[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:46:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật xin , đồng chí , chúng cũng là việc theo quy định thôi, là chị vài ngày nữa tới , còn công việc phía còn các đồng chí khác đang chờ việc, phiền chị nhường đường cho, vài ngày nữa tới nhé, tình hình của chị sẽ phản hồi lên cấp , nhanh ch.óng xử lý cho chị, tin tức gì sẽ thông báo cho chị ?"

 

Nghệ thuật ngôn ngữ của nhân viên công tác đạt đến đỉnh cao, cái gì nên thì tuyệt đối .

 

Nghe nhân viên công tác , Tô Tú còn thể gì nữa, chỉ đành lùi để khác tiến lên.

 

Vài phút , Tô Tú cảm thấy việc đưa đủ nhiều, cho nên đối phương mới luôn tìm cớ chặn , nhớ kiếp trong thôn đều việc tìm quen, đó nhét bao lì xì, ý tứ một chút, chuyện mới dễ thành.

 

Trong đầu bắt đầu suy nghĩ xem quen nào thể chạy vạy , tốn chút tiền thì tốn chút tiền , đều thế, chuyện gì giải quyết bằng tiền thì là chuyện lớn.

 

Chẳng câu , nỡ bỏ con săn sắt thì bắt cá rô.

 

Có bỏ thì mới nhận .

 

Hít sâu một , Tô Tú định liều một phen.

 

Tìm việc, cho là tặng quà, nhưng cho khó , đổi một từ khác chính là hối lộ, đây là vấn đề tác phong.

 

Lúc Tô Tú vẫn nhận sai đường , đời là thường dân áo vải, mà là quân nhân gia thuộc, quân nhân gia thuộc và bình thường là giống , đặc biệt là một chuyện khá nhạy cảm, dễ dàng nâng quan điểm định tính, cũng dễ dàng ảnh hưởng đến sự nghiệp của đàn ông trong quân ngũ.

 

Tô Tú nghĩ nhiều đến thế, ngay cả Tô Điềm ước chừng cũng ngờ tới việc chỉ chặn nhẹ một cái, nữ chính bắt đầu chệch hướng .

 

Đợi đến khi Tô Điềm nữ chính hối lộ, chuyện trôi qua vài ngày .

 

Giấy tờ của nữ chính lấy , thật tính toán thời gian thì viện trưởng Lưu đ-ánh tiếng định chặn chuyện nữa , cho nên thực tế lúc nếu nữ chính qua hỏi, lập tức thể xong , tội nghiệp Tô Tú còn tưởng là bỏ tiền tìm mới thể nhanh ch.óng xong việc như .

 

Nhân tình thế thái, quả nhiên là rời tiền bạc.

 

Trước mắt Tô Tú dường như mở một cánh cửa thế giới mới.

 

Tô Điềm cũng thấy buồn , nữ chính cái gọi là gì, lấy thịt ném cho ch.ó thôi.

 

Chuyện lợi nhất chính là quen mà Tô Tú tìm , sướng nhé, tiền thì nhận , mà việc thì chẳng .

 

Chuyện của nữ chính Tô Điềm tạm thời quẳng sang một bên định tiếp tục quan tâm nữa, dù cũng âm thầm trả thù , đợi nữ chính sinh con xong tiếp.

 

Cuối cùng, trường học cũng đến kỳ thi cuối kỳ.

 

Không gì nghi ngờ, thi , đầu khối vẫn là Tô Điềm.

 

Hạng nhì là Trần Khánh Hoa, kém Tô Điềm hạng nhất mười tám điểm, đây là một sự tiến bộ lớn .

 

Ít nhất là trong hai mươi điểm , kém hơn hai mươi điểm.

 

Với thành tích , Trần Khánh Hoa vô cùng mãn nguyện .

 

Kể từ kỳ thi cuối kỳ, trường học bắt đầu nghỉ đông, liền ai thấy Tô Điềm nữa, bạn học thấy, thầy Tôn là chủ nhiệm lớp cũng thấy .

 

Đừng là bạn học thầy cô, ngay cả nhà Tô Điềm cũng bốn năm ngày thấy Tô Điềm .

 

Lúc , đồng chí Tô Điềm đang trong ký túc xá đơn vị ngủ say như ch-ết.

 

Kể từ khi nghỉ phép, Tô Điềm trực tiếp thức đêm ở đơn vị ba bốn ngày , hôm qua thậm chí còn thức trắng một đêm, tám giờ sáng nay mới về ký túc xá ngã lăn ngủ.

 

Không , thật sự , ngủ nữa là đột t.ử mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-276.html.]

 

Giấc ngủ từ tám giờ sáng ngủ đến hơn ba giờ chiều, Tô Điềm mới mở mắt giường.

 

Mơ mơ màng màng mở mắt, việc đầu tiên Tô Điềm là quan sát xung quanh, ngơ ngác còn tưởng đang ở trong phòng thí nghiệm, một vòng mới phản ứng đây là ký túc xá của cô.

 

Ngay lúc Tô Điềm tỉnh hồn , ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc".

 

Còn đợi Tô Điềm trong phòng lên tiếng, ngoài cửa truyền đến giọng của thầy Đường Lưu Quang.

 

“Tô Điềm, Tô Điềm, ngủ dậy ?"

 

“Tô Điềm?"

 

Nghe thấy tiếng gọi lớn của thầy, Tô Điềm vội vàng bò dậy khỏi giường, thuận tay vớ lấy cái áo khoác bên cạnh mặc , còn mở miệng trả lời:

 

“Có đây đây, thầy đợi một chút, em mở cửa ngay đây."

 

Một lát , cùng với tiếng “cạch" một cái, Tô Điềm mở cửa từ bên trong, thấy thầy đang ngoài cửa, cất tiếng hỏi:

 

“Thầy ơi, chuyện gì mà gấp gáp ạ?"

 

“Có một việc, em thầy một chuyến."

 

Đường Lưu Quang vội vội vàng vàng trực tiếp nhét một xấp tài liệu tay tay Tô Điềm, lúc mới tiếp tục :

 

“Vốn dĩ hứa là sẽ đại học mỗ mỗ một chuyến, bạn thầy liên lạc với thầy, phòng thí nghiệm bên đại học của họ máy móc gặp vấn đề, thầy vốn định , nhưng nhóm dự án bên của thầy đột nhiên cũng việc, bên nhất thời .

 

Thầy nhóm dự án của em hôm nay em bận gì, , em chạy một chuyến ."

 

À, tùy tiện ?

 

Tô Điềm cầm tài liệu, giơ tay lên, ánh mắt chớp chớp qua, thầm hỏi... cái là cái gì ?

 

Máy móc gặp vấn đề, còn tiện đường qua xem ?

 

Thấy động tác của Tô Điềm, Đường Lưu Quang giải thích:

 

“Đây là tài liệu đưa cho giáo sư Quảng, em tiện thể đưa qua, đích giao cho giáo sư Quảng, đừng nhầm đấy nhé, Quảng Hùng, giáo sư Quảng nhé."

 

“Chuyện máy móc em cứ xem thử, thầy tin là em vấn đề gì , nếu chuyện gì thì liên lạc qua điện thoại nhé, thầy cũng chắc là thời gian , chuyện bên nhóm dự án nhất thời ước chừng xong , chuyện gì là em cứ tự xem mà ."

 

“Cứ thế nhé, xe sắp xếp xong , đang đợi ở lầu, em mau ch.óng thu dọn chuẩn xuất phát ."

 

Đường Lưu Quang xong, xoay luôn.

 

Trơ mắt thầy đến cũng vội vàng, cũng vội vàng.

 

Một lát , Tô Điềm cúi đầu tài liệu tay, đó mới phản ứng ...

 

Ôi ơi, thầy ơi thầy , mang kiểu bắt ép thế .

 

Hôm nay nhóm dự án của cô đúng là bận, nhưng đó là kết quả của việc cô vất vả thức đêm mấy ngày mà, cô định về nhà một chuyến đấy, thức đêm lâu như là để cho thầy bắt đại học xem máy móc với đưa tài liệu nha.

 

Thầy ơi, thầy đừng mà ~

 

 

Loading...