[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 264
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hầu như gì khác biệt, gục xuống bàn học hơn nửa tiếng, bò dậy đến trường.”
Giẫm lên tiếng chuông lớp.
Tiết đầu tiên, còn .
Tiết thứ hai, trụ vững nữa .
Nghe thầy giáo bục giảng bài, Tô Điềm bắt đầu buồn ngủ ríu mắt, mí mắt bắt đầu đ-ánh nh-au.
Cuối cùng, Tô Điềm “bạch" một cái gục xuống bàn ngủ mất.
Suỵt... gan lớn thật!
Các bạn học thấy Tô Điềm ngang nhiên ngủ trong tiết của thầy Tôn như , ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.
Mà bục giảng Tôn Minh vẫn đang lưng về phía học sinh “tạch tạch tạch" chữ lên bảng đen.
“Câu hỏi lát nữa mời hai em lên bảng thử, chắc là đều chứ, loại câu hỏi thầy giảng qua mấy , em nào thì tự kiểm điểm ."
“Điểm thi tháng đều , các em yêu cầu đối với thành tích của , đều điểm của , chỗ nào còn cần cải thiện thì cải thiện, học hỏi nhiều hơn từ các bạn học giỏi, bạn học giỏi là ai thì thầy chỉ đích danh nữa, các em đều đấy."
Quay lưng về phía học sinh, thầy Tôn nhắc đến học trò cưng của , nụ mặt khống chế mà lan tỏa khắp gương mặt.
Ôi chao, kỳ thi thống nhất Tô Điềm rạng danh trường Trung học 1 quá, rạng danh giáo viên chủ nhiệm như thầy quá.
Bây giờ ở cái vùng cao trung , còn ai mà đứa trẻ Tô Điềm chứ.
Thực sự là quá xuất sắc.
“Một em, trong tiết của thầy mà mơ mộng viển vông, bày trò nghịch ngợm, thì đều cẩn thận cho thầy..."
Tôn Minh xong chữ cuối cùng, đ-ánh dấu chấm câu.
Quay , một cái là thấy Tô Điềm đang gục xuống chỗ ngủ gật.
À thì... thể giữ chút thể diện ?
Vừa còn khen xong, thế mà ngủ trong tiết của thầy .
Thầy là nên quản nên quản đây?
Các bạn học vẻ mặt đặc sắc của thầy Tôn, từng đều đang nhịn đấy.
Ha ha ha ha ha, thầy Tôn, kinh hỉ , bất ngờ , kích thích ?
Nếu là bình thường thì viên phấn tay thầy Tôn ném qua , nhưng đây là học trò cưng tiểu Tô mà, cứ xem thầy Tôn nỡ thôi.
Này , thầy Tôn, đối xử công bằng chút chứ.
Chịu đựng ánh mắt của các học sinh qua, Tôn Minh hắng giọng một cái, “Trần Khánh Hoa, gọi Tô Điềm dậy , trong giờ học mà ngủ gật..."
Quá đáng quá!
Các bạn học tự giác bổ sung nốt vế cho thầy Tôn.
Tuy nhiên ngay đó, lời của thầy Tôn khiến họ ngây .
“Trong giờ học mà ngủ gật, thời tiết đổi , cảm lạnh thì ?"
Hê hê, hê hê hê, thầy Tôn thầy đúng là hiểu về thời tiết thật đấy.
Trần Khánh Hoa vội vàng dùng b.út máy chọc chọc lưng Tô Điềm.
Tô Điềm vốn đang gục xuống cảm nhận động tác lưng, thoáng chốc tỉnh táo.
Ngồi ngay ngắn .
Cô , ngủ ?!
Chắc là ai phát hiện nhỉ, thầy Tôn phát hiện ?
Tô Điềm ngẩng đầu lên, vặn chạm ánh mắt thầy Tôn qua.
Sợ nhất là khí bỗng dưng yên tĩnh, Tô Điềm cảm thấy đến lúc phát huy kỹ năng diễn xuất .
Chỉ cần ngại, thì ngại sẽ là khác.
Thầy Tôn thấy thái độ đó của Tô Điềm, đều khống chế mà khóe miệng giật giật hai cái.
Các bạn học thì càng khỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-264.html.]
Chỉ thể bội phục cái sự mặt dày của bạn học Tô thôi.
Còn thầy Tôn mặt dày cũng kém cạnh, phân biệt đối xử quá rõ ràng .
Chỉ vì bạn học Tô nhất kỳ thi tháng, mà với vị thế , thể ngang nhiên ngủ trong giờ học ?
Thực tế là, thầy Tôn biểu thị... thực sự thể.
Hu hu hu, đúng là so với thì tức ch-ết mà....
Đợi đến khi tiết học buổi sáng kết thúc, cùng với tiếng chuông tan học “tùng tùng tùng", Tô Điềm đang định gục xuống ngủ bù một giấc.
“Tô Điềm, lầu tìm."
Ngoài cửa lớp, đột nhiên bạn học hô một câu.
Nghe thấy tìm, Tô Điềm dậy khỏi chỗ .
Chậm rãi bước khỏi lớp, hành lang, từ xuống .
Khi thấy một bóng dáng quen thuộc, Tô Điềm ngạc nhiên khẽ nhướng mày.
Sao cô tìm đến đây?
Giữa họ đáng lẽ nên quá nhiều giao thiệp mới đúng, quan hệ cũng đến mức để đối phương đến thăm hỏi.
Hơn nữa, Tô Điềm nghĩ đối phương đến để thăm cô.
Khi Tô Điềm xuống tòa nhà dạy học, đang đợi lầu cũng thấy Tô Điềm.
Hai cách một , .
Một thanh xuân, mang theo nét kiều diễm đặc trưng của thiếu nữ, mà thì khác biệt.
Hai giống như đang ở hai thế giới khác .
Đôi khi, cuộc đời chính là kỳ diệu như , đưa những lựa chọn khác , tức là chọn những cuộc đời khác .
Một bên là thanh xuân thiếu niên, hăng hái phấn chấn.
Mà một bên là củi gạo dầu muối, vụn vặt cuộc sống.
Cô từng nghĩ tới.
Hóa , cuộc đời còn thể sống đặc sắc như ...
Lời tác giả :
Cảm ơn các thiên thần nhỏ ném phiếu Bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 21-10-2023 23:
54:
53 đến 22-10-2023 11:
56:
10 nhé~
Cảm ơn các thiên thần nhỏ tưới dung dịch dinh dưỡng:
59866782, Chua Ngọt Đắng Cay 5 bình; Thâm Thâm! 1 bình;
Cảm ơn sự ủng hộ của dành cho , sẽ tiếp tục nỗ lực!
Chương 86 Tám mươi sáu chương
◎Cập nhật hai◎
Tô Điềm bao giờ cảm thấy là gì, câu .
Người đoản mệnh, tai họa mới sống ngàn năm.
Tô Điềm cũng sẽ hèn hạ đến mức gì một phụ nữ mang thai, thậm chí chuyện Tô Tú đến tìm cô, Tô Điềm đều ngạc nhiên.
Mà Tô Tú thấy Tô Điềm bước khỏi tòa nhà dạy học trong một khoảnh khắc cô thẫn thờ, bởi vì Tô Điềm mắt một nữa thấy thực sự là quá khác biệt, so với Tô Điềm trong ký ức kiếp dường như là hai khác .
Có lẽ vẫn một chỗ đổi, ví dụ như gương mặt đó, hình như đổi , ví dụ như tính cách, khí chất của một thực sự sẽ xảy đổi lớn như ?
Tô Điềm mắt và Tô Điềm trong ký ức kiếp của hai mươi năm vài phần tương tự, kiếp hai mươi năm Tô Điềm gả cho Lâm Trí Quân, trở thành một sống trong nhung lụa nâng niu lòng bàn tay, khí chất đổi so với lúc trẻ cũng là lẽ đương nhiên.