“Không bệnh não mười năm thì cái chuyện .”
Bên , ba gặp Tô Điềm nên “náo nhiệt" trở về đơn vị .
Bên .
Tô Điềm đang ở văn phòng của thầy, trong đầu vẫn còn tơ tưởng đến chuyện linh kiện .
Tại bàn việc, Đường Lưu Quang cô học trò đang “ăn vạ" trong văn phòng , liếc qua một cái.
Vừa thấy cái kiểu tóc thê t.h.ả.m của Tô Điềm, Đường Lưu Quang cảm thấy... mù mắt luôn !
Con gái con lứa thể chú ý đến diện mạo của một chút, đơn vị còn ai mà Tô Điềm quan tâm nữa đúng ?
Hôm nay cứ đội cái đầu lang thang khắp đơn vị, đúng là giỏi thật đấy.
Còn nữa, nhóm dự án của Tô Điềm chẳng lẽ hết việc , cứ bám lấy văn phòng của ông là thế nào?
“Công việc xong hết , em ở văn phòng thầy mà suy ngẫm nhân sinh đấy ?"
Đường Lưu Quang rốt cuộc nhịn lên tiếng, xong ánh mắt liếc mái tóc của Tô Điềm, rốt cuộc nhịn tiếp:
“Còn nữa, cái đầu của em thể chải chuốt một chút , mà thầy đau cả mắt."
“Hì hì, thầy thế là đúng , tóc em thấy mà, thanh thoát tiện lợi dễ chăm sóc, Viện trưởng Lưu lúc nãy cũng lải nhải em xong, thầy còn định lải nhải em nữa ?"
Tô Điềm lắc đầu nguầy nguậy vẻ đồng tình, đó tiếp:
“Trông mặt bắt hình dong là ạ, còn nữa ai bảo nhóm dự án của em hết việc , em chẳng từ phòng thí nghiệm , trong lòng em cứ canh cánh chuyện linh kiện nên mới đến chỗ thầy lánh tạm cho yên tĩnh, tìm chỗ để suy nghĩ một chút, cái em nghĩ là việc chính sự, suy ngẫm nhân sinh ."
Nhân sinh gì mà suy ngẫm, cứ thuận theo tự nhiên là , dự án thì khác, suy nghĩ là nó tắc nghẽn ngay.
“Chuyện em đừng vội, vội cũng chẳng tác dụng gì, gấp , hơn nữa phía lão Quảng còn chẳng vội."
Đường Lưu Quang khai thông:
“Em xem mấy ngày trôi qua , lão Quảng một cuộc điện thoại cũng chẳng thèm gọi đến hỏi tình hình, lão Quảng cách , em cứ thong thả thôi, vội."
Học trò quá thông minh quá ham học cũng , Đường Lưu Quang cảm thấy phiền não nha, áp lực lớn quá, ông còn lo lắng cho tình trạng tâm lý của học trò.
Đã bài học nhãn tiền , mặc dù cuối cùng điều tra chỉ là một sự hiểu lầm, nhưng điều cũng ngăn cản Đường Lưu Quang chú ý đến tình trạng tâm lý của Tô Điềm, một đứa trẻ thông minh như , vạn nhất học quá đà mà xảy vấn đề thì ?
Chỉ sợ đến lúc đó đảo ngược tình thế, biến thành kẻ ngốc thì quả là tổn thất của quốc gia, một nhân tài ưu tú như trông chừng cho kỹ.
Nghe thấy lời của thầy, Tô Điềm an ủi một chút, nhưng cô cảm thấy Giáo sư Quảng gọi điện nghĩa là vội nhỉ?
“Reng reng reng, reng reng reng, reng reng reng..."
Tiếng chuông điện thoại trong văn phòng đột nhiên vang lên, bất thình lình khiến Tô Điềm và Đường Lưu Quang đều giật .
Ôi chu choa, tim suýt nữa thì nhảy ngoài luôn .
Đường Lưu Quang nhấc điện thoại, lúc mở lời ít nhiều chút bực bội, “Alo, ai tìm đấy?"
“Là , lão Đường, là đây!"
Văn phòng quá yên tĩnh, cho nên giọng truyền từ trong điện thoại Tô Điềm và Đường Lưu Quang đều thấy rõ mồn một.
Hai thầy trò , nghĩ đến lúc nãy nhắc đến , thế mà gọi điện đến luôn .
là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay mà.
Đầu dây bên điện thoại, Quảng Hùng đợi một lát thấy lão Đường lên tiếng, còn “alo alo" mấy tiếng, tưởng tín hiệu cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-294.html.]
“Nghe thấy thấy , việc thì ."
Đường Lưu Quang tiếng “alo alo" lớn như trong điện thoại mà suýt điếc cả tai.
“ đây sợ tín hiệu ông rõ ?
Lão Đường, tìm ông thật sự việc."
“Ông , mấy ngày nay chạy ngược chạy xuôi mệt ch-ết chỉ vì chuyện linh kiện , nhà máy cơ khí bên chạy , nhà máy cơ khí thủ đô cũng liên hệ , thảy đều cách nào cả."
“Lãnh đạo cũng liên hệ với nhà máy nước ngoài , bảo là , chịu trách nhiệm hậu mãi."
“Lão Đường, ông và Tiểu Tô là hy vọng cuối cùng của , cho nên..."
Nói đến đây, Quảng Hùng ngập ngừng một lát mới dè dặt hỏi thử:
“Bên ông tin gì ?"
“Tin ?
Tạm thời , gặp chút vấn đề, đang tắc nghẽn, vẫn đang tìm cách."
Đường Lưu Quang thật.
Nghe thấy lời của lão Đường, Quảng Hùng liền cuống lên.
“Lão Đường, ông đúng là em ruột của , giúp đỡ một chút, để tâm một chút, gọi ông là ?
Chuyện chỉ trông cậy hai thôi, sắp sốt ruột ch-ết , trong miệng nổi đầy vết loét đây , hỏa khí bốc lên ngùn ngụt !"
“Đừng ghê tởm nữa, còn gọi là cơ , gọi là bố thì chuyện cũng cách nào."
Đường Lưu Quang trực tiếp đáp một câu, mấu chốt của chuyện ở ông, mà ở Tô Điềm nha.
Đường Lưu Quang nghĩ đến chuyện đó, Quảng Hùng cũng nghĩ đến chuyện đó.
Cuống quá hóa lú, Quảng Hùng trực tiếp gào lên trong điện thoại:
“Lão Đường, ông bảo Tô Điềm để tâm một chút, chỉ cần chuyện giải quyết , ông bảo gọi Tô Điềm là bố cũng chẳng vấn đề gì cả."
Bên cạnh, rõ mồn một lời của Giáo sư Quảng, Tô Điềm sững sờ.
Bỗng nhiên “bố"... cũng nhỉ?!
Còn nữa nha, Giáo sư Quảng gọi thầy một tiếng .
Bây giờ gọi cô là bố.
Làm phép tính bắc cầu một chút, chẳng cô thành...
Nghĩ đến đây Tô Điềm thầy với ánh mắt cực kỳ vi diệu.
Ha ha ha ha, ch-ết mất.
Cái thứ bậc lộn xộn gì thế ?
Tô Điềm thầm nghĩ:
“Con gọi ngài là thầy.
Ngài thế mà gọi con là... bố?!”
Kinh ngạc.jpg