[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 290
Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kinh nghiệm là do tích lũy mà thành, Tô Điềm dù ký ức của hai kiếp, thể phủ nhận ở một phương diện vẫn ưu thế nhất định, ví dụ như kiến thức học trong đầu, ví dụ như sự mở mang tầm mắt, xu hướng phát triển của lịch sử tương lai, những thứ Tô Điềm đều ưu thế.”
Còn một điểm nữa, thể phủ nhận đầu óc Tô Điềm thông minh, nhưng đôi khi những việc cứ thông minh là thể , thông minh nhiều như .
Vào thời đại , thầy Đường Lưu Quang thông minh ?
Hay là Viện trưởng Lưu thông minh, hoặc Giáo sư Diệp nghiên cứu vật liệu mới thông minh, so với Giáo sư Quảng, đây thảy đều là những thông minh.
Ở một phương diện, Tô Điềm vẫn học hỏi các bậc tiền bối, đúng là học bao giờ cùng, sống đến già học đến già, quá tự phụ là một chuyện .
Cứ về việc chế tạo linh kiện , đầu óc Tô Điềm thông minh, thể vẽ bản vẽ, dựa theo tỉ lệ, kích thước, vật liệu của linh kiện để đưa những kiến nghị tương ứng, nhưng đến khả năng thực hành, vẫn cần đến sự giúp đỡ của thầy Đường Lưu Quang.
Cùng lúc đó, Quảng Hùng cũng vì chuyện mà liên hệ với nhà máy cơ khí địa phương, thậm chí còn đích chạy tới một chuyến, kết quả lý tưởng cho lắm.
Bên nhà máy cơ khí thẳng luôn , cái độ khó, bên họ thể loại linh kiện , một là thiết đủ, còn nữa là kỹ thuật cũng đạt.
Về chuyện , Quảng Hùng vẫn tin tà thuyết, hết nước hết cái bảo nhà máy cơ khí giúp đỡ thử một chút, cuối cùng nhà máy cơ khí Quảng Hùng đeo bám còn cách nào khác, đành đồng ý cho thử nghiệm.
Không thử thì , đúng là ứng với một câu.
Nhìn thì ngay, là hỏng bét.
Đầu tiên là vật liệu , thứ càng hơn, cơ bản là một đống phế phẩm, chẳng tác dụng gì, đem bán phế liệu cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, linh kiện thì nặng bao nhiêu chứ.
Sau mấy ngày lăn lộn, Quảng Hùng vẫn cam lòng, đầu gọi điện thoại cho lãnh đạo, đó nhận một tin , bên nhà máy nước ngoài căn bản định quản chuyện , bảo hàng bán , miễn tiếp nhận vấn đề.
Tục ngữ câu, biện pháp luôn nhiều hơn khó khăn.
Quảng Hùng tìm cách liên hệ với nhà máy cơ khí ở thủ đô, kết quả mở miệng đối phương từ chối, cũng là về Quảng Hùng mới thì nhà máy cơ khí bên và nhà máy cơ khí thủ đô thông báo cho , nhà máy bên thủ đô bên thử nên mới từ chối thẳng thừng.
Đi tới lui, bên Tô Điềm và lão Đường trở thành hy vọng cuối cùng của Quảng Hùng.
Dù sốt ruột đến cào tim cào phổi cũng dám gọi điện thoại thúc giục bên Tô Điềm và lão Đường, vạn nhất thúc giục gấp quá, Tô Điềm đầu cũng , , cách nào, thì cái máy tính , món đồ đắt tiền như để đó vật trang trí .
Giáo sư Quảng thúc giục, Tô Điềm và Đường Lưu Quang cũng vội, hai đều đang nắm dự án, bình thường công việc đều chất cao như núi, thể rút thời gian để xoay xở chuyện linh kiện là lắm .
Hai vẫn để tâm đến chuyện , mỗi ngày đều dành thời gian tụ họp để xoay xở chuyện linh kiện.
Phải hổ là đồ nước ngoài, vẫn độ khó nha, câu thế nào nhỉ, ước mơ thì đầy đặn mà thực tế thì g-ầy mòn.
Có bản vẽ thiết kế của Tô Điềm, hai xoay xở mấy ngày, vẫn .
Lúc , trong phòng thí nghiệm, tiếng máy móc vang lên ầm ầm.
Tô Điềm bên cạnh quan sát, Đường Lưu Quang tay, thỉnh thoảng Tô Điềm còn qua giúp một tay.
Đợi đến khi tiếng máy móc trong phòng thí nghiệm dừng , linh kiện mới chế tạo xong, hai vội vàng cùng xem xét.
Nhìn từ vẻ ngoài, thành công hơn mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-290.html.]
“Lần chắc là đấy, kiểm tra thử xem đạt yêu cầu ."
Linh kiện cứ thấy là , còn kiểm tra nữa, độ cứng, khả năng chịu nhiệt, đều yêu cầu cả, nếu khả năng chịu nhiệt , đầu lắp máy, mấy ngày vẫn sẽ xảy vấn đề.
“Để em, thầy nghỉ ngơi một lát ạ."
Tô Điềm tiến lên hai bước cầm lấy linh kiện, bắt đầu tiến hành kiểm tra.
Sau một thời gian, kết quả .
Vẫn .
Thấy , Tô Điềm và Đường Lưu Quang đều chút cau mày, rốt cuộc là xảy vấn đề ở , nên như chứ.
Vật liệu mới nghiên cứu chắc chắn là , theo suy đoán của Tô Điềm, cái nên vấn đề, linh kiện phù hợp, điều hợp lý.
Rốt cuộc là vấn đề của cô, là vấn đề của vật liệu?
Có một chút đả kích, Tô Điềm cau mày linh kiện mới hỏng, trong đầu bắt đầu suy nghĩ.
Bên cạnh Đường Lưu Quang là thất vọng, nhưng ở tuổi , khả năng chịu đựng vẫn khá , trong giới của bọn họ thất bại nhiều hơn thành công, lẽ mười mấy chục thất bại mới một thành công, đây đều là chuyện thường tình.
Thấy sắc mặt Tô Điềm lắm, Đường Lưu Quang giơ tay vỗ vỗ vai học trò, an ủi:
“Không , chúng xem xét xem, bỏ sót chỗ nào , một thất bại đại diện cho điều gì cả, cố gắng hơn nữa nhé."
“Vâng, thầy ạ, em nhớ chiều nay nhóm dự án bên của thầy việc, chỗ còn để em dọn dẹp cho."
Tô Điềm gật đầu, thu tâm trạng, điều chỉnh cảm xúc.
Vài phút , Đường Lưu Quang rời , phòng thí nghiệm chỉ còn một Tô Điềm.
Vẫn cảm thấy hợp lý, nên như , Tô Điềm kết hợp mấy thất bại đó, đầu não bắt đầu nhanh ch.óng suy nghĩ, rốt cuộc là xảy vấn đề ở .
Vật liệu, nhiệt độ, độ cứng, chế tạo, xoắn ốc, những thứ cô đều tính đến .
Linh kiện gia công thất bại chẳng qua là vì hai điểm, một là thiết kế hợp lý, hai là chọn vật liệu hợp lý.
Kết cấu, hình dạng, kích thước của linh kiện đều thuộc về vấn đề thiết kế, thiết kế hợp lý sẽ dẫn đến hệ an quá nhỏ, khi lắp máy móc, trong quá trình việc thực tế, linh kiện sẽ xuất hiện tình trạng khả năng chịu tải đủ.
Còn nữa chính là chọn vật liệu, chọn vật liệu quan trọng, chất lượng vật liệu phù hợp đều là những nguyên nhân cần cân nhắc.
Còn một điểm quan trọng nữa, đó chính là chế tạo, quá trình chế tạo xảy vấn đề, linh kiện cũng ?
Rốt cuộc là xảy vấn đề ở , chuyện tạm thời Tô Điềm nghĩ thông suốt .
Sàng lọc từ đầu đến cuối một lượt, vẫn thấy chỗ nào vấn đề, là thật sự vật liệu phù hợp?