[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 274
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:46:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thật sự nhốt ?”
Tô Điềm bắt gặp ánh mắt hỏi han của viện trưởng Lưu, chút do dự gật đầu.
Đã từ lâu , cô hạng lành gì.
Nhốt vài ngày cho một bài học, phù hợp quy tắc, chỉ là tạm giam bình thường vài ngày thôi.
Tô Điềm cảm thấy cũng quá ác, nếu cô mà ác, thì trực tiếp gán cho bà cụ tội danh mưu toan trộm cắp tài liệu dự án quốc gia , dù lúc đó bà cụ cũng nhắm phòng cô, còn trong nữa, ai mà thấy gì, chạm cái gì .
“Vậy thì nhốt vài ngày."
Viện trưởng Lưu tán thành quyết định của Tô Điềm.
Ha ha ha, trẻ tuổi, tâm ác thì địa vị vững mà.
Người trẻ tuổi như Tô Điềm, tương lai chắc chắn sẽ tiến xa, nhanh gọn dứt khoát, đoạn tuyệt lìa xa, một chút do dự, việc dứt khoát gọn gàng.
Viện trưởng Lưu thích kiểu trẻ tuổi .
Người trẻ tuổi bản lĩnh, chút tính khí thì .
Chuyện bà cụ Tô Điềm tạm thời thời gian tính sổ với Tô Tú, lúc cô đang ở tòa nhà thí nghiệm, lát nữa phòng thí nghiệm .
Tuy nhiên, gây rắc rối cho Tô Tú thì vẫn thể .
“Viện trưởng Lưu, ông cho kiểm tra động tĩnh gần đây của chị họ Tô Tú của cháu một chút, khi nào tin tức thì báo cho cháu một tiếng."
Viện trưởng Lưu ngẩn , chủ đề nhảy sang đây , nhưng ông vẫn gật đầu đồng ý.
“Yên tâm yên tâm, chuyện sẽ bảo ."
“Làm phiền viện trưởng Lưu , cháu phòng thí nghiệm đây."
Nhìn thấy Tô Điềm chuẩn rời , viện trưởng Lưu vội vàng gọi vài tiếng, vội vàng mở lời :
“Còn một chuyện nữa, nhóm chuyên gia Vương chuẩn vài ngày tới là ?"
“Tuần , chuyện gì ?"
Tô Điềm dừng bước, hỏi ngược một câu.
“Không gì gì, chỉ hỏi cháu một câu thôi, vật liệu mới vấn đề gì chứ, tài liệu lúc cháu báo cáo xem , tiến độ dự án của cháu nhanh thật đấy, cứ đà , hai ba tháng nữa là thành quả ?"
Viện trưởng Lưu xoa xoa tay, trong lòng nhắc đến chuyện bắt đầu thấy phấn khích .
Dự án của Tô Điềm tuyệt đối là dự án nhanh nhất , viện trưởng Lưu cảm thấy, tới một năm là thể thành quả .
“Cái ạ, viện trưởng Lưu, nếu ông việc gì, cháu đây."
Trong phòng thí nghiệm một đống việc, Tô Điềm chào một câu, thật sự xoay luôn.
Ngày hôm , Tô Điềm nhận tài liệu về Tô Tú.
Nhìn thấy tài liệu Tô Tú chuẩn mở cửa hàng, Tô Điềm “phì" một tiếng khẩy.
Xem nữ chính thật sự kiếm tiền , còn thể mở cửa hàng nữa.
Đợi đến khi thấy nữ chính chuẩn mua mặt bằng, Tô Điềm chằm chằm mặt bằng đó một chút, sáu ngàn tệ.
Đây là trạm dừng chân đầu tiên con đường giàu của nữ chính, nếu mặt bằng còn nữa, hào quang nữ chính còn thể giúp nữ chính giàu , theo cốt truyện khi nữ chính mua mặt bằng , vài giây là giải tỏa, giá cả trực tiếp tăng vọt.
Tô Điềm lập tức cũng thấy con đường giàu, khu vực lân cận tương lai một dải đều giải tỏa, nếu cô mua , tương lai là hộ giải tỏa ?
Tiền đến lúc dùng mới thấy ít, chính là Tô Điềm lúc .
Hiện tại cô tính cả thảy cũng sáu ngàn tệ, tổng cộng chỉ hơn hai ngàn.
Cái cuộc đời đau đớn , quả nhiên tiền vẫn là vạn vạn thể.
Không tiền mua cửa hàng, con đường dát vàng giàu lập tức mất tiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-274.html.]
Cả liệt văn phòng của thầy, còn thiết sống nữa!
Bên văn phòng, Đường Lưu Quang dáng vẻ của Tô Điềm, chút hiếu kỳ.
Nghếch cổ tài liệu tay Tô Điềm, Đường Lưu Quang lên tiếng:
“Sao thế, gặp chuyện gì ?
Đây là chị họ em, thù oán gì ?"
Về chuyện của Tô Điềm, Đường Lưu Quang cũng viện trưởng Lưu kể , với cái miệng của viện trưởng Lưu, lải nhải vài câu mới lạ.
“Thầy ơi, em chút trầm cảm , thầy xem khi nào em mới tiền, kiểu tiền như nước ."
Tô Điềm tiếp tục liệt ghế, trong đầu tưởng tượng một hình ảnh, tiếp tục :
“Chính là cái kiểu em thấy ai mắt, trực tiếp lấy tiền đối đầu với đối phương , ví dụ như, em mua cái cửa hàng mà chị họ em đang nhắm trúng."
“Em đang mơ mộng hão huyền , còn tiền như nước nữa, trẻ tuổi chân đạp thực địa mới quan trọng, hơn nữa, đôi khi chỉ một con đường."
Đường Lưu Quang đến đây, bắt đầu úp úp mở mở.
Mà Tô Điềm thầy , tinh thần phấn chấn hẳn lên, bật dậy thẳng , ánh mắt sáng rực về phía thầy, ý gì đây?
“Ngốc!"
Bắt gặp ánh mắt sáng rực của học trò, Đường Lưu Quang trực tiếp gõ một cái đầu Tô Điềm, bắt đầu giải đáp thắc mắc:
“Dùng não suy nghĩ xem, mở cửa hàng ngoài việc cần cửa hàng, còn cần cái gì?"
Trong đầu Tô Điềm xoay chuyển ý nghĩ, mắt sáng lên:
“Còn cần giấy phép kinh doanh."
“A ha, đúng , kiểm tra xem giấy tờ phương diện của chị họ em vấn đề gì , vấn đề gì thì khó một chút cũng ."
A ha, mùi vị đó , quả nhiên gừng càng già càng cay.
mà, vấn đề tới.
“Em cũng quen ở đơn vị cấp phép, khó một chút ?"
“Em ?"
Đường Lưu Quang hỏi một câu, mỉm :
“Đừng thầy, thầy cũng ."
“Vậy thế nào, nãy giờ, phí công vô ích ."
Tô Điềm xong chuẩn liệt tiếp.
Nhìn thấy động tác đó của Tô Điềm, Đường Lưu Quang tức .
Ai bảo đây là học trò của chứ, thế là Đường Lưu Quang lên tiếng nhắc nhở:
“Em , thầy , nhưng phía viện trưởng Lưu đấy..."
Viện trưởng Lưu, ôi chao ôi chao, quên mất viện trưởng Lưu chứ.
“Thầy ơi, em tìm viện trưởng Lưu đây, nhưng chuyện , vi phạm quy định chứ, tra viện trưởng Lưu với thầy và em liệu tất cả cùng về quê trồng ruộng ạ!"
Một chuyện vẫn nên hỏi cho rõ, vạn nhất xảy chuyện, thì xong đời.
Tô Điềm một sớm trở giải phóng , đời thể để lịch sử đen, lý lịch cũng thể vấn đề.
“Chắc là vấn đề lớn , chỉ là khó một chút thôi, nếu hối lộ giấy tờ thì vẫn cấp cho mà, chẳng qua là chậm một chút thôi."
Vậy thì yên tâm , Tô Điềm bật dậy cái rụp, tìm viện trưởng Lưu.
Vài phút , Tô Điềm đến cửa văn phòng viện trưởng Lưu.