[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngồi ở chỗ đợi mười phút, Tô Điềm tìm cuối cùng cũng đến.”

 

Chỉ thấy cửa phòng học một đàn ông mặc bộ đồ Trung Sơn bước , trông tuổi tác tương đương với thầy Đường Lưu Quang, nhưng vẻ mặt trông nghiêm nghị hơn thầy nhiều, ấn tượng đầu tiên mang chính là kiểu nghiêm sư.

 

để chắc chắn, Tô Điềm vẫn nghiêng đầu hỏi hai bạn mới bên cạnh một câu:

 

“Đó chính là giáo sư Quảng Hùng chứ?"

 

Rút kinh nghiệm từ , Tô Điềm mở miệng đặc biệt kèm theo cả đại danh “Quảng Hùng".

 

, thấy , trông dữ đúng ?

 

Mình thật sự hiểu nổi kiểu con gái như bạn đến học lớp tự chọn của giáo sư Quảng, rốt cuộc là nghĩ quẩn thế nào ?"

 

Hoàng Hoành trả lời, Tô Điềm với ánh mắt hiểu nổi.

 

Được , hiểu lầm nữa .

 

“Mình đến lên lớp."

 

Tô Điềm hạ thấp giọng giải thích một câu, xong liền dậy, tranh thủ lúc tiết tìm giáo sư Quảng để đưa tài liệu cho ông.

 

Tuy nhiên Tô Điềm mới dậy liền nhận thấy khí xung quanh lập tức đổi, ánh mắt của dường như đồng loạt xoẹt một cái về phía cô.

 

Ngay cả giáo sư Quảng bục giảng cũng chằm chằm học sinh đột ngột dậy lớp, híp mắt .

 

Đây chắc là sinh viên chuyên ngành của ông ?

 

Quảng Hùng liếc mắt một cái liền nhận đây sinh viên của , nhưng đến chỗ ông học, thì nghiêm túc giảng, sắp tiết còn tùy ý , coi ông bục giảng là bù ?

 

“Bạn học , mời bạn về chỗ, sắp tiết , đừng tùy tiện , giảng thì xuống, thì rời ."

 

Trên bục giảng, Quảng Hùng mở miệng, học sinh lớp dám thở mạnh.

 

Chỉ sợ giây giáo sư Quảng sẽ ném phấn qua đây, thầy Quảng nổi tiếng là nghiêm khắc, các sinh viên chuyên ngành cơ khí đây đều thấm thía điều .

 

Tô Điềm vài bước thấy lời của giáo sư Quảng, ngẩng đầu lên, liền thấy giáo sư Quảng đang cô với ánh mắt cực kỳ tán thành.

 

Vậy là, đang ?

 

Lập tức dở dở , sợ nhất là khí đột nhiên im lặng.

 

Dưới sự chú ý của , Tô Điềm cân nhắc ba giây, đó trở chỗ ban đầu.

 

Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của thầy Quảng, Tô Điềm thầm nghĩ, thôi , lát nữa , dù tài liệu cũng giao cho giáo sư Quảng, chỉ là thời gian một tiết học thôi, cô đợi một chút cũng .

 

hôm nay đúng là bận, lúc lao lên, Tô Điềm một dự cảm, sẽ mắng!

 

Cô cũng cần sĩ diện mà, lớn tướng thế còn thầy giáo mắng, thôi cứ đợi .

 

Trên bục giảng, thấy Tô Điềm ngoan ngoãn chỗ , Quảng Hùng trong mắt thoáng qua một tia vui mừng, trẻ nhỏ dễ dạy, cũng .

 

Thời gian đó Tô Điềm ở chỗ giảng, thể giáo sư Quảng giảng bài vẫn , ít nhất là Tô Điềm say mê, hơn nữa đừng giáo sư Quảng cả nghiêm khắc, phương thức giảng dạy khá nhẹ nhàng, bộ khí dạy học hề cứng nhắc, khô khan, những nội dung phức tạp giáo sư Quảng còn chia nhỏ giảng giải, thú vị.

 

Đối với Tô Điềm mà , cũng tính là lãng phí thời gian.

 

Lúc nãy giáo sư Quảng đối với những kiến thức chuyên ngành độ khó cao sẽ tiến hành chia nhỏ giảng giải chi tiết, bục giảng giáo sư Quảng dành gần nửa tiếng đồng hồ để hệ thống các điểm kiến thức cho sinh viên một cách triệt để, bảng còn những điểm kiến thức quan trọng.

 

Học sinh phía bắt đầu lia lịa để chép các điểm kiến thức, mà như , Tô Điềm đang rảnh rỗi ở chỗ liền trở nên nổi bật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-279.html.]

Ngay cả Hoàng Hoành và Lưu Đào Thanh ở chỗ bên cạnh cũng nhận thấy sự bất động như núi của Tô Điềm, hai trợn tròn mắt ngạc nhiên sang.

 

“Bạn ghi chép ?"

 

“Chậc chậc chậc, đầu học tiết của giáo sư Quảng hả, vẫn còn quá trẻ, khuyên bạn một câu, mau ghi chép , nếu lát nữa là xong đời đấy."

 

Hai mỗi một câu, Tô Điềm thấy lời của họ, chút khó hiểu.

 

bục giảng, Quảng Hùng thấy ba đang thì thầm nhỏ to ở chỗ , lập tức tức đến bật .

 

là nghé mới sợ cọp mà, dám chuyện riêng trong lớp của ông, xem bình thường ông quá dịu dàng , cho nên mới khiến sinh viên bây giờ chẳng gì về một quy tắc của ông cả.

 

Nụ hiện khuôn mặt nghiêm nghị, thể tưởng tượng nó kinh khủng đến mức nào.

 

thấy nụ của giáo sư Quảng, hít một lạnh.

 

Trong lòng thầm lẩm bẩm... là ai chọc giận giáo sư Quảng ?

 

Ch-ết chắc ch-ết chắc ch-ết chắc !

 

Giây , các sinh viên thấy giáo sư Quảng bục giảng cầm giẻ lau bảng quét quét hai cái lau sạch các trọng tâm .

 

Lau thật sự sạch, sạch đến mức bạn hề thấy một chút dấu vết nào.

 

Lau xong, giáo sư Quảng ném giẻ lau bảng cái “rầm" lên bục giảng, ánh mắt sắc bén quét qua các sinh viên phía .

 

Thấy hành động của giáo sư Quảng, các sinh viên đồng loạt cúi đầu, giảm bớt sự hiện diện của .

 

Đến đến , kịch đến đây!

 

Ánh mắt quét qua các sinh viên lớp, ánh mắt giáo sư Quảng cuối cùng khóa c.h.ặ.t ba chuyện lúc nãy.

 

“Bạn học bên , mặc áo đen b-éo , chính là , Hoàng Hoành, nhớ nhầm tên chứ?"

 

Hoàng Hoành thấy tên thốt từ miệng giáo sư Quảng, vẻ mặt đó gọi là còn thiết sống nữa.

 

Hoàng Hoành:

 

“Giáo sư Quảng trí nhớ ông thật đấy.”

 

Chỉ là một tiểu vô danh, thật ông cần nhớ kỹ ạ.

 

“Cậu thử xem những trọng tâm giảng ."

 

Thầy Quảng thong dong bạn học Hoàng Hoành.

 

Hoàng Hoành:

 

“Nói trọng tâm...”

 

Không ạ, lúc nãy bao nhiêu , chỉ mải cúi đầu chép bài thôi.

 

Cúi đầu cái đống ghi chép lộn xộn của , Hoàng Hoành cảm thấy hôm nay ch-ết chắc .

 

“Cậu bên cạnh, ."

 

Lưu Đào Thanh điểm danh dậy, cũng một hành động tương tự Hoàng Hoành, cúi đầu cái đống ghi chép hỗn độn của , mở miệng lắp bắp một chút xíu, vẻ mặt ghét bỏ của thầy Quảng đài, Lưu Đào Thanh tiếp nữa.

 

Thấy từng một “hy sinh" , Quảng Hùng khẽ một tiếng, ánh mắt rơi mầm mống cuối cùng trong nhóm ba .

 

 

Loading...