[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 247
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thanh niên , trông vẻ khá mệt mỏi nha.”
Cái cô thanh niên Tiểu Tô giỏi thật đấy, nếu chút bản lĩnh thì thể trẻ tuổi thế đơn vị, còn dự án, viện trưởng Lưu coi trọng như , thể con đường tương lai của cô thanh niên Tiểu Tô thuận lợi nha, nhiều nhân vật lớn chăm sóc như , chắc chắn tiền đồ lớn.
Bác tài xế khâm phục nhất là những phần t.ử văn hóa cao cấp như họ, còn cống hiến cho quốc gia, họ đáng hưởng một đãi ngộ của quốc gia, ví dụ như xe đưa đón, ví dụ như phân phối nhà ở, dựa bản lĩnh mà xứng đáng hưởng thôi.
Đạp xe mất hơn nửa tiếng, lái xe chỉ mất hơn hai mươi phút, đến cổng trường, xe mới đỗ vững, Tô Điềm ở hàng ghế lập tức mở mắt.
Nghiêng đầu ngoài cửa sổ, đến nơi .
“Bác tài, cháu đây, tạm biệt."
Tô Điềm xã giao một câu mở cửa xe xuống.
Tô Điềm gần như đều là đến sát giờ, lúc cổng trường vẫn một giống như cô đến trường sát giờ, thể tưởng tượng khi bạn học thấy Tô Điềm từ xe con xuống thì kinh ngạc đến nhường nào.
Chẳng điều kiện gia đình Tô Điềm bình thường , thậm chí so với địa phương bọn họ còn kém xa, địa phương bọn họ còn nhà, nhà Tô Điềm đều là thuê nhà ở, xe đưa đón mà còn thuê nhà ở, đây là tình huống gì?
Tô Điềm để ý đến những ánh mắt tò mò sang xung quanh, đều quen , cần thiết giải thích gì cả, cô vèo một cái lao thẳng về phía phòng học lớp một.
“Reng reng reng, reng reng reng..."
Tiếng chuông học vang lên, Tô Điềm tranh thủ từng giây từng phút lao phòng học, đặt m-ông xuống vị trí của , đó thở hồng hộc lấy sách vở từ trong ngăn bàn đặt lên mặt bàn.
Đặt sách xong, cô liền phát hiện ánh mắt nóng rực của Trần Khánh Hoa và Vương Hổ ở phía qua.
Tô Điềm nhướng mày, dựa một chút, đồng thời mắt quan sát bốn phương tai tám hướng, xác định thầy cô ngoài lớp vẫn tới, Tô Điềm nhỏ giọng hỏi một câu:
“Có chuyện gì ?"
“Chỉ hỏi một câu, tự chấm môn toán bao nhiêu điểm?"
Hôm qua lúc thầy Tôn đến vẻ mặt đó, chắc là điểm tối đa , Trần Khánh Hoa thật sự cảm thấy .
“Chắc là điểm tối đa ."
Tô Điềm nhàn nhạt đáp một câu.
Nghe thấy câu , Trần Khánh Hoa và Vương Hổ đồng thời thu hồi tầm mắt.
Xin , phiền , là bọn họ xứng.
Quả nhiên Tô Điềm vẫn là Tô Điềm, về môn toán, ai thể khó cô.
Lần thi tháng mấy trường cùng đề, đề bài so với đây mà , vẫn độ khó nhất định, dù Trần Khánh Hoa cũng nắm chắc thể đạt điểm tối đa, Tô Điềm một câu vân vê nhẹ nhàng như , trong lòng thực sự là thấy chua xót.
Buổi trưa, kết quả thi tháng , vì là kỳ thi chung, nên trường học sẽ thống kê xếp hạng trong trường và xếp hạng trong thành phố, vì Nhất Trung dán bảng đỏ, một trăm bạn đầu trường thể đến xem bảng đỏ xem điểm.
Tại nơi dán bảng đỏ, thầy giáo đang phết hồ chuẩn dán, bên cạnh chật nín , cho thầy giáo cũng cái tư thế của học sinh dọa cho sợ khiếp.
Khó khăn lắm mới dán xong bảng đỏ, thầy giáo liền chuồn thẳng, lúc suýt chút nữa học sinh chen lấn đến mức nôn cả bữa sáng , từng đứa trẻ cao khỏe, ăn cái gì mà lớn chứ.
Bảng đỏ dán lên, học sinh theo phản xạ bắt đầu xem vị trí đầu tiên.
Chỉ thấy vị trí đầu bảng đỏ, tên...
Tô Điềm.
Là cô bạn học sinh thi Tô Điềm ở lớp một đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-247.html.]
Chỉ hỏi một câu, học sinh thi đều biến thái như ?!
Toán điểm tối đa, lịch sử điểm tối đa, hóa học điểm tối đa, chính trị ngữ văn cộng mới trừ sáu điểm, tiếng Anh cũng điểm tối đa.
Cái ngoại trừ ngữ văn và chính trị , đều là điểm tối đa nha.
Đây là điểm mà con thể thi ?
Trong đám đông, Trần Khánh Hoa và Vương Hổ cũng ngây như phỗng, bọn họ Tô Điềm giỏi, nhưng tuyệt đối ngờ Tô Điềm thể tàn nhẫn đến mức .
Cứ cái điểm , xuống xếp hạng phía .
Hè hè hè, , hạng nhất thành phố, hạng nhất trường.
Thẫn thờ tiếp xuống , hạng nhì là tên của Trần Khánh Hoa.
Lần Trần Khánh Hoa phát huy khá , hơn một chút so với tưởng tượng, lẽ cảm thấy vui mừng, nhưng so với điểm của Tô Điềm ở , Trần Khánh Hoa nổi.
Hạng nhất và hạng nhì sụt giảm nghiêm trọng, cách tận gần ba mươi điểm.
Quả nhiên là so sánh thì đau thương, cái điểm của so với điểm của Tô Điềm, thật sự là quá tàn bạo .
Bên cạnh Vương Hổ an ủi vỗ vỗ vai em , an ủi lời.
lúc , một giọng quen thuộc vang lên một câu “Ôi trời đất ơi!"
Trần Khánh Hoa và Vương Hổ đầu liền thấy vẻ mặt ngây như phỗng của Triệu Hành, hai lập tức mỉm .
Quả nhiên, ai là điểm của Tô Điềm cho chấn động cả.
Quay lớp học, tại chỗ , Tô Điềm cảm thấy ánh mắt của các bạn học cô đều bình thường nữa, từng một lên xuống, trái , giống như thấu cô .
Đợi đến khi từ miệng đám Trần Khánh Hoa là vì điểm thi, Tô Điềm liền thấy lạ nữa.
“Tô Điềm, bao nhiêu điểm ?"
Vương Hổ úp mở, chỉ xem xem rốt cuộc Tô Điềm điểm của .
“Chắc là khá , ánh mắt của các bạn là ."
Tô Điềm híp mắt đáp một câu.
“Đâu chỉ là khá , đơn giản là quá , hơn Trần Khánh Hoa tận hơn hai mươi điểm đấy, cũng quá giỏi ."
Bên cạnh Trần Khánh Hoa cảm xúc liếc thằng bạn một cái, thầm mắng, tại lấy đối chiếu?!
Anh em thì cùng mất mặt, thế là Trần Khánh Hoa lên tiếng:
“Cậu hơn Vương Hổ tận hơn năm mươi điểm đấy."
Nụ mặt Vương Hổ lập tức biến mất:
“Không chơi kiểu nhé.”
Phía Nhất Trung điểm, các trường khác tự nhiên cũng điểm , đối với kết quả kỳ thi tháng , các trường tối qua .
Đặc biệt là việc Tô Điềm của Nhất Trung giành vị trí quán quân, chuyện đơn giản là gây chấn động trong giới giáo viên các trường, thi đấu bọn họ cứ ngỡ Tô Điềm là một học sinh giỏi toán, bây giờ bọn họ , cái gì cũng giỏi, chiến thần bảy cạnh nha.
Cứ cái điểm , kỳ thi đại học sang năm còn chơi bời gì nữa, cái cô Tô Điềm , thủ khoa đại học chắc chắn là của Nhất Trung , chuyện là chắc như đinh đóng cột .