[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 227
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống lão ở phía nhất, Tô Điềm bên cạnh ông.
Một vị trí hiển thị địa vị và phận như thế, ngoại trừ Tô Điềm , những khác đều dám tiến lên, từng một ngoan ngoãn như chim cút theo phía .”
Đang đường, Tô Điềm đột nhiên nhớ một chuyện, đầu sang Tống lão bên cạnh, mở lời:
“Tống lão, lúc nãy trong cuộc thi, ở đài ông và ông Tang Điền xảy xung đột, chuyện chứ ạ?"
“Không , thể chuyện gì chứ, cái tát nhịn lắm mới vả mặt đấy."
“Hơn nữa đây chẳng là đ-ánh trúng , nếu lúc nãy cản , nhất định đ-ánh cho tên ch.ó má Tang Điền rụng răng đầy đất, cô lúc đó tức thế nào ."
Tống lão cứ hễ nhắc đến Tang Điền là bắt đầu dâng trào huyết khí, trực tiếp kể lể lải nhải những việc Tang Điền :
chơi , ngăn cản hiệp phụ, còn móc mỉa mai, chuyện mà còn nhịn thì Tống lão cảm thấy sắp biến thành rùa đen rút đầu mất thôi.
“Có thể chuyện gì chứ, chẳng qua là trầy da một tí, Tang Điền là một đàn ông đại thụ chẳng lẽ còn nguy hiểm tính mạng ?"
Bị móng tay quào một cái, ngay cả tiêm phòng uốn ván cũng miễn luôn.
Nếu Tang Điền mà thật sự quào một cái bệnh viện, thì Tống lão thật sự phục sát đất.
Tang Điền đang lấy thiết lập nhân vật yếu đuối nhiều bệnh, mà là lấy thiết lập nhân vật ăn vạ đấy chứ?
Rạch một vết nhỏ như thế mà cũng đòi lấy mạng ?
Cho dù Tang Điền cần mặt mũi chăng nữa, chuyện truyền ngoài, mất mặt cũng là Tang Điền, rốt cuộc những việc , trong lòng chẳng lẽ tự rõ ?
Nhắc đến tranh chấp quốc tế, Tống lão bày tỏ, nếu thật sự vì chuyện mà tranh cãi lên, ai lý, ai vô lý, trong lòng đôi bên đều rõ mồn một.
Chỉ cần còn giữ thể diện, nước Đảo cũng thể lấy chuyện của Tang Điền mà loạn .
Tô Điềm Tống lão kể , còn quan tâm đến chuyện nữa, chắc là vấn đề lớn.
Hơn nữa, Tống lão và Tang Điền mà náo loạn lên, quốc gia bảo vệ ai còn cần ?
Chắc chắn là Tống lão, nhân vật lớn trong giới toán học, là , quan trọng là Tống lão sai chuyện gì ?
Không sai thì dựa lý lẽ mà tranh đấu đến cùng.
Bên , Tang Điền dẫn một nhóm trở về phòng, vì chuyện thi đấu lúc nãy, tâm trạng vô cùng .
Chân bước cửa, xoay liền tặng cho mấy học sinh mới phòng theo mỗi một cái tát vang dội.
Sau những tiếng chát chúa giòn tan, mặt mấy học sinh lập tức sưng đỏ lên.
Động tác vung tay tát tai của Tang Điền xem thuần thục hơn Tống lão nhiều.
“Baka, một lũ phế vật, các thật sự mất mặt đế quốc quá."
“Các trở về đối mặt với quốc dân như thế nào, bảo đối mặt với sự kỳ vọng tha thiết của cấp cao như thế nào đây?"
Tang Điền nghiêm giọng chất vấn hai câu, mấy đang ôm mặt dám lên tiếng, càng thêm khó chịu.
Chát chát, là hai cái tát nữa giáng xuống.
Cơn giận của Tang Điền những giảm bớt mà ngược còn bốc cháy hừng hực hơn, đặc biệt là khi thấy học trò cưng của , vốn dĩ tưởng là một báu vật, ngờ cũng là một tên phế vật.
Hôm qua đấu với Tô Điềm thua, hôm nay thi đấu đồng đội thua tiếp.
Uổng công từng đoạt giải trong kỳ thi quốc tế, kết quả là một cuộc thi giao lưu nhỏ bé trực tiếp vả mặt bốp bốp, đây tuyệt đối là chuyện Tang Điền ngờ tới khi xuất phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-227.html.]
Vốn dĩ tưởng rằng đây là một nghiền ép, nghiền ép phương Đông sắp nộp đơn thi quốc tế, cho phương Đông một bài học phủ đầu.
Giờ thì , thua đến tận cùng.
thật là nghiền ép, phương Đông nghiền ép nước Đảo.
Chuyến bọn họ đặc biệt chạy đến phương Đông để vứt mặt mũi ?!
Không còn chuyện gì tồi tệ hơn thế nữa.
Tang Điền đang lúc nóng giận, chát chát hai cái tát nữa hạ xuống.
Tuy nhiên, Tang Điền chú ý tới việc đ-ánh liên tiếp ba , gương mặt “mỹ nam" của học trò cưng biến thành đầu heo, đồng thời thần sắc mặt trong phút chốc trở nên âm trầm tàn nhẫn, vẻ mặt giống đến tám phần lúc Tang Điền sa sầm mặt mũi.
Cậu học sinh cảm thấy mặt đau rát như lửa đốt.
Lại là như , nào cũng , chỉ cần một thất bại, thầy Tang Điền sẽ đẩy hết trách nhiệm lên bọn họ, đó dùng bạo lực đối đãi, giống như trút hết phẫn nộ trong lòng lên bọn họ .
Điều công bằng, bọn họ cũng thua, thầy Tang Điền bao giờ nhận sai lầm của chính , mỗi sai đều chỉ những học sinh như bọn họ.
Đạo lý vật cực tất phản, Tang Điền vẫn , nên cũng chú ý tới sự bất thường gương mặt đang cúi gầm của học sinh .
……
Tại nhà hàng, Tống lão dẫn đoàn đến đích.
Đầu bếp chính của căn tin hôm nay vẫn giữ phong cách quen thuộc, công thức quen thuộc, lúc múc thức ăn liền thiên vị Tô Điềm, ồ, cũng đúng, hôm nay còn thiên vị cả Tống lão nữa.
Chỉ những khác là vẫn như cũ, may mà món ăn ngon, tay nghề đầu bếp giỏi, ăn đủ vẫn thể lấy thêm món thứ hai, theo lời của đầu bếp thì chủ yếu là để triệt để tiết kiệm, lãng phí.
Lúc ăn cơm, Lý Bách một nữa thôi, Tô Điềm mấy .
Trong lòng vẫn còn nhớ chuyện giúp Ngũ ca và mấy em hỏi xem khi nào Tô Điềm thời gian gặp mặt.
Hồi sáng bảo bọn họ ngày mai hãy tới, nhưng đó là vì ngờ cuộc thi đồng đội hôm nay thuận lợi như , buổi trưa kết thúc .
Theo tình hình thì buổi chiều chắc là việc gì, nếu Tô Điềm ngoài thì vẫn thể.
Tô Điềm nhận ánh mắt của Lý Bách, hết đến khác.
Nếu ánh mắt Lý Bách trong trẻo, Tô Điềm nghi ngờ thầm mến .
Lại một nữa nhận thấy Lý Bách qua, Tô Điềm xoẹt một cái ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt trộm của Lý Bách.
Không ngờ trộm chính chủ bắt quả tang, mặt Lý Bách lập tức đỏ bừng, vội vàng cúi đầu, lúc Tô Điềm lên tiếng.
“Bạn Lý, chuyện gì bạn cứ thẳng , cứ ngập ngừng như , sẽ hiểu lầm đấy."
Tô Điềm hì hì trêu chọc một câu.
Nhận Tô Điềm đang đùa, Lý Bách ngượng ngùng đỏ mặt , mở lời:
“Thật đúng là chuyện, Tô Điềm, hỏi bạn, bạn quen Thẩm Chính ?
Thẩm Chính và trai bạn là đồng đội ?"
Nghe thấy hai chữ “Thẩm Chính", Tô Điềm ngẩn một lát, chút hiểu Lý Bách đột nhiên nhắc đến Thẩm Chính, chẳng lẽ là... quen ?!
Hay cách khác, chuyện Lý Bách liên quan đến Thẩm Chính?