[Xuyên Sách TN] Em Gái Cực Phẩm Ở Thập Niên - Chương 298

Cập nhật lúc: 2026-03-21 17:47:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đáng sợ nhất là bầu khí bỗng nhiên im lặng...”

 

Nhìn mái tóc nham nhở như ch.ó gặm của con gái, ba còn trong nhà thảy đều sững sờ, chịu đả kích đầu tiên chính là Lý Quần Anh - , ngậm đắng nuốt cay mười mấy năm trời mới nuôi con gái lớn thế dễ dàng lắm , mới bao lâu thấy mà con gái hành hạ thành thế ?

 

Ngay cả Tô Minh Kinh bên cạnh khi thấy con gái tháo mũ xuống cũng ngây như phỗng, suýt nữa thì thở nổi, cái “áo bông nhỏ" xinh xắn đáng yêu của ông, mới ngoài bao lâu , về đổi .

 

Ngược , Tô An Bang cảm thấy kiểu tóc của chị gái khá thú vị, gần như là cùng một kiểu với .

 

Hì hì, về mái tóc của Tô An Bang, chính là hai tháng - Lý Quần Anh đồng chí tóc dài quá nên tự cầm kéo “xoẹt xoẹt" mấy cái mà thành như , Tô An Bang cũng quen , dù từ nhỏ đến lớn mái tóc của đều hành hạ như , trẻ con nông thôn ai cắt tóc mà còn tốn tiền tiệm , thảy đều là nhà tự cầm kéo xoẹt mấy cái là xong.

 

Cho nên mới , lúc nhà họ Tô thật hai tóc như ch.ó gặm, một lớn một nhỏ, hai chị em nhà họ Tô.

 

Có điều Tô An Bang để kiểu tóc đó cả nhà quen mắt , nhưng Tô Điềm thì khác nha, Tô An Bang là con trai, một chút cũng chẳng , Tô Điềm thì giống, Tô Điềm là con gái, để cái đầu ngoài thì còn thể thống gì nữa.

 

Tô Điềm - chính chủ thì thấy chẳng cả, nhưng phát hiện cả nhà đều chằm chằm tóc , ít nhiều cũng chút ngại ngùng, thế là mở lời giải thích:

 

“À, cái ạ, con tự đấy, chẳng là tóc dài tiện , trời lạnh thế gội đầu xong mãi mà chẳng khô, cắt tóc ngắn thì tiện hơn nhiều, gội đầu xong lấy khăn lau vèo vèo mấy cái là xong, đỡ tốn công."

 

Nghe thấy Tô Điềm lên tiếng, Lý Quần Anh ngẩn một lát, nhanh ch.óng phản ứng .

 

Cái cũng quá , dựa khuôn mặt của con gái để chống đỡ thôi.

 

“Không , ngày mai con đến đơn vị đúng ?

 

Sáng mai dẫn con tìm tiệm cắt tóc sửa mái tóc cho con, tóc tai thế thì ăn Tết kiểu gì?"

 

Lý Quần Anh vô cùng sốt ruột, mái tóc đó của con gái, bà thể dối lòng mà khen .

 

Bên cạnh, Tô Minh Kinh và Tô An Bang hai bố con .

 

Xác định xong , tay nghề cắt tóc của Tô Điềm là di truyền từ Lý Quần Anh đồng chí nha, đúng chuẩn kiểu thì ngay mà thì hỏng bét.

 

Cũng là do Tô Minh Kinh ưa sĩ diện cho Lý Quần Anh hành hạ mái tóc của , nếu lúc cả nhà ba cái đầu ch.ó gặm .

 

Đối với tay nghề của vợ Lý Quần Anh, từ hồi mới cưới lĩnh giáo một quá đủ , đó Tô Minh Kinh trong thôn nhạo suốt hai tháng trời, mãi cho đến khi tóc dài , chuyện vẫn khiến Tô Minh Kinh nhớ mãi quên, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

 

lúc nãy Lý Quần Anh nhắc đến món quà của Tô Chấn Hưng, Thẩm Chính và Tần Dương tặng cho Tô Điềm.

 

Nhìn mái tóc nham nhở như ch.ó gặm của con gái, vẻ mặt Lý Quần Anh thật sự là khó tả.

 

Lấy món quà ba thanh niên gửi đến, Lý Quần Anh đưa cho con gái.

 

Tô Điềm dây buộc tóc và kẹp tóc đưa tới, cũng im lặng theo.

 

Món quà ... nhỉ.

 

Tặng thật đúng lúc chút nào.

 

Gót chân cắt tóc, gót chân ba họ tặng thứ tới, nếu họ chuyện cô cắt tóc, Tô Điềm nghi ngờ ba họ cố ý .

 

Nhìn đồ vật trong tay, Tô Điềm cảm thấy... như chế giễu .

 

Ngày hôm , đúng như lời Lý Quần Anh , sáng sớm tinh mơ ăn cơm xong, Lý Quần Anh dẫn con gái khỏi cửa.

 

thế nào nữa, Lý Quần Anh cũng cảm thấy mái tóc của con gái nhất định cứu vãn một chút.

 

Tìm thấy một tiệm cắt tóc bên đường, đang là lúc sắp Tết , những cô gái yêu thích cái trong nhà thảy đều đến tiệm cắt tóc để đầu, cắt tóc, uốn tóc, thật sự đông.

 

Và giữa bao nhiêu như , kiểu đầu ch.ó gặm của Tô Điềm là nổi bật nhất.

 

Ngay lúc Tô Điềm bước tiệm cắt tóc, bầu khí trong tiệm liền đổi, từng một chằm chằm mái tóc của cô, nhịn mà bật .

 

Lý Quần Anh cũng nhịn , cái đầu của con gái mà “phì" một tiếng nước mắt.

 

“Bác thợ ơi, bác xem hộ cháu, con gái cháu bác sửa cái đầu cho nó một chút, sơ ý một cái là con bé nhà cháu hành hạ mái tóc thành thế , mắt thấy sắp Tết đến nơi , thế thì chúc Tết kiểu gì , phiền bác để tâm một chút, sửa cho cháu nó."

 

Lý Quần Anh mở lời chào hỏi bác thợ đang tóc, .

 

“Ôi chu choa, ha ha ha ha, kiểu tóc vẻ thú vị đấy."

 

Bác thợ cũng chọc , “Được , bên , xếp hàng nhé, phía còn hai nữa, đợi một lát."

 

“Xoẹt xoẹt, xoẹt xoẹt", trong tiệm cắt tóc thảy đều là tiếng kéo kêu “xoẹt xoẹt" của bác thợ.

 

Tô Điềm chiếc ghế băng dài sát tường, đợi nửa tiếng đồng hồ mới đến lượt .

 

Ngồi vị trí cắt tóc, bác thợ mái tóc của Tô Điềm mà cảm thấy bắt đầu từ .

 

Qua gương thấy vẻ mặt khó xử của bác thợ, Tô Điềm giơ tay ướm thử hai cái lên tóc , mở lời:

 

“Bác thợ ơi, bác sửa cho các cạnh nó bằng phẳng , phía trán bác tỉa thưa một chút, phía cũng sửa cho bằng phẳng là ạ."

 

Cái Tô Điềm thật chính là kiểu tóc tém tỉa thưa, thời đại chắc gọi là kiểu tóc nữ phương nam, khá đơn giản, khó .

 

“Chắc chắn kiểu chứ cháu, liệu ngắn quá , con gái con lứa vẫn nên để dài một chút thì hơn, đừng cắt xong thấy nhè nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-sach-tn-em-gai-cuc-pham-o-thap-nien/chuong-298.html.]

 

Bác thợ mở lời trêu chọc.

 

“Không ạ, bác thợ cứ , dù cũng thể hơn thế nữa ạ?"

 

Tô Điềm phó mặc cho phận, cũng .

 

Bác thợ cái đầu nham nhở như ch.ó gặm của cô gái, thấy cũng lý, dù cũng chẳng còn gian nào để mà hơn nữa.

 

“Xoẹt xoẹt", tiếng kéo vang lên, những sợi tóc đen ngắn lả tả rơi xuống, Tô Điềm tại chỗ thản nhiên tự tại.

 

Mười mấy phút , kiểu tóc dần thành hình, bác thợ gương, nhịn mà nhướn mày.

 

Ôi chu choa, hóa vẫn đấy chứ, kiểu tóc bình thường mà chắc sẽ trông nam tính, cắt xong trông như một thằng nhóc, nhưng cô bé thì khác nha, vẫn là môi hồng răng trắng, đôi mắt to tròn long lanh, một cái vẫn là một cô gái nhỏ yểu điệu.

 

Tô Điềm trong gương cũng thấy hài lòng, trông vẻ khá .

 

Không , gọn gàng dứt khoát, tiện lợi và dễ chăm sóc.

 

Một kiểu tóc thực dụng mắt.

 

Ngay cả Lý Quần Anh bên cạnh xem cũng nhịn mà tặc lưỡi khen ngợi, quả nhiên nha, vẫn là con gái bà xinh , tóc tai tùy tiện sửa một chút cũng vô cùng.

 

Những cô gái khác trong tiệm thấy kiểu tóc của Tô Điềm như , ai nấy đều bắt đầu rục rịch trong lòng.

 

Đợi đến khi Tô Điềm dậy nhường chỗ, bác thợ phủi sạch những sợi tóc vụn ghế thì một cô gái khác lập tức ngay đó.

 

“Bác thợ ơi, cháu cũng cắt kiểu giống cô lúc nãy, bác cho cháu thật nhé."

 

Cô gái lén về phía Tô Điềm.

 

Bác thợ khách hàng , rũ rũ tấm khăn choàng cắt tóc, mở lời:

 

đây là thợ cắt tóc, chứ ảo thuật, là vì vốn dĩ xinh , cháu như thế thì cháu một khuôn mặt như cô bé kìa."

 

“Này , bác thợ bác chuyện kiểu đó?"

 

cứ thế đấy, thích thì cắt thích thì thôi, thì nhường chỗ , phía còn cả đống đang chờ kìa."

 

Bác thợ chẳng thiếu một đơn hàng , Tết nhất tiệm cắt tóc ăn phát đạt lắm.

 

Cô gái cuối cùng cũng bỏ , xếp hàng nửa ngày trời , dại gì mà chứ, hơn nữa cô gái lúc nãy đúng thật là xinh quá mức .

 

Chỉ một lát , Lý Quần Anh dẫn con gái bước khỏi tiệm cắt tóc.

 

Nghiêng đầu mái tóc thanh tú và nhanh nhẹn của con gái, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm tinh xảo xinh , Lý Quần Anh lúc mới thấy hài lòng, giơ tay vuốt ve mái tóc tỉa của con gái.

 

Cười hì hì :

 

“Nhìn thế xinh bao nhiêu ."

 

Nhận thấy hành động của , Tô Điềm nở nụ nũng nịu.

 

Dù là kiếp kiếp , điều kiện ngoại hình của Tô Điềm thảy đều thuộc loại cực kỳ xinh , thuộc kiểu đường thảy đều là tâm điểm của đám đông, trời sinh lệ chất khó tự bỏ, vì Tô Điềm vẫn khá là cách chăm chút cho bản , thường thì để mặt mộc ngoài, chỉ những dịp trang trọng cô mới sửa soạn một chút.

 

Từ tiệm cắt tóc về đến nhà, Tô Minh Kinh và Tô An Bang thấy Tô Điềm một chuyến về trở nên xinh hơn, cũng thấy chuyện đó bình thường, dù nhan sắc của Tô Điềm là chuyện cần bàn cãi.

 

Lại một ngày nữa trôi qua, sắp Tết Tô Điềm cũng để rảnh rỗi, dùng não sẽ khiến cô cảm thấy trống rỗng, hai ngày lúc đến phòng thí nghiệm của Giáo sư Quảng, Tô Điềm thấy một chiếc máy, trong đầu nảy một chút ý tưởng.

 

chuyện vội, dự án cải tiến thiết trong tay còn xong, cho nên ý tưởng nhỏ bé cứ tạm thời gác .

 

Hơn nữa, đến lúc đó mười phần thì đến tám chín phần cô đến thủ đô , đến lúc đó dự án nếu ở bên thì sẽ chút thuận tiện, vì , theo suy nghĩ của Tô Điềm, dự án chi bằng đợi đến khi đến thủ đô hãy tính tiếp.

 

Mà lúc , tại đơn vị quân đội.

 

Trong văn phòng của Vương Kiến Đức, một nữa thấy ba cùng đến xin nghỉ phép, Vương Kiến Đức hận thể cầm cái ca tráng men ném qua, bình thường ba các tranh giành đấu đ-á , cứ hễ xin nghỉ phép là rủ theo đoàn, ý gì đây, thể hiện quan hệ của ba đến mức nào ?!

 

“Không duyệt phép cho các , nhưng các thể nào cũng cả ba cùng chứ?

 

Các để các đồng chí khác trong đơn vị thấy thì họ nghĩ thế nào, chẳng sẽ bảo thiên vị ?"

 

Vương Kiến Đức nắm c.h.ặ.t cái ca tráng men, cuối cùng ném , ném thì ước chừng ba cái thằng nhóc đứa nào cũng tránh nhanh như chớp cho xem.

 

“Thế , ba các chia mà xin nghỉ ?"

 

Thương lượng một chút, thể đừng tụ tập xin nghỉ cùng lúc hả?!

 

“Lãnh đạo, hôm nay em mai em về luôn, Tết em đón ở đơn vị, còn hai ba ngày nữa là Tết , Tết em ngoài một ngày, quá đáng chứ ạ?"

 

Tô Chấn Hưng tính toán kỹ , thành phố còn một việc, đó chính là ngày mai của Kim Yến sẽ đến, đón ở ga tàu hỏa.

 

“Lãnh đạo, dì em gọi điện mấy , bảo em qua nhà ăn bữa cơm."

 

Lý do của Thẩm Chính vẫn đơn giản như khi, nhưng khiến khó lòng từ chối.

 

Thẩm Chính cách ăn , đầu tiên là dì gọi điện mấy , nếu còn từ chối thì thật chút nào.

 

Loading...