[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 230
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhân viên nghiên cứu khoa học quốc gia, chuyện cực kỳ nghiêm trọng .”
Nghiêm trọng hơn nữa là bên cạnh Tô Điềm bảo vệ, chuyện cũng thật trùng hợp.
Vương Kiến Đức đó luôn cử theo bảo vệ Tô Điềm trong bóng tối, vì lý do thi đấu giao lưu, bảo vệ sắp xếp ở trong khách sạn quốc tế, đây cũng chính là nguyên nhân lúc Tô Điềm xảy chuyện bảo vệ kịp thời xuất hiện.
Rốt cuộc ai mà thể ngờ một cuộc thi giao lưu xảy chuyện chứ, thật là vô lý, đều là học cả, khách sạn ở là thành viên của đoàn hai bên, văn minh chẳng lẽ hở một tí là đ-âm ?
Sự thật chứng minh đúng là thể.
Sau sự việc , cuộc thi giao lưu lập tức dừng , đó Tô Điềm nhận điện thoại từ Viện trưởng Lưu và thầy giáo bên gọi tới.
Chuyện chỉ Viện trưởng Lưu và Đường Lưu Quang sợ hết hồn, mà ngay cả Tống lão cũng dọa nhẹ, trực tiếp qua chỗ Tô Điềm xem xét tình hình.
Phải tận mắt thấy Tô Điềm , một trái tim của Tống lão mới buông xuống.
Thầy Tôn là cuối cùng tình hình, thấy chuyện , thầy Tôn sợ đến mức chân mềm nhũn , một lúc lâu mới bò dậy nổi, đó lảo đảo đến phòng Tô Điềm tìm .
Ngay lúc Tô Điềm và Tống lão đang ở hành lang chuyện thì thầy Tôn xuất hiện.
Chân vẫn còn đang mềm đây , thầy Tôn lảo đảo về phía Tô Điềm, nóng lòng hỏi han:
“Tô Điềm, em chứ?
Có thương chỗ nào ?
Sao bệnh viện hả?
Rốt cuộc là xảy chuyện gì, em thầy sợ ch-ết khiếp , nếu em mà xảy chuyện gì thì thầy đối mặt với nhà em thế nào đây, thầy đưa em ngoài, nếu em mệnh hệ gì thì thầy cũng thiết sống nữa."
Nghe thấy lời thầy Tôn cảm động như , Tô Điềm vội vàng vươn tay đỡ lấy thầy Tôn, ánh mắt kín đáo quét qua đôi chân của thầy, trong lòng thầm nghi ngờ, xem thầy Tôn chuyện của cô dọa cho nhẹ, chân mềm nhũn cả .
“Thầy Tôn, thầy yên tâm yên tâm, em , em chẳng cả, thương, ngay cả móng tay cũng chẳng sứt miếng nào.
Thầy bình tĩnh một chút, đừng gấp quá, bộ dạng của thầy em cũng sắp dọa sợ theo đấy."
Tô Điềm vội vàng lên tiếng trấn an giải thích.
Dẫu cho Tô Điềm mở miệng , thầy Tôn vẫn tới lui đ-ánh giá Tô Điềm một lượt, xác định cô thực sự , thầy Tôn mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì thả lỏng nên đôi chân vốn đang gồng lên bỗng chốc sụm xuống, cả quỵ xuống đất.
Thấy tình hình của thầy Tôn, Tô Điềm vội vàng đỡ lấy .
Tống lão bên cạnh trơ mắt tình cảnh của hai thầy trò , mãi cho đến khi thấy thầy Tôn sắp quỵ xuống, Tống lão mới vội vàng tay giúp đỡ.
Thầy Tôn đối diện với ánh mắt quan tâm của Tống lão qua, cảm thấy ngại ngùng, mở lời:
“Ngại quá, dọa sợ, thất lễ ."
“Không , lúc mới chuyện tình hình cũng chẳng khác ông là mấy , hai chúng kẻ tám lạng nửa cân thôi."
Nhắc đến chuyện , ánh mắt Tống lão hướng về phía Tô Điềm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-230.html.]
Những bề như bọn họ ai nấy đều dọa sợ phát khiếp, trái Tô Điềm là trong cuộc mà cứ như chẳng chuyện gì xảy .
Chuyện lúc đó Tống lão kể , ông thực sự thể tưởng tượng nổi một cô gái nhỏ nhắn mềm mại dịu dàng như thế mà gan lớn đến .
Bên ngoài đang xảy vụ đ-âm , gào thét g-iết , mà Tô Điềm cứ thế mở cửa xông , đó rầm rầm hai cái đ-ập ngất hung thủ.
Lại liếc Tô Điềm một cái, Tống lão vẫn cảm thấy Tô Điềm giống kiểu con gái thể chuyện bạo lực như thế, cô vẫn còn là một đứa trẻ mà, đối diện với kẻ lúc đó chắc chắn là sợ hãi, những chuyện như trái thể là do kích động nên mới phản ứng bất thường như thế.
Tô Điềm mà suy nghĩ của Tống lão chắc cô phì mất, thực so với đạo lý quân t.ử dùng miệng dùng tay, Tô Điềm càng thích kiểu thể động tay thì tuyệt đối dùng mồm nhảm, bạo lực học đôi khi vẫn tác dụng, ví dụ như chuyện hôm nay rầm rầm hai cái là giải quyết xong .
Thầy Tôn đến thì thuận thế gia nhập cuộc trò chuyện, ba ở hành lang chuyện.
Còn về việc tại về phòng, phòng cần rà soát, hơn nữa khách sạn quốc tế xảy chuyện như đều cần rà soát hết, phòng ốc thống nhất rà soát xong mới sắp xếp cho ở , đặc biệt là những nhân vật tầm cỡ như Tô Điềm và Tống lão thì càng thận trọng.
Chuyện hôm nay dọa lãnh đạo sợ phát khiếp , may mà , nếu thật sự xảy chuyện thì cách nào giải thích với phía Viện trưởng Lưu .
Bởi vì những quân nhân bảo vệ Tô Điềm khách sạn thực chất là do trong giới lãnh đạo đưa ý kiến rằng họ ở thích hợp, rốt cuộc là của quân đội, tay chân nhanh nhẹn, khách sạn quốc tế sắp xếp thi đấu giao lưu, quân nhân xuất hiện ở đây khó tránh khỏi gây tranh cãi.
Gây tranh cãi thì thấy xuất hiện, nhưng Tô Điềm thì suýt chút nữa xảy chuyện .
Trên hành lang, lúc ba đang chuyện.
Nhân viên khách sạn tới, lịch sự cho sắp xếp phòng xong xuôi.
Nghe thấy sắp xếp xong phòng, Tô Điềm định tiếp tục ở , rốt cuộc lúc nãy Tống lão cuộc thi giao lưu tạm dừng, cơ bản chuyện còn gì tiếp theo nữa .
Thầy giáo dẫn đoàn của nước Đảo là Tang Điền bệnh viện, còn hai học sinh Đảo quốc cũng bệnh viện, còn một học trò cưng của Tang Điền h-ành h-ung bắt .
Cái , còn tiếp tục thi đấu giao lưu thế nào nữa?!
Khi Tô Điềm đề nghị chuẩn về, Tống lão lộ vẻ ngạc nhiên, trợn tròn mắt.
“Cái , cái định về ?"
Tống lão hỏi, giọng cao v.út lên, thực sự là quá đỗi kinh ngạc.
Lần Tô Điềm cũng là kết quả trận chung kết còn chuẩn rời , tạm dừng cuộc thi giao lưu Tô Điềm chuẩn rời , trẻ tuổi lúc nào cũng chứ, rốt cuộc điều gì khiến Tô Điềm nôn nóng về nhà như thế?
Đàn ông là nhà?
Khụ khụ khụ, Tô Điềm tuổi , yêu đương là thể, rốt cuộc cô bé xinh như thế, e là những trai thầm thương trộm nhớ xếp thành hàng dài.
“Vâng ạ, Tống lão, em nhờ mua vé tàu hỏa tối nay giúp , chuyến tám giờ rưỡi, giờ đến lúc xuất phát còn ba tiếng nữa, tới đó thời gian đủ ạ."
Tô Điềm xong liền sang thầy Tôn, hỏi một câu:
“Tối nay về luôn chắc là vấn đề gì chứ thầy?"
“Không vấn đề gì, thầy dọn dẹp hành lý một chút.
, sớm là về thì chúng cần phiền khách sạn sắp xếp phòng khác nữa."
Nói xong một câu, thầy Tôn vội vàng về dọn đồ.