[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hắc hắc hắc, ông đem bán , thể kiếm kha khá, còn phía ông cụ, bán lấy tiền , mua hai bao thu-ốc l-á khác rẻ hơn một chút .”

 

Ông cụ bình thường thu-ốc gì mà chẳng hút, dùng lời của chính ông cụ chính là, nhiều cầu kỳ như .

 

Chính ông cụ cầu kỳ , Tô Minh Kinh cũng thấy việc “trốn thuế lậu thuế" là quá đáng.

 

Hơn nữa, con trai tiền , cha cũng vui lây chứ.

 

Không luôn ông là chủ gia đình mà tiếng , giờ tiền , cái tiếng của chủ gia đình sẽ khác ngay.

 

Hắc hắc hắc, đến lúc đó ông đông, Lý Quần Anh dám hướng tây.

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó, thật là sướng rơn.

 

“Tô Minh Kinh, ngây đó gì?

 

Nói chuyện với ông mà thấy ?

 

Mì của con gái ?"

 

Tiếng hét của Lý Quần Anh khiến Tô Minh Kinh trở về thực tại, nhanh ch.óng đặt đĩa lạp xưởng thịt hun khói tay xuống, thoăn thoắt bếp bưng mì .

 

Bên cạnh, Tô Điềm thấy rõ mồn một lúc nãy bố hắc hắc ngây ngô thì trong mắt tia sáng.

 

Không bố đang lén lút vui vẻ cái gì nữa.

 

Lý Quần Anh lẩm bẩm một câu:

 

“Cái lão Tô Minh Kinh , cái là nghĩ chuyện lành gì !”

 

Mấy chục năm vợ chồng, bà còn thể Tô Minh Kinh .

 

Hừ, chỉ cần phản, Lý Quần Anh đều lười thèm đếm xỉa đến cái lão .

 

Cái lão nhà , trông chẳng thông minh cho lắm.

 

Tuy nhiên, nãy Tô Minh Kinh thật sự to gan lớn mật phản , vị trí chủ gia đình cũng nên đến lượt ông .

 

E là Tô Điềm cũng ngờ tới, một cây thu-ốc l-á của khiến bố Tô Minh Kinh cái tâm tư “đại nghịch bất đạo" .

 

Viết một bản luận văn, gọi là...

 

Một cây thu-ốc l-á mang lá gan cho đồng chí Tô Minh Kinh.

 

Một cây thu-ốc l-á nhỏ, một giấc mơ lớn!

 

Vẫn là, giấc mơ giữa ban ngày!!!

 

Tác giả lời :

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tặng vé bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 15:

 

36:

 

21 ngày 18-10-2023 đến 17:

 

47:

 

45 ngày 18-10-2023 nhé~

 

Cảm ơn thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:

 

Bôi Miêu 10 bình;

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-238.html.]

Cảm ơn sự ủng hộ của nhiều, sẽ tiếp tục cố gắng!

 

Chương 76 Chương bảy mươi sáu

 

◎Một chương cập nhật◎

 

Sáng sớm, gió nhẹ thổi tới, mang theo từng cơn se lạnh, bước chân của mùa thu xa, mùa đông bắt đầu kéo đến.

 

“Điềm Điềm, nhớ mặc thêm áo khoác, trời lạnh đừng để cảm mạo, dạo bên chênh lệch nhiệt độ sáng tối lớn lắm, sáng và tối chỉ mười mấy độ thôi, trưa hơn hai mươi độ, cái thời tiết thật là bực ch-ết ."

 

Lý Quần Anh thấy con gái cửa, lải nhải một tràng dài, thấy con gái ngoan ngoãn lời mặc áo khoác ngoài lúc mới yên tâm.

 

Đã khỏi cửa Tô Điềm cũng thấy bất lực , cô mười tám tuổi chứ tám tuổi, mặc cái áo mà cũng cần lải nhải, nhưng cũng phản cảm gì lớn, ngược còn thấy khá ấm áp, đôi khi sự lải nhải của cũng thể là ký ức hoài niệm trong tương lai.

 

Theo phong cách của Tô Điềm, bảy giờ năm mươi giẫm đúng giờ trường.

 

Ồ, đúng , khi trường Tô Điềm còn phát hiện một chuyện đặc biệt ngại ngùng, ngay cổng trường, treo một tấm băng rôn thật lớn, tấm băng rôn đỏ rực rỡ vui mừng đó dòng chữ “Chúc mừng bạn Tô Điềm đạt giải nhất vòng chung kết", trời mới khi thấy tên xuất hiện băng rôn cổng trường thì ngại ngùng đến mức nào, đặc biệt là lúc Tô Điềm trường nhiều bạn học cũng giẫm giờ tới, đụng mặt Tô Điềm, từng ánh mắt qua đó, Tô Điềm đều hận thể che mặt mà .

 

Cái là ai nghĩ ý tưởng , thể khiêm tốn một chút , trường học chúc mừng giải nhất chung kết Tô Điềm phản đối, còn giơ cả hai tay tán thành, vấn đề là, băng rôn đừng xuất hiện tên cô là .

 

Đối với chuyện Tô Điềm đạt giải nhất cả trường đều truyền khắp , học sinh giáo viên đều , nếu như ai đó thì đều là do mấy ngày nay lãnh đạo trường tuyên truyền tới nơi tới chốn.

 

Đây là chuyện vinh quang bao nhiêu chứ, một miếng mồi thơm như Tô Điềm, hiện nay Cục Giáo d.ụ.c cũng bắt đầu trọng điểm chú ý đến trường 1 của họ .

 

Hắc hắc hắc, kỳ thi đại học năm , đoạt giải quán quân e là mười phần thì đến tám chín phần vẫn là trường 1 thôi.

 

Người tính bằng trời tính, tính tính các trường khác ước chừng cũng ngờ tới năm nay mắt thấy trường 1 sắp vượt qua , kết quả là, lắm, trực tiếp lòi một học sinh chuyển trường, một đường nghiền ép, thi vòng sơ loại, chung kết, giao hữu, tất cả đều là trường 1 đạt giải nhất, chuyện đủ để lãnh đạo trường 1 nổ vang mấy chục năm , cho dù nghỉ hưu , lãnh đạo trường vẫn thể chỉ điểm giang sơn lải nhải, năm đó khi đương chức trường học một học sinh thiên tài.

 

Huống hồ theo thiên phú của Tô Điềm, năng lực , đợi đến kỳ thi đại học năm các trường đại học hàng đầu trong nước tuyệt đối sẽ tranh đòi , đến lúc đó lựa chọn trường nào còn xem Tô Điềm .

 

Học sinh khác thể đỗ đại học là vui , đến chỗ Tô Điềm, ước chừng đều tư cách lựa chọn , cái so với đúng là khác mà.

 

Còn một chuyện nữa, kỳ thi lúc tin tức nếu thành tích sẽ khiến bộ đại học chú ý đến học sinh, tuyển thẳng, chuyện tuyển thẳng của Tô Điềm, chắc chắn như đinh đóng cột nhỉ.

 

Rất nhiều quan tâm đến chuyện Tô Điềm tuyển đại học, đặc biệt là lãnh đạo trường 1, còn đang đợi khi trúng tuyển sẽ ngay lập tức thêm một tấm băng rôn nữa mang tới treo lên, đốt pháo chúc mừng, nhất định thật kêu , tuyên truyền nửa tháng một tháng.

 

Xem xem , bạn mỗ mỗ của trường 1 chúng đại học tuyển thẳng .

 

Ây dà dà, hồi đó bạn mỗ mỗ cũng chỉ là tham gia cuộc thi thôi mà.

 

Không , thầy cô chỉ là tận lực thôi, quan trọng là học sinh thông minh.

 

Đến lúc đó cái gì đều nghĩ xong hết , ngữ khí ngay từ đầu khiêm tốn, đừng quá kiêu ngạo.

 

Cho dù là một con gián bò qua cổng trường 1, cũng để nó trường 1 học sinh xuất sắc nhường nào.

 

Bên lãnh đạo trường còn đang mong đợi chuyện tuyển thẳng, bên Tô Điềm đang che mặt ở chỗ của .

 

Trần Khánh Hoa thấy động tác che mặt của Tô Điềm, nhịn , thậm chí còn ngại chuyện lớn, ghé sát qua nỗi đau của khác mở miệng :

 

“Tô Điềm, thấy tấm băng rôn ở cổng trường ?"

 

“..."

 

Tô Điềm lườm cho một cái.

 

Xem náo nhiệt đúng , thấy thấy , băng rôn to thế mù thì đều thấy chứ.

 

“Ai đưa cái ý tưởng ?

 

Cậu nãy tớ ở cổng trường một quãng đường bao nhiêu tớ, tớ cảm thấy tớ trong mắt các bạn học sắp biến thành sinh vật quý hiếm ."

 

Bất lực lên tiếng than vãn, Tô Điềm thật sự tò mò, rốt cuộc là cái đầu óc thông minh nào nghĩ việc kéo băng rôn.

 

 

Loading...