[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 218
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:37:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế nhưng Lão Ngũ giống tên ngốc Tần Dương , sẽ cho rằng Thẩm Chính coi đồng chí nữ nhà là em gái gì đó , đây chắc chắn là ý đồ với .”
Thẩm Chính đối xử với đồng chí nữ từ bao giờ thế, biến .
“Được , ngày mai sẽ ngóng qua đó tìm , là cô gái tham gia giao lưu thi đấu đúng ?
Lát nữa gặp chắc chắn sẽ chiêu đãi t.ử tế, dù cũng là 'em gái' của chúng mà?"
Hai chữ “em gái" trong miệng Lão Ngũ cố tình nhấn mạnh giọng điệu.
Tiếc , tên ngốc Tần Dương ý vị đó.
“Ấy , đúng , thế mới đúng chứ.
Lão Ngũ, nhắc nhở một câu nhé, em gái Tô Điềm trông xinh , lúc thấy thì kiềm chế bản một chút, cái loại đào hoa như xứng với .
Còn nữa, Tô Điềm một ông trai hung dữ lắm, cũng ở trong quân đội chúng đấy, mà bừa thì cẩn thận qua đó tẩn ."
Tần Dương thể nhắc nhở một câu, thực sự là quá hiểu bản tính của Lão Ngũ , cứ thấy con gái là chân vững.
Thực , ba còn thà gán câu “thấy con gái là chân vững" lên tên ngốc Tần Dương còn hơn.
Lão Ngũ tuy phong lưu, nhưng ngoài ai mà chẳng khen một câu phong lưu phóng khoáng chứ.
Hơn nữa, Lão Ngũ xác định Tô Điềm lẽ là chút manh mối với Thẩm Chính , còn dám động tâm tư đó ?
Tục ngữ câu, vợ bạn lừa, Lão Ngũ đến mức cầm thú như .
Anh chỉ là tò mò cô gái mà Thẩm Chính hứng thú rốt cuộc trông như thế nào.
Hai cách một đường dây điện thoại liền tù tì gần mười phút, đó vẫn là Vương Kiến Đức thấy Tần Dương cứ cầm khư khư điện thoại buông, mồm mép liến thoắng những chuyện , mới giơ chân đ-á m-ông Tần Dương một cái.
Cuối cùng, ánh mắt oán trách của Tần Dương, tên ngốc mới miễn cưỡng cúp điện thoại.
“Lãnh đạo, chỉ thêm vài câu thôi, ông xót tiền điện thoại ?
Hơn nữa tiền điện thoại cũng chẳng ông tự bỏ , ông xót cái nỗi gì chứ?"
“Cút cho khuất mắt, chiếm hời của công gia mà còn lý ?
Tiền điện thoại tốn tiền chắc?
Công gia cũng trả tiền đấy.
Có việc thì , việc thì biến ngay."
Vương Kiến Đức khách khí mắng ngược một câu.
Đồ keo kiệt!
Tần Dương bĩu môi, nhưng đối diện với ánh mắt hung dữ của lão Vương qua cũng thấy chột .
Được , , là chứ gì.
Dù điện thoại cũng gọi xong , Tô Điềm trở về chẳng lẽ cảm ơn , mời ăn một bữa linh đình ?
Hì hì hì hì, đến lúc đó Tô Điềm kiểu gì cũng gọi một tiếng trai , và Thẩm Chính chăm sóc đến mức , gọi một tiếng trai cũng thiệt.
Lén lút về ký túc xá, Tần Dương xuống.
Đã thấy tiếng “cạch" một cái, cửa ký túc xá mở từ bên ngoài, một bóng cao lớn thẳng tắp từ ngoài bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-218.html.]
“Thẩm Chính, thế?
Vừa nãy về thấy , còn chuyện với đây."
Tần Dương bật dậy khỏi giường, định mở miệng , nhưng lời đến cửa miệng đột nhiên nhịn xuống.
Thôi bỏ , tạm thời , đợi Lão Ngũ bên thu xếp xong xuôi, Thẩm Chính lúc đó sẽ nỗi lòng của em đến mức nào.
Nghĩ đến đây, Tần Dương cảm thấy còn nhớ đến việc chia cho Thẩm Chính một bát canh cũng coi như là em , Thẩm Chính lén lút nịnh nọt Tô Điềm cũng nhớ là còn một em tên Tần Dương .
Vốn dĩ định để ý đến Tần Dương, nhưng thấy lời định của Tần Dương nuốt ngược trong, Thẩm Chính liền qua với vẻ nghi hoặc, trầm giọng mở lời:
“Có lén lút chuyện gì lưng ?"
“Không , chỉ là thấy cũng hứng thú, chẳng thường chê nhiều , vui."
Tần Dương chột , linh cảm thấy Thẩm Chính xong chuyện lẽ sẽ vui cho lắm, liền phịch giường , bồi thêm một câu:
“ ngủ đây."
Thậm chí Tần Dương còn quên mất hỏi một câu Thẩm Chính , Thẩm Chính trả lời cũng tiếp tục bàn luận về chủ đề đó.
Nhận ánh mắt Thẩm Chính đang chằm chằm , Tần Dương xoay đưa lưng về phía ánh mắt của Thẩm Chính.
Thấy động tác xoay của Tần Dương, Thẩm Chính cảm thấy Tần Dương thật kỳ kỳ quái quái, nhưng cụ thể là kỳ quái ở ...
Thẩm Chính tự nhủ, sớm muộn gì cũng sẽ rõ chuyện .
Dựa theo tính cách của Tần Dương, chuyện gì mà chẳng tuôn hết, nhịn chuyện thì là Tần Dương .
Nghiệm thấy Tần Dương lộ vẻ từ chối giao tiếp, Thẩm Chính cũng lười gặng hỏi đến cùng, trực tiếp lấy quần áo đến nhà tắm dội nước mát.
Vừa mới chạy mấy vòng ở sân huấn luyện, đầy mùi mồ hôi, thói quen cá nhân là tắm thì ngủ .
Vừa mới về , thấy tiếng đóng cửa, Tần Dương lén lút xoay , về phía cửa.
Hú hồn hú hồn, suýt chút nữa là lỡ miệng .
Phía bên , Kinh Thị.
Lão Ngũ cúp điện thoại xong liền tìm Lão Lục, Lão Lục đúng như cái tên trông nhỏ nhắn như một mẩu, trông vẻ trẻ con, là thấp bé nhất trong mấy em nối khố, chiều cao một mét bảy mươi, thời đại chắc cũng tính là thấp, nhưng khổ nỗi mấy thằng bạn là cao kều một mét tám, thế mới quá đáng chứ, nền cho như một chú lùn .
Lão Lục Lão Ngũ nhắc đến việc Thẩm Chính biến, phản ứng đầu tiên là phản bác.
“Không thể nào, tuyệt đối thể nào."
“Thẩm Chính mà biến thì đ-ánh ch-ết cũng tin, chắc là tên ngốc Tần Dương bậy thôi, Lão Ngũ cũng tin ."
“Tin thì cứ xem là ngay, ngày mai cùng tìm nhé."
Lão Ngũ mỉm đáp một câu, vẻ cao sâu khó lường.
“Tìm , chắc là khó tìm đấy, về cái chuyện giao lưu thi đấu đó nhiều hơn một chút, là đứa cháu nhỏ nhà lão Lý, chứ, cái đứa đầu óc cực kỳ thông minh , cũng tham gia cái giao lưu thi đấu gì đó, mấy ngày nay , nhà lão Lý nổ vang trời, cứ như cháu trai nhà họ là nhất thiên hạ bằng."
“Đừng thế, đầu óc đúng là thông minh thật, chuyện giao lưu thi đấu hàm lượng vàng cao lắm đấy.
Nếu đúng như , Thẩm Chính thích kiểu con gái thông minh như , chắc là khó nhằn đấy, là trí thức cao cấp đấy, Thẩm Chính là một gã thô kệch, xứng với ?"
Lão Lục trêu chọc em , hề khách khí chút nào.