[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , bà cứ yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc cho bạn học Tô Điềm, bên kết thúc là lập tức đưa bạn học Tô Điềm về ngay."

 

“Yên tâm, việc gì , nếu Tô Điềm tiện liên lạc, còn để em gọi điện thoại cho các chuyện đấy."

 

“Vâng , , , chào bà."

 

Nói một lúc lâu Tôn Minh mới cúp điện thoại, đó tiếp tục , cuộc điện thoại thứ ba, gọi cho ông nhạc Tăng Chí Kiệt.

 

Tăng Chí Kiệt tin cũng mở miệng khen ba chữ , ông gác máy điện thoại của con rể xong, đó liền chạy đến đơn vị công tác công bố tin lành .

 

——

 

Đơn vị bộ đội.

 

Trên sân huấn luyện, một bóng dáng cao lớn vạm vỡ đang xông pha, bên cạnh sân huấn luyện, hai đang xem náo nhiệt.

 

Nhìn Tô Chấn Hưng đang chạy bộ, Tần Dương “tặc tặc" hai tiếng lên tiếng:

 

“Tô Chấn Hưng đây là phát điên ?

 

Huấn luyện thế , tình hình thế nào?

 

Đi ngoài một chuyến về là bắt đầu liều mạng huấn luyện, đây là ai đả kích ?"

 

Tần Dương cảm thấy nên nha, theo tính cách của Tô Chấn Hưng, ngoài thì còn thể gì, mười phần thì đến tám chín phần là tìm em gái nhỏ Tô , theo cái tính bảo vệ con cưng của em gái nhỏ Tô, thể lời nặng nề gì với ông ngốc Tô Chấn Hưng nha.

 

Nghĩ đến đó Tô Điềm vì tên ngốc Tô Chấn Hưng mà định đ-ập vỡ đầu , Tần Dương liền nhịn thầm oán hận em gái nhỏ Tô thì dịu dàng thùy mị, mà tay thì ác thật.

 

Nếu bạn Thẩm Chính ngăn , ước tính đầu nở hoa , ha ha ha, đùa thôi đùa thôi, Tần Dương dù cũng là binh sĩ xuất sắc trong bộ đội, huấn luyện trình độ văn hóa đều đầu, chỉ với cái công phu mèo cào của Tô Điềm, Tần Dương bày tỏ chấp một tay Tô Điềm cũng chẳng chạm đầu .

 

Không Tần Dương khoác lác, cả bộ đội, chính là lợi hại nhất.

 

Khụ khụ, loại trừ tên mãng phu Tô Chấn Hưng đó , loại trừ Thẩm Chính thâm hiểm , tiếp tục loại trừ những đối thủ cạnh tranh năng lực trong bộ đội , , chính là lợi hại nhất .

 

Đợi một lúc thấy Thẩm Chính lên tiếng, Tần Dương bĩu môi, cái tính trầm mặc ít của thằng bạn nối khố cũng chỉ là chịu đựng , đối tượng, bảo đảm hai ngày là chia tay!

 

“Này , chuyện với đấy, Tô Điềm kinh thành ."

 

Nghe thấy Tần Dương bên cạnh nhắc đến “Tô Điềm" nhắc đến mấy chữ “kinh thành", Thẩm Chính cuối cùng cũng đầu Tần Dương, và trầm giọng hỏi một câu:

 

“Ý là thế nào?"

 

“Ý gì là ý gì, kinh thành, địa bàn của chúng mà, mặc dù hai chúng ở kinh thành nhưng em của chúng nhiều thế , họ ở đó mà, em gái nhỏ Tô kinh thành chúng nên tận tình đón tiếp một chút ?"

 

“Cậu đang ở đây."

 

Thẩm Chính nhắc nhở, hỏi định tận tình đón tiếp kiểu gì.

 

“Hại, thì bảo đầu óc bằng mà, chúng ở đây, chẳng còn Lão Ngũ và Tiểu Lục bọn họ ở kinh thành , lát nữa gọi một cuộc điện thoại bảo Lão Ngũ và Tiểu Lục tìm Tô Điềm, mời em ăn một bữa cơm, dẫn loanh quanh khắp nơi, dù cũng là em gái của hai chúng ."

 

Tần Dương lải nhải lên tiếng, phát hiện khuôn mặt đen thui của Thẩm Chính.

 

Không Thẩm Chính tin tưởng em nha, tục ngữ , phòng hỏa phòng đạo phòng em, khi xác định quan hệ với Tô Điềm, em đều khả năng trở thành tình địch.

 

“Vẫn là câu đó, em gái ruột, còn hơn cả em gái ruột."

 

Tần Dương vẫn quên cảm thán một câu.

 

Thẩm Chính trong lòng đảo mắt một cái, trực tiếp bày tỏ:

 

“Mặt thật lớn, Tô Điềm thèm gọi một tiếng trai .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-216.html.]

 

Còn nữa, trịnh trọng tuyên bố một chút, , bao giờ sẽ coi Tô Điềm như em gái ruột để đối đãi cả.

 

“Không cần."

 

Thẩm Chính mặt thâm xì hai chữ, nhận ánh mắt trách móc của Tần Dương tới, Thẩm Chính đôi mày kiếm khẽ cau , tiếp tục lên tiếng:

 

“Đồng chí Tô Điềm rảnh, em việc, chơi, lấy thời gian mà dạo chơi."

 

Nghe Thẩm Chính , Tần Dương suy nghĩ một chút.

 

Cảm thấy Thẩm Chính , lý!

 

Tuy nhiên đến buổi tối, Thẩm Chính tuyệt đối ngờ tới Tần Dương cái tên đáng tin cậy mà vẫn gọi điện thoại cho bên kinh thành .

 

Đêm tối đen như mực, Tần Dương hớn hở tới văn phòng của Lão Vương mượn điện thoại.

 

Nhìn thấy Tần Dương, Vương Kiến Đức hai lời vẫy vẫy tay trực tiếp để Tần Dương , chẳng là gọi một cuộc điện thoại thôi , chuyện lớn gì , nhưng Tần Dương đến mượn điện thoại cũng là một trong ít .

 

Đối với Tần Dương, Vương Kiến Đức cũng chẳng cần tránh mặt gì, trực tiếp trong văn phòng Tần Dương gọi điện thoại.

 

Dưới trướng Vương Kiến Đức bao nhiêu như , chỉ riêng Tần Dương cái trẻ tuổi nhảy nhót nhất, thì là năng nổ, thì chính là ngứa đòn.

 

Cùng một bộ đội, nào cũng ngứa đòn, Tô Chấn Hưng và Thẩm Chính đ-ập cũng một hai , Tần Dương cái thằng ngốc chẳng thế nào gọi là thu liễm, thế nào gọi là thức thời mới là trang tuấn kiệt.

 

Lần nào cũng đ-ánh, vẫn cứ dám, cứ thế lặp lặp .

 

Cái trong mắt Vương Kiến Đức là càng bại càng dũng, mà là ngứa đòn.

 

Ba ngày đ-ánh, là da ngứa.

 

Tần Dương lãnh đạo Lão Vương đang thầm oán hận bên cạnh, trong lòng vẫn còn nhớ thương chuyện nhờ em ở kinh thành mời Tô Điềm ăn cơm, nhân tiện chăm sóc giúp.

 

Chuyện Thẩm Chính Tô Điềm thời gian, đó Tần Dương đầu nghĩ cảm thấy chuyện thời gian Thẩm Chính cái quái gì chứ, cái hỏi chính chủ là em gái nhỏ Tô nha.

 

Bất kể thế nào, cứ gọi điện cho bên Lão Ngũ Tiểu Lục , để họ ngóng tìm hiểu, tìm Tô Điềm một chút, đó mới thể em gái nhỏ Tô thời gian .

 

Lão Ngũ, Tiểu Lục, , Thẩm Chính, đó đều là những em từng trải qua sinh t.ử , bạn nối khố hơn hai mươi năm, từ nhỏ mặc quần thủng đáy quen , cái mối quan hệ , Tô Điềm là em gái ruột của và Thẩm Chính, thì cũng chính là em gái ruột của Lão Ngũ và Tiểu Lục.

 

Em gái ruột kinh thành, mời ăn một bữa cơm, chẳng hợp lý ?

 

Quay , trong điện thoại vang lên ba tiếng “tút tút tút".

 

Điện thoại đợi một chút mới kết nối.

 

“Alo, xin chào, xin hỏi tìm ai?"

 

Trong điện thoại truyền đến một giọng ôn hòa.

 

Vừa thấy giọng , Tần Dương liền chẳng khách sáo:

 

“Lão Ngũ, , đừng giả vờ nữa, từ ngữ lịch sự dùng đấy, đừng dùng nữa."

 

“Tần Dương, là , nào định về đấy ?"

 

“Bộ đội cho nghỉ phép ?

 

Bao giờ về, chỉ cần hú một tiếng là , em đảm bảo đón gió tẩy trần cho , cơm bưng r-ượu rót đều chuẩn sẵn sàng cho hết."

 

Giọng ôn hòa bên trong nháy mắt trở nên phóng túng cợt nhả, so với sự lịch sự kìm chế lúc thì nhiều thêm một chút thư giãn tùy ý.

 

 

Loading...