, nhận thua.
Thế là, Tô Điềm sân khấu định trở về chỗ của , lúc nam sinh bên cạnh Tang Điền dậy, nam sinh dáng vẻ khôi ngô, cao một mét tám, hình thanh mảnh, trông vẻ là kiểu đàn ông trai thư sinh mà nước họ khá ưa chuộng.
“Xin , nhưng, hy vọng đối thủ của vẫn là bạn."
Nam sinh lên tiếng.
Tô Điềm sững , bước chân dừng , về phía đối phương.
Thông dịch viên lúc cực kỳ tinh mắt nhanh ch.óng dịch lời của nam sinh cho Tô Điềm .
Thực Tô Điềm hiểu lời của nam sinh đảo quốc , lúc thông dịch viên tận chức tận trách dịch một lượt, liền phối hợp với nụ mặt, cũng định xuống nữa.
Người , hy vọng trở thành đối thủ của cô.
Tô Điềm cảm thấy mà, dù thế nào cũng nể mặt đối phương một chút, ai bảo cô là một khoan dung độ lượng chứ.
“Xin chỉ giáo thêm."
Tô Điềm giòn giã lên tiếng, bằng ngôn ngữ phương Đông chuẩn mực.
Lúc nam sinh đảo quốc lên tiếng một nữa.
Cậu , Tô Điềm cần đề nữa, thể giải câu hỏi đó cho bạn lúc nãy.
Về chuyện , Tô Điềm ý kiến gì, khách đến nhà là khách, các vui là .
Ván Tô Điềm cần đề, thế nên cô chỉ cần đối phương đề là .
Thiếu niên đảo quốc Tô Điềm một lát, lúc mới cầm phấn chuẩn đề.
Bảng đen từ lâu mới, thế là nam sinh trực tiếp bắt đầu đề bài.
Cùng với những tiếng động nhỏ “tạch tạch tạch" khi viên phấn tiếp xúc với bảng đen, đề bài dần dần xuất hiện trong tầm mắt của .
Về những chuyện chuyên môn, thực nhiều mấy hiểu, còn các thành viên của hai đội thì hiểu đề bài, thế nên cả hai bên đều ngay câu hỏi ... độ khó.
Những khác chỉ thấy độ khó, nhưng ông Tống thấy là một sự khác biệt, cái ông thấy chính là sự vô liêm sỉ!
Bởi vì, câu hỏi mà nam sinh là câu hỏi từng xuất hiện trong cuộc thi quốc tế, và cho đến tận bây giờ vẫn ai giải câu hỏi , thể tưởng tượng hệ khó lớn đến mức nào.
Trong dịp như thế mà câu hỏi cho Tô Điềm , vô liêm sỉ thì là cái gì?
Nghĩ đến đây, ông Tống lập tức dậy khỏi chỗ , về phía Tang Điền.