[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 268
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:43:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lý Quần Anh và Tô Minh Kinh hai ở bên , hợp pháp hợp lý, giấy chứng nhận kết hôn, chứ bà cụ cứ tùy tùy tiện tiện một chút quấy một chút là thể tan rã , vả chuyện tiền sính lễ , trong cuộc là Lý Quần Anh đều đòi, bà cụ còn thể gì chứ.”
Đứa em trai phế vật hiện giờ gần bốn mươi tuổi , vẫn còn là một gã trai tân già, cũng vì chuyện Lý Phát Tài ở mà bà cụ ít lén lút mắng Lý Quần Anh là đồ con gái lỗ vốn, nếu tại Lý Quần Anh lúc đầu mang tiền sính lễ về nhà, thì con trai bà thể cưới vợ ?
Chuyện thực sự thể trách Lý Quần Anh , ai mà chẳng Lý Phát Tài là một cái bánh phế vật chứ, đứa con gái nào mù mắt mới trúng một đàn ông như Lý Phát Tài, gì cũng xong, ăn gì cũng thừa, trong nhà chuyện gì lớn nhỏ gã đàn ông cũng dám ho he cái gì cũng do bà già quyết định, cái kiểu đó, con gái nhà ai ngốc chứ, gả để hầu hạ hai vị tổ tông .
Lý Quần Anh chính vì bản lúc nhỏ chịu khổ chịu cực, nên mới để con gái sống như bà ngày xưa, con gái thì , ai con gái là đồ lỗ vốn chứ, con gái nhà bà đồ lỗ vốn, mà là bảo bối của cả nhà họ.
Ai dám con gái bà, Lý Quần Anh sẽ liều mạng với đó!
Trợn to đôi mắt hung dữ chằm chằm bà ngoại, Lý Quần Anh còn “vèo" một cái dậy túm lấy gã Lý Phát Tài g-ầy nhom lấy hai lạng thịt, trực tiếp xách đến mặt bà cụ, suýt chút nữa là dí sát mặt bà cụ luôn.
“Tới đây tới đây, đây là con trai , do sinh , đ-ánh thì đ-ánh, mắng thì mắng, cứ tự nhiên."
“ con gái con, , ai là con sẽ liều mạng đấy."
Nhìn đứa con trai xách tới, bà cụ ngây , đứa con gái nó vẫn hổ báo như .
Năm tháng trôi qua chỉ thấy già chứ thấy khôn , trái còn tăng thêm tính khí.
“Ôi chao, ch-ết mất thôi, hai câu mà con còn định đ-ánh ?
Mẹ là của con, con mà đ-ánh là sẽ thiên lôi đ-ánh đấy, cái đồ bạch nhãn lang lương tâm, chúng lặn lội đường xá xa xôi đến đây là vì ai chứ, chẳng là để thăm con , con đối xử với nhà ngoại như thế ?"
Khóc thì , ăn vạ thì ăn vạ, bà cụ quẹt nước mắt.
Tiếc là, Lý Quần Anh ăn bộ , đối mặt với nhà ngoại Lý Quần Anh sớm luyện một trái tim sắt đ-á .
Đừng bà cụ lóc đáng thương, tin chỉ cần bà cho chút sắc mặt là bà cụ thể đằng chân lân đằng đầu ngay.
Ngay lúc Lý Quần Anh và bà cụ đang tranh cãi, Tô Điềm từ ngoài cửa bước .
Nhìn thấy Tô Điềm bước trong một khoảnh khắc bà cụ suýt chút nữa nhận , cũng Tô Điềm xinh như ?
Hình như là , ngày xưa cũng , hiện giờ trở thành thiếu nữ càng hơn.
Lý Quần Anh và nhà ngoại quan hệ , dẫn chồng con về nhà ngoại kết hôn hai mươi năm ròng rã cứng nhắc đến mức thể đếm một bàn tay, lễ Tết về, mấy năm trời mới về thăm một , nào thì là Lý Quần Anh về thăm bà ngoại, nào còn tưởng Lý Quần Anh là về xem xem bà già ch-ết nữa.
“Con gái về , con phòng , chỗ là ."
Lý Quần Anh con gái xen loại chuyện rắc rối , bà cụ chỉ một đứa con gái là bà, đây chẳng còn một đứa con trai , đến lượt cái đồ con gái lỗ vốn như bà đến để phụng dưỡng lúc cuối đời.
Nghe thấy , Tô Điềm mỉm gật đầu, nhấc chân bước định phòng.
Mà bà cụ thấy thái độ của Tô Điềm thoáng chốc liền sa sầm mặt mũi, trực tiếp bắt đầu phát tác, “Nhà các giáo d.ụ.c con cái như thế ?
Thấy lớn mà chào hỏi, Lý Quần Anh con , giáo d.ụ.c con cái con tay đ-ánh, đ-ánh thì mới lời, con xem con giáo d.ụ.c Tô Điềm thành cái dạng , thì nhà ai thèm rước cái hạng con gái như thế chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-268.html.]
Phải , bà già đ-ánh rắm.
Lý Quần Anh trực tiếp trợn trắng mắt, liếc bà cụ một cái, đó khi về phía con gái thì ánh mắt liền thoáng chốc trở nên dịu dàng, một nữa mở lời:
“Con phòng , đừng quản nữa."
Người lớn, cái hạng mà cũng đòi lớn , già mà kính, còn hy vọng trẻ tuổi kính già yêu trẻ?
Mơ mộng hão huyền cái gì thế, Tô Điềm bao giờ chấp nhận cái trò đạo đức giả đó, đừng bà cụ bà ngoại ruột của cô, cho dù , Tô Điềm cũng sẽ tôn kính bà cụ , mở miệng là đồ con gái lỗ vốn, khi lời bà cụ thực sự nên cúi đầu xem là nam nữ, trong quần nhiều hơn hai lạng thịt .
Ngay khi Tô Điềm nhấc chân bước chuẩn phòng, bà cụ thấy thái độ coi ai gì của trẻ tuổi, thoáng chốc liền vui, từ ghế dậy chặn đường Tô Điềm.
“Căn phòng đó và của con xong , tối nay ngủ ở phòng đó, con tự tìm chỗ nào mà ngủ tạm một đêm ."
Bà cụ Tô Điềm, tin cô còn dám tay bắt nạt một bà già.
Nhìn bà cụ đang chặn mặt , Tô Điềm phòng của , tay cầm tài liệu, lùi hai bước.
Nói thì chậm nhưng xảy thì nhanh.
Tô Điềm mới lùi , ngoài cửa đột nhiên xông hai đàn ông, hai hai lời trực tiếp tay, một động tác gọn gàng dứt khoát ấn bà cụ xuống đất.
Với cái xương già nua đó của bà cụ, hành hạ như một cái, “ôi chao ôi chao" la ó lên.
Biến cố đột ngột khiến những khác trong phòng đều ngây , chỉ Tô Điềm là vẻ mặt bình thản.
Bởi vì hai đàn ông đó là những luôn theo bên cạnh bảo vệ cô, bà cụ tiến gần, Tô Điềm thấy động tác hai xông từ ngoài cửa, nên mới vội vàng lùi hai bước, để hai thuận tiện tay.
Không chỉ bà cụ ấn xuống, mà Lý Phát Tài cũng ấn xuống đất trong tích tắc, giờ đây đang trong phòng chỉ còn Tô Điềm và Lý Quần Anh hai .
Bên , bà cụ và Lý Phát Tài ấn mặt đất, hai đồng chí đè lưng hai , khống chế bà cụ và Lý Phát Tài.
Bị ấn xuống đất, cả hai đều ngơ ngác.
Chuyện, chuyện gì thế ?
Hai đàn ông là ai?
Xông là bắt , chắc là công an chứ, Lý Quần Anh cái đồ bạch nhãn lang báo công an , họ cũng chuyện gì.
“Đồng chí Tô, hai xử lý như thế nào?"
Một trong đó mở miệng hỏi thăm Tô Điềm.
Nghe thấy đối phương lên tiếng hỏi, Tô Điềm nghiêng đầu về phía Lý Quần Anh đồng chí, hai một đều là của bà, xử lý như thế nào thì vẫn xem ý kiến của Lý Quần Anh.
Lý Quần Anh chạm ánh mắt con gái qua, ngẩn một lát mới hồn .